Chương 170: Người Giống Như Tôi
Khi người ta ở độ tuổi này, người ta càng có thể chấp nhận thực tế tàn khốc và sự tầm thường của họ, nhưng cũng giống như lời bài hát hát, chúng ta không phải là những người sâu sắc, nhưng khi nghe bài hát cũ cũng sẽ giật mình, cảm xúc bồi hồi.
Giống như bài hát xưa mà Hạ Vũ Long hát vừa nãy.
Mọi người ban đầu đến đây chỉ muốn nghe các kỹ thuật thanh nhạc bùng nổ và xem biểu hiện của ca sĩ mà họ yêu thích, nhưng nghe được những bài hát đúng với tâm trạng bản thân, tất cả mọi người không nhịn được mà ngân nga theo, ai còn quan tâm ca sĩ biểu hiện như thế nào?
Đơn giản chỉ là tưởng niệm thời thanh xuân đã qua. Đơn giản chỉ là nghẹn ngào vì cảnh còn nhưng người đã mất.
Điều đơn giản của bài hát là đưa một bàn tay vô hình chạm tới đến tận trái tim, giống như giờ phút này, nhớ lại câu chuyện của riêng bản thân, chỉ là câu chuyện của đại đa số mọi người, kết thúc cũng giống nhau.
“Người yếu đuối như tôi đây Làm chuyện gì cũng tính toán đường lui Vậy mà cũng từng vì một ai đó Nghĩ rằng phải cố gắng hết sức phấn đấu quên mình…”
Lâm Thủ Chuyết ngân nga đoạn này rất dài, điệp khúc lại lần nữa xuất hiện, dần đần đẩy cảm xúc của mọi người lên cao trào. Bài hát không thể so sánh với « Tiêu Sầu » bằng vào ánh sáng chữa lành chói mắt, nhưng lời bài hát đơn giản và mộc mạc lại có thể dễ dàng chạm đến trái tim hơn, từng câu từng chữ giống như là nói lên tiếng lòng của nhiều người đang ở đây.
Dù sao thì… Có ai mà chưa từng vì một người mà phấn đấu tới quên cả bản thân?
Có thể nói là mười năm nhiệt huyết co dù có gặp phải mùa đông khắc khiệt cũng không nguội lạnh, nhưng nhiệt huyết như vậy thường không kéo dài, thường thì đại đa số thời gian con người ta sẽ nhu nhược.
Chỉ là cho dù là người nhu nhược yếu đuối đến mức nào, cũng đã từng có một thời nhiệt huyết cháy bỏng hết mình.
Theo lời giải thích của những người lớn tuổi là:
Trong suốt cuộc đời này ngươi đã từng vì ai là liều mạng chưa?
“Người cô đơn giống như tôi đây Người khờ khạo giống như tôi này Người không cam lòng sống hết một đời đơn giản như tôi ấy Thế gian này liệu có được bao nhiêu người giống như tôi?...”
Giờ phút này khán giả trong trường quay càng thêm yên lặng, có người còn rưng rưng đôi mắt.
Ánh đèn sân khấu rất ôn hòa, Lâm Thủ Chuyết không có động tác dư thừa chính là lẳng lặng đứng ở nơi đó, biểu cảm như đang đồng tình với khán giả. Chúng là đều không cam lòng làm một kẻ tầm thường, những kẻ ngốc cô đơn.
Sân khấu này cần một bài hát cao trào, cần một bài hát tình cảm gợi lên những ký ức đã từng có, cần bài hát khó để phô ra kỹ thuật chuyên nghiệp, cần phong cách độc đáo để cho người ta cảm nhận được sự đa dạng của âm nhạc, càng cần Lâm Thủ Chuyết thản nhiên hát như vậy, nhẹ nhàng hát, lẳng lặng an ủi trái tim mọi người.
“Người kỳ lạ khó hiểu không giống với bất kỳ ai như tôi Thế gian này, liệu sẽ có người vì tôi mà đau lòng phải không?”
Chân thành và đơn giản, thường không phải là thứ mà người ta tìm kiếm.
Rất nhiều người, chỉ tìm tới những thứ mình thích, nhưng miệng thì lúc nào cũng cần chân thành!
Blue Star rất nhiều bài hát đáng chú ý, nhưng có mấy bài có thể đi vào trong lòng người?
Sẽ có người vì mình mà đau lòng sao?”
Đây hẳn là khát vọng của toàn bộ nhân loại, cho nên bài hát này mới đi vào lòng người, cũng giống như câu nói bình tĩnh của Lâm Thủ Chuyết khi kết thúc bài hát, chính là đụng trúng tim đen của mọi người:
“Có lẽ các ngươi rồi cũng sẽ có lúc giật mình nhận ra Sẽ có một người rất giống như ta…”
Một số khán giả nhạy cảm đã bắt đầu nhẹ nhàng lau nước mắt.
Những người quen thuộc với « Tiêu Sầu » sẽ nhận ra rằng bài hát đó thể hiện một sự bất lực nhẫn nhịn với thế giới tàn ác này.
Mà bài « Người Giống Như Tôi » này lại là tự giễu bản thân trước hiện thực của thế gian, nói rằng tất cả mọi người đều không cam lòng trở thành một kẻ tầm thường, sống một cuộc sống tầm thường nhạt nhẽo làm chi.
Núi cao biển sâu, nhân loại có bằng không?
Con người ta bất quá chỉ là một kẻ tầm thường.
Giống như bài hát đã viết, ta là một người như ngươi, ngươi cũng là một người giống như ta.
Trường quay yên tĩnh.
Lâm Thủ Chuyết nhẹ nhàng mở miệng: “Tôi là ca sĩ, Lâm Thủ Chuyết”
Tôi là ca sĩ.
Đây vừa là tên tuổi của chương trình, vừa là độc thoại trong lòng mỗi ca sĩ, sau nhiều lần nhấn mạnh của bảy vị ca sĩ ra mắt đêm nay, khán giả thực sự hiểu được được ý nghĩa của bốn chữ này.
Sau một giây trôi qua.
Tiếng vỗ tay vang lên!
Tiếng thét chói tai vang lên!
Có người còn huýt sáo!
Có người rơi lệ!
Có người lau đi những giọt nước mắt!
Cũng có người, bừng tỉnh!
Gameshow này đã hoàn toàn được mọi người chấp nhận, cho dù chỉ mới có một tập, đã hoàn toàn bị bảy vị ca sĩ thuyết phục, bọn họ sau khi trở về cũng nguyện ý tiếp tục đuổi theo một đường ủng hộ những tập kế tiếp!
“Lâm Thủ Chuyết cũng thật là mạnh!”
“Lâm Thủ Chuyết ở trước mặt nhiều boss thực lực như vậy cũng hề không rơi vào thế mất cân bằng, thật làm cho người ta ngoài ý muốn, ta cảm giác chất lượng bài hát này không thua gì « Tiêu Sầu », hôm nay thật sự là đáng giá!”
“Sao mà ai cũng lợi hại hết vậy!”
“Thì ra đây là thực lực của ca sĩ chuyên nghiệp sao?”
1155 chữ