Chương 196: Chu Tẫn không ưa Sở Từ
Bản kế hoạch này sẽ do Giang Thành phụ trách đàm phán và ký hợp đồng với bộ phận Gameshow của Nathan Entertainment.
Sau khi Lâm Trí Bạch cúp điện thoại, liền đi tới phòng thu âm, thu lại « Lư Châu Nguyệt ».
Bài hát này trước đó Lâm Trí Bạch đã thu âm rồi.
Nhưng mà khi đó kỹ năng thanh nhạc của Lâm Trí Bạch chỉ mới bốn mươi mốt.
Hết lần này tới lần khác, sau khi hoàn thành nhiệm vụ liên hoàn kia, thì Lâm Trí Bạch lại có thêm một điểm kỹ năng.
Hắn trực tiếp dùng điểm kỹ năng cho thanh nhạc, giá trị của chỉ số thanh nhạc lúc này là bốn mươi hai. Tuy rằng chỉ là một chút tiến bộ, nhưng Lâm Trí Bạch luôn theo đuổi sự hoàn mỹ hơn, cho nên mới thu âm lại. Thu âm xong, Lâm Trí Bạch nhìn ngày tháng.
Đã gần cuối tháng một, qua vài ngày nữa là đã có thể phát hành « Lư Châu Nguyệt ».
Mà lúc này.
Tại bảng xếp hạng độ hot của Gameshow, « Tôi Là Ca Sĩ » đã vững vàng ngồi trên vị trí đầu bảng.
Trước khi kết thúc tháng một, « Vân Ca Hội » của Thiên Quang rất khó giành lại vị trí này từ Lâm Thắng Thiên. Ngoài ra.
Ngày hôm đó.
Tập thứ ba của chương trình cũng được phát sóng, ca sĩ bổ sung chính là Tôn Cốc!
Mà bài hát đầu tiên Tôn Cốc hát sau khi lên sân khấu chính là « Nguyệt Quang », cuối cùng xếp hạng thứ năm, hơi có chút nguy hiểm.
Lâm Trí Bạch cũng không quá chú ý đến việc này Nếu như Tôn Cốc có thể sống sót thêm vài tập nữa, Lâm Trí Bạch sẽ cân nhắc về việc gửi cho hắn một bài hát mói.
Nếu như bị loại thì cũng không còn cách nào khác, Lâm Trí Bạch cũng không phải là mẹ của Tôn Cốc.
Đối với một số người, hắn sẽ tính toán lợi ích được mất, muốn nâng đỡ ai thì trước tiên phải xem đối phương có đáng để đầu tư hay không.
Ít nhất là tháng sau.
Lâm Trí Bạch không định để Bạch Đế phát hành bài hát mới, bằng không sẽ phải đối đầu với Sở Từ.
Mùa giải nhạc cổ trang.
Toàn bộ danh tiếng cứ nhường cho Sở Từ đi.
Vào ngày cuối cùng của tháng một hàng năm, cũng chính là ngày mà người trong ngành xem như là kết thúc của “Cuộc chiến giữa các vị thần”, rạng sáng ngày đầu tiên của tháng hai.
“Cuối cùng cũng kết thúc”
“Cuộc chiến giữa các vị thần năm nay cũng rất đặc sắc, bất quá kết thúc của cuộc chiến cũng có nghĩa là mùa giải mới bắt đầu, hiện tại lên bảng xếp hạng mới chưa?”
“Vẫn chưa đâu”
“Lần nào đổi bảng xếp hạng mới cũng phải mất vài phút mà”
“Ba bài hát mới của ba vị kia đã phát hành, hiện tại đều đã được lên đề cử, quả nhiên là ba bài hát cổ trang”
“Để ta nghe thử xem.
“Bài hát của Thần Thoại cũng không tệ nha!”
“Ta đang nghe bài hát này của Nathan, chất lượng cũng khá ổn!”
“Các ngươi nghe thử bài hát của Thiên Quang đi, ta có cảm giác nó đã bắt kịp « Đoạn Kiều Tàn Tuyết »!”
“Ta thấy vẫn còn chưa bằng”
“Bài hát mới của Sở Từ cũng được phát hành?”
“Phát hành rồi, ta có theo dõi Sở Từ trên ứng dụng mà, bài hát mới của hắn có tên là « Lư Châu Nguyệt »?”
“Lư Châu Nguyệt?”
“Đột nhiên nghĩ đến bài hát « Nguyệt Quang » của Bạch Đế”
“Có chút thú vị đây, bài hát mới của Sở Từ cũng viết về ánh trăng thì phải.
“Sẽ không phải là đạo nhái ý lời gì chứ?”
“Ha ha ha ha ha, không đến mức đó không đến mức đó, chắc chỉ là trùng ý tưởng chút thôi, dù sao thì rất nhiều bài hát cổ trang cũng dùng ánh trăng mà”
Đang thảo luận.
Rất nhiều người bắt đầu nghe bài hát.
Mà lúc này ca vương Chu Hàn Tận của Thiên Quang, đang vui vẻ trên giường với bạn gái ca hậu Lý Tiêu, ga trải giường giờ phút này rất là lộn xộn.
Đột nhiên.
Điện thoại của Lý Tiêu nhận được thông báo.
Nàng mở ra điện thoại ra xem xét, là ứng dụng nghe nhạc nhắc nhở (Chú ý chú ý! Sở Từ phát hành bài hát mới! 1 “Em còn bấm cả theo dõi hắn?”
Chu Hàn Tẫn nhẹ nhàng nhếch miệng nói.
Lý Tiêu gật gật đầu, sau đó thuận tay bấm vào thông báo kia, lập tức thấy được thông tin về bài hát mới của Sở Từ.
Viết lời: Sở Từ Sáng tác: Sở Từ Soạn nhạc: Sở Từ Tên bài hát: Lư Châu Nguyệt Quả nhiên đúng là tiêu chuẩn thấp nhất của ca sĩ ăn mày, khóe miệng Lý Tiêu nhẹ nhàng nhếch lên, sau đó bấm vào chỗ phát nhạc, bỏ qua vấn đề tranh giành vị trí quán quân bảng xếp hạng tháng mười hai, thật chất, Lý Tiêu vẫn rất thích Sở Từ.
Chu Hàn Tẫn không nói chuyện.
Lỗ tai lại dựng lên.
Đoạn nhạc dạo đầu vang lên.
Chu Hàn Tẫn thầm nói: “Đàn cổ tranh, rồi đàn cổ cầm, xen lẫn tiếng violin và piano, hình như còn có âm thanh của đàn nhị, đàn guitar ẩn ẩn bên trong tiếng trống, giai điệu này có vẻ còn hay hơn cả « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », bất quá người này hát thật ra rất nghiệp dư, chỉ là bài hát đơn giản cho nên rất nhiều người nghe không ra mà thôi”
“Im lặng mà nghe Lý Tiêu ngắt lời Chu Hàn Tẫn.
Chu Hàn Tẫn nhếch miệng muốn nói cái gì đó, rất hiển nhiên, hắn không ưa Sở từ, lúc này bên tai vang lên một giọng hát:
“Thuở nhỏ đã lén đục tường nhìn trộm ánh sáng nhà người ta Ngày đêm thao thức, dùi mài kinh sử đã suốt mười năm ròng Giờ đây dưới ngọn đèn, ngồi nhàn nhã đọc sách “Hồng Tụ Thiêm Hương”
Hư danh nửa đời chỉ là phù du…”
Blue Star cũng có câu chuyện hình như kể về tú tài đục vách mượn nhờ ánh sáng hàng xóm 1151 chữ