Chương 197: Lý Tiêu phán đoá
Chu Hàn Tẫn học Đại học nghệ thuật Tần Châu tất nhiên có thể biết được điều này, nhưng cũng có thể lý giải đại khái, mười năm đèn sách không có hưởng chút nào đời sống tinh thần…
Lại nghe đến câu hát sau đó…
Móa, sao có thể viết hay như vậy!
Chu Hàn Tẫn vốn không hề ưa Sở Từ, cũng không thể không thừa nhận tên này viết lời bài hát quá sức lợi hại, không có những từ ngữ cổ trang trau chuốt, mà là nhẹ nhàng kể chuyện.
“Tháng ba, sương mờ giăng lối, Chim oanh bay đầy trời, cỏ cây cũng thêm xanh tươi Nhìn cảnh bông liễu tung bay, Lòng lại vương vấn, nhớ tới nơi cội nguồn Chẳng hay người trong lòng, Có còn đang ở chốn kia, còn có ở Lư Dương không?
Một lọn tóc đen ngày ấy, Cả đời này, ta sẽ mãi giữ gìn…”
Lời bài hát tìm không thấy bất kỳ chi tiết nào không phù hợp, chỉ có thể để cho Chu Hàn Tẫn bắt đầu chửi bới, vì thế hắn lại chuyển sang định châm chọc giai điệu không hay, nhưng hai đoạn nhạc vừa nãy nghe xong, cũng không có bất kỳ chỗ nào không ổn!
Thậm chí…
Có vẻ như còn hay hơn « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » ?
Ngay khi Chu Hàn Tẫn nghĩ như vậy, Lý Tiêu nhẹ nhàng mở miệng nói: “Bài hát này hẳn là viết trễ hơn so với bài trước của hắn, cả giai điệu lẫn lời bài hát đã trưởng thành hơn rất nhiều”
Ca sĩ không phải là không biết sáng tác bài hát.
Chỉ là không thể sáng tác hay bằng những nhạc sĩ có tên tuổi.
Nhưng cho dù là nhân vật cấp độ ca hậu như Lý Tiêu, việc không biết sáng tác bài hát thì đúng, nhưng nếu nói về năng lực thưởng thức vẫn là không thể nghi ngờ, đương nhiên Chu Hàn Tẫn cũng vậy, hắn đồng ý với từng câu nói của người yêu, tuy rằng vẫn rất khó chịu, Sở Từ này hình như thật sự có gì đó thần bí.
“Đôi tình nhân đứng trên cầu cao, Dưới bóng nước, bóng hình hai người sánh đôi Đóa thược dược bên cạnh khẽ than, Đêm nay sao lại dài đến thế?
Ánh trăng rung động, Lòng người lại càng xuyến xao Trong mái đình đen, Lại vọng tới một khúc nhạc chia ly…”
Đây là đoạn cuối cùng của phần đầu, câu chuyện bắt đầu bùng nổ cảm xúc, điệp khúc bắt đầu vang lên, giai điệu càng lúc càng thu hút:
“Ánh trăng Lư Châu, Như gieo rắc từng mũi tên ánh sáng lên trái tim.
Bóng người dưới trăng, Từ năm đó tới năm nay, đã không thấy nữa.
Trải quá nhiều đau thương, Lời trong lòng chỉ cố nén lại, khó mà kể hết được Tiếng than thở, Cũng chỉ là một câu nói hết sức bình thường.”
Lúc trước khi nghe « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », cảm xúc lớn nhất của Lý Tiêu chính là, Sở Từ này rất giỏi dùng lời bài hát và giai điệu để mô tả cảnh vật, khiến người nghe có thể hình dung ra những gì nhân vật trong bài hát thấy.
Mà lần này.
Hình tượng mà Sở Từ miêu tả càng thêm cụ thể, thư sinh đã công thành danh toại trở về quê hương, dưới ánh trăng nhìn thấy nữ chính gửi tặng ”một lọn tóc đen, cất giữ cả đời”, nhưng cách nhiều năm dường như nàng đã thay đổi, hoặc có lẽ là chính bản thân người thư sinh đã thay đổi rồi, vốn là có bao nhiêu điều muốn nói, giờ phút này lại bỗng nhiên không biết nên bắt đầu từ đâu.
Lý Tiêu hiểu về bài hát theo nghĩa này.
Nhưng những câu hát tiếp theo lại phá vỡ ý nghĩa trong lòng Lý Tiêu phán đoán, hoặc có thể nói là khiến Lý Tiêu càng khó hiểu hơn, không gian tưởng tượng cũng trở nên rộng lớn hơn:
“Ánh trăng Lư Châu, Hoa lê lặng lẽ bay, cơn mưa trong lòng lạnh buốt Giờ người, Đang có ai bầu bạn kề bên chưa?
Ánh trăng quê nhà, Cứ chậm chạp khắc sâu vào trái tim ta.
Nhưng lại không hiểu, Nước mắt năm đó, vì sao lại không rơi xuống…”
Hóa ra cuộc gặp lại của hai người chỉ là trí tưởng tượng của người hát!
Theo năm tháng trôi qua, ta sớm đã dần dần quên đi hình dáng của người kia rồi sao, coi như là thật sự gặp mặt thì có thể như thế nào đây?
Vật đổi sao dời.
Có lẽ người đã gả đi, bầu bạn bây giờ là người khác, bên cạnh ta cũng có bạn đời, sau tất cả thứ giết chết chúng ta chỉ còn là kỷ niệm, có thể nghe được sự bi thương trong lời bài hát, miêu tả ra những cảm xúc vô hình, đối chiếu giữa hiện thực cùng tưởng tượng, đem sự do dự của con người phơi bày ra vô cùng tinh tế.
Lúc này.
Chu Hàn Tẫn đột nhiên nói: “Phần giữa tiếng trống hay đó”
Lý Tiêu nhất thời dở khóc dở cười, bản thân đang phân tích lời bài hát này, nhưng Chu Hàn Tẫn lại chú ý đến nhạc cụ được sử dụng trong bài hát.
Nghe nhạc cổ trang, nghe tình cảm của người hát.
Thế mà tên đàn ông thối được gọi là ca vương này lại chả hiểu gì về tình cảm.
“Ngươi không cảm thấy lời bài hát này viết tốt hơn « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » sao, hoặc là ngươi không phát hiện ra ẩn ý rất ý nghĩa của tác giả trong lời bài hát đúng không?”
Lý Tiêu hỏi.
Chu Hàn Tẫn gật gật đầu: “Cảm giác là phiên bản nâng cấp của « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » thôi, bất kể là giai điệu hay là lời bài hát đều được thăng cấp, ví dụ như ta vừa nói nhịp trống kia hay, đây là một trong những nguyên nhân bài hát nghe khá bắt tai, bởi vì xử lý như vậy sẽ làm cho tiết tấu bài hát hay hơn…
“Ta nói lời bài hát!”
“Lời bài hát rất tốt, [ Tiếng than thở, cũng chỉ là một câu nói hết sức bình thường 1, những lời này rất có ý nghĩa”
“Coi như người vẫn còn cứu chữa được.
Câu này quả thật có ý nghĩa rất sâu sắc, gần như là một lại ngôn ngữ giống như thơ, hoặc là nói toàn bộ bài hát này đều là dùng những câu thơ để tạo thành.
Chỉ có một việc mà cả hai người bọn họ không biết.
1104 chữ