Chương 198: Âm tiết gieo vần vi diệu
Những câu hát này được trích dẫn trong bài thơ « Hoán Khê Sa (Muốn gửi sầu theo tiếng nhạn kêu) », bài thơ từ đời nhà Thanh, do tác giả Nạp Lan Tính Đức, nhìn nhạn mà sầu theo, trong câu có nói:
“Chia ly, rượu đục, gió liêu xiêu Ngày thu mây biếc vẫn bay đều Đồn cổ khói tung mở ụ ngắm Yên cương cởi bỏ dưới trời chiều Người xưa than vãn một câu cất Một câu than vãn có đáng không?
Chiến chinh, còn sống được bao nhiêu?
Than vãn làm chi, quá tầm thường”
Đây vốn là thơ mà.
Đáng tiếc thế giới này lại không có Nạp Lan Tính Đức.
Mà bài hát vẫn đang tiếp tục, Chu Hàn Tẫn lần này không nói nhảm nữa, chỉ là yên lặng cảm nhận, trong lòng có chút rung động khó hiểu, dùng một câu cảm thán rất tục tĩu chính là:
Hỏng bét, sao bản thân lại động tình với bài hát rồi…
Cảm giác rung động này, làm cho Chu Hàn Tẫn cảm thấy như nhồi máu cơ tim.
Bời vì hắn đang nghĩ đến việc nếu bản thân đụng phải bài hát này trên bảng xếp hạng mùa giải…
Có thể thắng sao?
Chu Hàn Tẫn không dám nói trước gì cả.
Điều khiến hắn khó chịu nhất chính là loại không dám xác định này.
Chu Hàn Tẫn đột nhiên nhớ tới người yêu lúc trước nói, trong lời bài hát mang một thiết kế tuyệt diệu, nhưng chính hắn tìm nửa ngày cũng không tìm được, “Thiết kế tuyệt diệu của lời bài hát nằm ở đâu?”
“Phần cuối”
Ánh mắt Lý Tiêu vô hồn.
Chu Hàn Tẫn càng thêm buồn bực: “Phần cuối?”
Lúc này bài hát kết thúc, Lý Tiêu gằn từng chữ mở miệng nói: “Guāng, chuāng, xiāng, wàng, zhăng, xiāng, yáng, cáng, shuāng…”(1)
(1) Các âm nghĩa: “Ánh sáng, cửa sổ, hương thơm, phù du, lâu dài, cội nguồn, ánh dương, ước mơ, cặp đôi.
Đây là những chữ cuối câu.
Sao tự nhiên lại là âm đơn?
Không phải là viết theo vần sao?
Chu Hàn Tận nghĩ như vậy, sau đó lại đột nhiên la lớn: “Tên này mỗi một từ kết thúc câu đều dùng âm tiết là “ang”!”
Thiết kế như thế này đúng là tuyệt diệu!
Sở Từ chắc chắn là bệnh nhân rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Khó trách lại có cảm giác nghe xuôi tai đến như vậy, hóa ra là dùng cách viết theo chia vần này!
Lời bài hát này rất lợi hại, toàn bộ bài hát đều dùng âm “ang” để kết thúc mỗi câu, nhưng không có cảm giác cứng nhắc, tất cả dường như là hoàn toàn tự nhiên, đã đem câu chuyện trong bài hát kể ra một cách vi diệu, lại dùng thêm kỹ năng viết lời bài hát, và nội dung câu chuyện của người trong bài hát viết thành một câu chuyện hoàn mỹ!
“Hiện tại ngươi đã tin ta chưa”
Lý Tiêu cảm thán: “Đây là một người mới vô cùng đáng sợ, chưa chắc đã kém Bạch Đế của ngươi đâu, giống như ngươi nói nhịp trống rất hay vừa nãy, nhưng vận dụng đàn piano cũng rất phù hợp, hắn dung hòa những loại nhạc cụ cổ điển và hiện đại để tăng thêm cảm giác cổ trang cho bài hát, hai thứ này bổ sung cho nhau mỗi người một vẻ” Những người chuyên nghiệp thường sẽ phân tích bài hát dưới nhiều góc độ.
Chu Hàn Tẫn như có điều suy nghĩ nói: “Khó trách bài hát này là tiết tấu hơi chậm, chủ yếu là vì hỗ trợ cho lời bài hát, nhịp trống trống tựa như đọc một câu thơ, làm cho người ta nghe xong có loại cảm giác tâm hồn thư thái thoải mái, hắn không chỉ viết bài hát mà còn đang viết thơ”
Lúc trước Chu Hàn Tẫn không nghĩ đến điều này.
Nhờ Lý Tiêu nhắc nhở nên mới tỉnh ngộ.
Đương nhiên nếu như là “Sở Từ” ở chỗ này nghe hai người họ nói chuyện phiếm, hơn phân nửa sẽ dùng vẻ mặt ngây thơ, cuối cùng sẽ chửi thề hỏi họ đang nói gì vậy…
“Còn có chỗ này!”
Sau khi thừa nhận tên Sở Từ này quả thật có vài phần bản lĩnh, Chu Hàn Tẫn cũng bình tĩnh lại: “Ngươi có cảm giác kỹ năng hát của Sở Từ, hình như so với trước có chút tiến bộ hơn không?”
“Rất ít, nghe kỹ mới có thể biết được”
Lý Tiêu nhẹ gật đầu, “Bài hát này kỳ thật so với « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » thì khó hơn, chủ yếu là dùng cao độ bất chợt, phải rướn giọng hơn, hắn ta dùng giả thanh để hát, âm sắc cũng duy trì rất tốt, điểm này đúng là tiến bộ”
“Nhưng vẫn còn hơi yếu.
Chu Hàn Tẫn cười cười nói, chỉ là so sánh với « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » có chút tiến bộ mà thôi, có lẽ tên Sở Từ này cũng biết bản thân hát không được, cho nên mới chuyên môn viết loại bài hát cổ trang có độ khó không cao này.
“Điểm này cũng không ảnh hưởng”
Lý Tiêu thật sâu thở ra một hơi, “Ngay cả ngươi cũng cảm thấy bài hát này quá xuất sắc, vậy thử nghĩ xem trên bảng xếp hạng làm gì có bài hát nào là đối thủ nữa?”
Chu Hàn Tẫn bỗng im lặng.
Bảng xếp hạng tháng này không có ca vương ca hậu, chỉ có ba ca sĩ hạng nhất lần lượt đến từ, Thiên Quang, Thần Thoại và Nathan.
Ba người kia đúng thật là, không có khả năng ngăn cản Sở Từ giành quán quân…
“Nghe một chút xem sao”
Dù sao cũng phải nghe ba bài hát của họ rồi mới phán đoán.
Lý Tiêu gật đầu, sau đó cùng Chu Hàn Tẫn nghe qua ba bài hát của ba vị ca sĩ hạng nhất kia.
Sau khi ghe xong.
Lý Tiêu không chút do dự nói: “Sở Từ thắng chắc rồi”
Chu Hàn Tẫn không nói gì, nhưng đã âm thầm đồng tình với phán đoán của Lý Tiêu, đây là một bài hát còn lợi hại hơn cả « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », cơ bản không có lý do để thua.
Móa!
Lại dùng tới chiêu của người khác.
Tên Sở Từ này đang dùng kịch bản của Bạch Đế sao?
1142 chữ