Chương 215: Bắt đầu đặc biệt

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,602 lượt đọc

Chương 215: Bắt đầu đặc biệt

Ở phía trên sân khấu.

Hai người dẫn chương trình bước xuống sân khấu và tương tác với khán giả.

Khi ca sĩ đã ngừng hát bè, nhạc đệm vẫn tiếp tục, người dẫn chương trình nam đột nhiên đưa micro “ngẫu nhiên”

đến bên miệng một khán giả đang hát theo, khán giả kia là một người lớn tuổi, giờ phút này đã rất kích động, theo bản năng nâng cao giọng hát của bản thân: “Chưa kịp tiếc chiếc hôn xưa, giờ đã hóa thành bướm bay xa rồi…”

“Ôm giấc ngủ dông dài, năm đó tháng đó còn lại hai từ quá khứ…”(1)

(1) Bài gốc là Năm tháng vội vã – Vương Phi, mọi người có thể lên nghe nhé, hay lắm.

Dựa theo quy tắc của cuộc thi, khán giả được lựa chọn ngẫu nhiên nếu có thể hát đúng, sẽ trực tiếp đạt được tư cách dự thi ngày hôm nay, cho nên vị khán giả lớn tuổi này đã trực tiếp được chọn!

Sau đó.

Người dẫn chương trình nữ cũng tương tác ngẫu nhiên với khán giả.

Hai người dẫn chương trình sau khi đi một vòng đã chọn được sáu vị khán giả hát đúng lời bài hát, chỉ là cả sáu vị khán giả này có vẻ ngoài rất bình thường, cả sáu người đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn, đã đánh tan sự tưởng tượng của những người trong ngành.

Một bác gái với vẻ ngoài không có gì nổi bật!

Một khán giả nam lớn tuổi!

Một khán giả nam trông rất giống như sinh viên!

Một khán giả nữ trẻ tuổi có vẻ cận thị!

Một người phụ nữ mặc áo trắng!

Và cuối cùng là một nam khán giả mập đội nón!

Lúc mới xem chương trình này tất cả mọi người trong ngành đều cho rằng, ekip chương trình này nhất định sẽ sắp xếp trước một vài soái ca và mỹ nữ lên sân khấu, nhưng ngoại trừ người phụ nữ mặc áo trắng kia ra, tất cảnhững người được chọn khác nhìn qua đều bình thường không có gì nổi bật, chính là những người hay được gọi là diễn viên quần chúng!

Về phần kỹ năng hát?

Lúc sáu người này vừa mới cất giọng hát, hình như không thể hiện ra kỹ năng ca hát gì cả, cũng chỉ có cái tên mập mạp đội nón đen kia, coi như tạm chấp nhận được, nhưng cũng chỉ là tạm chấp nhận được mà thôi! “Móa!”

“Những người này cũng được chọn sao?”

“Cái này là chọn bừa thì có!”

“Sao không sắp xếp từ trước, chọn ngẫu nhiên thế này quá nguy hiểm, nhưng cho dù là sắp xếp trước, thì sáu người này cũng không quá lộ liễu, thật sự không có một chút yêu cầu gì về kỹ năng ca hát, không có một chút yêu cầu gì về diện mạo thật sao?”

Trước TV.

Rất nhiều người trong ngành trợn tròn mắt, chương trình này vậy mà lại giống hoàn toàn như trên quảng cáo sao, thi đấu kiểu này khán giả thật sự sẽ thích sao?

Bọn hắn trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Mà khi sáu thí sinh được xác định xong, cuộc thi cũng cứ như vậy mà bắt đầu, vị ca sĩ thứ hai hát bè cũng đã ngẩng mặt lên, bắt đầu cất giọng, đây cũng là một ca sĩ hạng ba, vẻ ngoài trông rất xinh đẹp, giọng nói cũng rất ngọt ngào, mở miệng liền khiến khán giả trường quay hoan hô:

“Đã chờ đợi suốt năm năm…”

“Có gió có mưa cũng có tuyết..”

Đây cũng là một bài hát kinh điển có tên là « Ngày Này Năm Đó ».

Là một bài hát của một vị ca hậu, người ca sĩ kia sau khi hát vài đoạn, liền làm ra động tác mời các thí sinh trên sân khấu hát tiếp.

Vị khán giả nam lớn tuổi lập tức hát tiếp.

Vô cùng thuận lợi mà tiếp lời.

Sau đó là thí sinh thứ hai, thí sinh thứ ba…

Đến lượt thí sinh thứ tư, cô gái đeo kính cực kỳ gấp gáp, mặc dù cũng hát đúng lời bài hát, nhưng giọng hát của người này lại khiến cả trường quay bật cười!

Ca sĩ hát bè cũng đang cố nhịn cười.

Người dẫn chương trình nam giơ micro lên chen vào một câu: “Thí sinh này hát có đúng hay không?!”

Người dẫn chương trình nữ cười đến mức suýt bật ngửa!

Khán giả trong trường quay cười còn lớn hơn, người ta hát có sai đâu, người dẫn chương trình nam lại cứ hỏi lời bài hát có đúng không!

Trước TV.

Lâm Hi cũng đang cười: “Ha ha ha ha ha ha ha, người này làm sao lại hát khó nghe đến mức này chứ?”

Lâm Thắng Thiên mỉm cười.

Lâm Trí Bạch cũng nhếch miệng lên.

Mẹ vừa hay đi ngang qua phòng khác, bị tiếng cười của Lâm Hi thu hút sự chú ý, sau đó nghe được bài hát trên TV, cũng vô ý mà hát theo.

Bài hát kết thúc.

Mẹ đi vào phòng khách hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi đang xem cái gì đó, sao lại có người hát bài hát này?”

Bài hát này đúng là đã ra mắt rất lâu rồi.

Bài hát này lâu đến mức đã bằng tuổi của mẹ, nhưng bà vẫn còn nhớ rõ lời bài hát, giai điệu vừa vang lên đã nhớ lại được ký ức lúc còn trẻ.

“Gameshow.”

Lâm Trí Bạch nói một câu.

Mẹ đứng nhìn TV một lát, sau đó không nhịn được mà đi đến ghế sô pha ngồi xuống: “Chương trình này trông cũng khá thú vị đấy.

“Đúng vậy!”

Lâm Hi chỉ vào nữ thí sinh đeo kính trên sân khấu, “Người này dám lên sân khấu đúng là tự tìm đường chết, lúc nãy suýt chút khiến người ta cười chết!”

Gameshow lại tiếp tục.

Lại là một bài hát lâu đời.

Ekip chương trình này rất thích chọn những bài hát cổ điển mà mọi người đều quen thuộc, trong nháy mắt âm nhạc vang lên, mẹ nhất thời lại ngâm nga theo.

Nói như thế nào đây nhỉ.

DNA của mẹ đã bị lay động.

Bất quá mới ngâm nga hát không bao lâu, mẹ liền hết sức vui mừng, bởi vì ca sĩ thứ hai đang hát bài hát này, có chất giọng vô cùng lợi hại.

Chương trình gì thế này!

1124 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right