Chương 216: Nhà nhà bắt đầu thích

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,904 lượt đọc

Chương 216: Nhà nhà bắt đầu thích

Mẹ vỗ đùi ha ha cười nói: “Người như thế này mà cũng có thể tham gia sao? Vậy để ta tham gia còn tốt hơn! Hát còn không hay bằng ta! Hiện tại làm gì có Gameshow âm nhạc nào có tiêu chuẩn tham gia thấp đến thế này được chứ? Tiểu Hắc không phải cổ họng không ổn sao, dù giọng nói hơi ngọng, nhưng lên đây chắc chắn còn hát hay hơn!”

Lâm Trí Bạch: ””

Đường đường là ca sĩ hạng sáu Sở Từ, Lâm Trí Bạch đương nhiên không phục!

Nhưng cũng không thể không nói tuyệt chiêu chọc cười của Gameshow này thật sự quá đỉnh, nhất là những thí sinh trên sân khấu ai nấy đều như có thù với âm nhạc, chỉ được cái là hát đúng lời bài hát, còn phần giai điệu thì thôi không nên nhắc tới.

Cứ như vậy.

Một bài lại một bài.

Đến lượt nam sinh ăn mặc như học sinh kia, hắn bỗng nhiên ấp úng không hát được, sau đó tên này dứt khoát nhắm mắt lại hô to một tiếng:

“Ta yêu ngươi Tuần Thu Nam!”

Ầm ầm!

Khán giả tại trường quay lại bị chọc cười một lần nữa, đúng là tuổi trẻ thật tuyệt vời!

Hai người dẫn chương trình cũng bị chọc cười, tuy rằng thí sinh này đã bị loại, nhưng một câu “Cảm nhận sau khi bị loại” này của hắn quá có hiệu quả, còn có thể thừa dịp lên TV thổ lộ với bạn gái?

“Tuần Thu Nam là ai?”

“Cờ rớt của ta..”

Nam sinh nói xong cũng xấu hổ đỏ cả mặt, cuối mặt xuống không dám nhìn thẳng vào máy quay nữa.

Ống kính đi theo nam sinh này, kết quả dưới sân khấu có một cô gái thẹn thùng véo tai hắn, nàng ta chính là Tuần Thu Nam, vì thế khán giả đều cảm nhận được mùi vị ngọt ngào tình yêu.

“Móa, đi tới xem chương trình còn gặp cơm chóa!”

“Ác ôn côn đồ!”

Những khán giả khác hét thật to.

Gameshow mới đi được một phần ba đoạn đường.

Trường quay xuất hiện một loại náo nhiệt mà các Gameshow khác chưa từng có!

Mà rất nhiều người trong ngành ngồi trước TV nhìn thấy điều này đã có chút trợn tròn mắt, một số người vừa xem vừa thảo luận trong nhóm chat, không khí cũng dần dần khác lạ.

“Cái này. . .

“Hu hu…”

“Cái này cái gì..”

“Hình như có chút thú vị đúng không?”

“Chịu đựng đi, chịu đựng chứ biết sao giờ…

Người nói chuyện phiếm rất ít, không còn náo nhiệt như trước, tin nhắn trò chuyện thưa thớt hơn rất nhiều, hình như ai nấy không hiểu sao đều có chút xấu hổ.

Kỳ quái!

Quá kỳ quái!

Ngươi nói chương trình này thiết kế là không tốt, không có điểm nào đặc biệt, Nathan lại không giấu bất kỳ tuyệt chiêu nào, quy tắc cũng chỉ đơn giả là ghi nhớ lời bài hát mà thôi.

Toàn bộ nội dung chương trình cũng giống hoàn toàn với quảng cáo trước đó, theo lý thuyết mà nói thì phải rất nhàm chán mới đúng, không khác nào chương trình của trẻ em chơi mới đúng, nhưng vì sao lại như thế này?

Vì sao…

Lại có cảm giác thú vị thế này?

Lời tác: Nguyên bản bài ca ở Tần Châu sẽ bị sửa đổi tên, vì ta cũng chưa liên hệ được các ca nhạc sĩ quá cố, cho nên không dám bưng nhạc vào, vì thế Tối Ngã Bạch sẽ chỉ chọn những bài được cho phép, và không vi phạm bản quyền. Tuy nhiên, sẽ có một số bài thay đổi ca từ một chút cho phù hợp.

Gameshow chỉ vừa mới bắt đầu không lâu, vẫn chưa đến đoạn kết.

Mà ngồi trước TV lúc này ngoại trừ đám người trong ngành ra, còn có vô số khán giả bình thường, những khán giả này thậm chí còn không biết chương trình mới này của Nathan trước đó bị giới chuyên môn đánh giá thấp, bọn họ xem rất say sưa.

Tô Thành.

Một gia đình.

“Bài hát này cũng đã qua nhiều năm rồi, làm cho ta nhớ tới lúc còn trẻ, khi đó khoa học kỹ thuật còn chưa phát triển tốt như bây giờ, chúng ta chỉ có thể viết thư tình cho người mình thích.

“Đúng vậy”

“Chúng ta thật đã già rồi”

“Đột nhiên nghe được bài hát này, cảm giác rất gợi nhớ”

“Bạn già, ngươi mau đến xem đi, chương trình này của đài truyền hình Nathan rất thú vị, bên trong có rất nhiều bài hát sở trường của ngươi khi còn trẻ!”

Hàng Châu.

Một gia đình.

“Hát đi, ngay cả bài hát này cũng không biết! ?”

“Ai da, bài này dễ muốn chớt, nhắm mắt cũng có thể ca lại mà sao không hát đi!”

“Đời người ngắn ngủi chỉ mấy thu, hồi ức đau thương bao u sầu…”

“Đơn giản như vậy mà không hát được!”

“Đáng hận, tại sao ta không được tham gia chứ!”

“Ha ha ha ha ha, vậy thì ngươi đi báo danh tham gia đi là được, nói không chừng còn có thể tiến vào vòng chung kết”

Phì Thành.

Một gia đình.

“Bài này ta biết, một ly kính ánh dương sớm mai, một ly kính ánh trăng sáng tỏ!”

“Lợi hại thật!”

“Đây là bài hát gì vậy? Lời bài hát không tệ nha.

“Bài hát mới, mẹ muốn thì có thể nghe thử, tên bài hát này là « Tiêu Sầu » “Được đó, chương trình này cũng thật thú vị, làm cho ta nghe được rất nhiều bài hát hay mà trước giờ chưa nghe.

“Đáng tiếc, vị thí sinh lớn tuổi kia bị loại rồi.

“Đã lớn tuổi rồi, không thể nào bắt kịp những bài hát mới được, điều này rất bình thường”

Kiến Thành.

Một gia đình.

“A, bài hát này ta đã tìm rất lâu rồi, nhưng vẫn không thể nào nhớ ra tên của nó được, chủ yếu vì không nhớ được lời bài hát. Vậy mà trong Gameshow này lại xuất hiện, hóa ra tên bài hát là « Thêm Chút Tình »!”

“Xem chương trình còn có thu hoạch này “Chậc chậc.

“Mấy ca sĩ kia trình độ đúng là không tệ, là ca sĩ hạng ba sao?”

“Cảm giác thực lực của mấy người hạng ba này, không kém ca sĩ hạng hai đâu”

“Bảng xếp hạng ngôi sao không hoàn toàn dựa vào thực lực”

“Bình thường mà 1104 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right