Chương 239: Pháo Hoa
“Ánh mắt của Trương Hi Dương sắc như bảo đao!”
“Ai chọc Trương Hi Dương sao?”
“Hẳn là những lời của các chuyên gia trên mạng, đã khiến Trương Hi Dương không vui, còn chưa bắt đầu thi đấu, đã bị những lời nhảm nhí kia làm cho mất hứng?”
“Trương Hi Dương cố lên!”
“Đá vào mặt đám chuyên gia kia đi!”
“Cho dù bài hát của Bạch Đế có nhẹ nhàng tình cảm đi chăng nữa, ta cảm thấy nếu do Trương Hi Dương hát thì không phải dạng vừa đâu, thực lực của hắn ai ai cũng đều chứng kiến rồi!”
“Dù sao Trương Hi Dương cũng không nên hát bài này”
“Ta có chút lo lắng cho trạng thái của Trương Hi Dương”
“Sao ta cảm thấy phong độ của Trương Hi Dương lần này rất khác? Ta khác các ngươi sao?”
“Lúc trước Trương Hi Dương luôn cười tủm tỉm, ít nhất đối với xung quanh đều có vẻ rất hiền lành, hôm nay lại giống như có chút khép kín trong thế giới riêng của bản thân”
Tất cả mọi người đã nhìn ra.
Nhưng khán giả không thể nhìn thấy những gì đã xảy ra trong hậu trường, không biết đêm nay Trương Hi Dương không hề có áp lực nào, khi Trương Hi Dương bước lên sân khấu khán giả toàn trường quay đều nhiệt liệt vỗ tay.
Trung tâm sân khấu.
Ánh đèn hội tụ.
Ánh mắt Trương Hi Dương nhìn toàn bộ trường quay một lượt, trong tay cầm micro, ngay khi rất nhiều người cho rằng hắn sẽ nói gì đó, Trương Hi Dương chỉ nói đơn giản hai chữ:
“Pháo Hoa” Nói xong Trương Hi Dương liền gật đầu với ban nhạc phía sau, ra hiệu cho bọn họ có thể bắt đầu.
Mãi đến khi tiếng nhạc dạo đầu chính thức vang lên, màn hình lớn phía sau sân khấu xuất hiện phụ đề thông tin bài hát, mọi người mới biết câu “Pháo hoa” mà Trương Hi Dương vừa nói chính là là tên bài hát hắn muốn hát.
Tên bài hát: Pháo Hoa Viết lời: Bạch Đế Sáng tác: Bạch Đế Soạn nhạc: Bạch Đế Biểu diễn: Trương Hi Dương Ánh đèn chiếu rọi ánh mắt Trương Hi Dương lấp lánh, ánh mắt Lâm Trí Bạch trong dừng lại trên sân khấu, nghe giai điệu của khúc dạo đầu từ nhẹ nhàng đến dần dần bùng nổ.
Đùng đùng đùng đùng đùng đùng.
Giống như nhịp đập của một trái tim.
Biểu cảm của khán giả lúc này có chút bất ngờ.
Khán giả ở phía trước màn hình TV cũng sốt sắng theo.
Đám người trong ngành thì trong lòng đang nhảy dựng.
Phong cách của bài hát mới này, hình như không giống với phong cách trước đó của Bạch Đế cho lắm.
Phong cách âm nhạc của Bạch Đế, vì sao lại dùng nhịp trống dày đặc như vậy để mở màn…
Không đúng lắm.
Ánh đèn đang chiếu rọi.
Trương Hi Dương hơi hơi ngẩng đầu lên, giọng hát khàn khàn đặc trưng vang lên, lời bài hát cũng xuất hiện trên màn hình lớn.
Giọng hát của Trương Hi Dương hòa vào giai điệu đang vang lên bên tai khán giả tại trường quay mà trước màn hình TV:
“Màn biểu diễn này không hề có điểm kết thúc.
“Thấm đẫm tất cả sự hoang đường và điên cuồng.
“Như một đưa trẻ, chất chứa đầy nỗi buồn.
“Yên lặng say ngủ trên đại thảo nguyên bao la.
Lời bài hát này dường như không có phương hướng cụ thể, nhưng dường như thể hiện rất nhiều thứ, buổi biểu diễn không có điểm kết thúc cùng sự điên rồ?
Có vẻ như đó là một cuộc tranh tài.
Nhưng lại không chỉ có tranh tài.
Biểu cảm của khán giả lúc này vô cùng ngạc nhiên, ai nấy cũng tự hỏi liệu đây có đúng là bài hát mới của Bạch Đế mà họ biết hay không?
Bài hát này hoàn toàn khác biệt so với những bài hát trước đó của Bạch Đế, không sử dụng phong cách Pop Ballad nhẹ nhàng tình cảm nữa, từ câu đầu tiên bài hát đã thể hiện ra một loại cảm xúc vô cùng cuồng nhiệt, có vẻ đây là một bài hát dùng quãng cao!”
Trước màn hình TV. Cư dân mạng và đám người trong ngành cũng có chút kinh ngạc, phong cách bài hát này, dường như có một chút hương vị của nhạc rock?
Rock n’ Roll!?
Bạch Đế cũng am hiểu thể loại này?
Đang lúc trong lòng mọi người xuất hiện đủ loại cảm xúc kinh ngạc cùng nghi ngờ, giọng hát của Trương Hi Dương bỗng nhiên lại vang lên, đó là sự xuất hiện của một loại âm thanh vô cùng đột ngột nhưng cũng rất trùng hợp, tuy là hét lên thật lớn nhưng cũng là một sự không chế rất tốt, hát nốt cao rất hoàn mỹ:
“Giờ đây ta…
Cũng đã mệt nhoài rồi…
Như cánh hoa dại!
Rách toạc giữa cơn giông tố!”
Đoạn điệp khúc của bài hát đến một cách bất ngờ, không ai có thể nghĩ điệp khúc lại đến nhanh như vậy.
Khi Trương Hi Dương hát ba chữ “Giờ đây tôi!”, khán giả chỉ cảm thấy như đang ở thời tiết nóng bức của mùa hè, đột nhiên bị tạt một chậu nước đá lạnh, ai nấy đều không kịp chuẩn bị mà giật cả mình, da gà nổi lên từ cánh tay nhanh chóng lan rộng ra khắp toàn thân!
Tiếng nhạc!
Bass!
Đàn điện tử!
Tiếng trống!
Rất nhiều nhạc cụ mang tính biểu tượng của những bài hát Rock n’ Roll đều được vận dụng, những âm thanh này tập hợp lại với nhau, nhưng lại không che lấp được giọng hát cao của Trương Hi Dương.
Hắn dùng giọng hát khủng bố của mình để thể hiện bài hát, điều này khiến tất cả khán giả ở trường quay thậm chí cả khán ở trước màn hình TV cũng khiếp sợ!
Rock n’ Roll!
Tất nhiên là Rock n’ Roll!
Thật sự là Rock n’ Roll!
Nếu như nói bài hát của Hạ Vũ Long lúc nãy phức tạp và khó hát, thì bài hát này của Trương Hi Dương lại đơn giản đến mức khó hiểu, phong cách hát tràn ngập Rock n’ Roll, giống như tâm tình lúc này của hắn, toàn bộ đều đã phát tiết trên sân khấu này!
1193 chữ