Chương 240: Toàn trường ngơ ngác

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,971 lượt đọc

Chương 240: Toàn trường ngơ ngác

Giông bão có thể làm nát cánh hoa dại! Đương nhiên ai cũng hiểu câu này!

Nhưng các ngươi không nên đem những ngọn lửa giận dữ hoang đường ấy đến đốt Bạch Đế, đây chính là lựa chọn của ta, không ai ép buộc cũng không cần ai chịu trách nhiệm thay!

Ta có thể tự gánh chịu hết hậu quả!

Trương Hi Dương yên lặng nhiều năm tôi luyện ra cảnh giới “Phật hệ” thích làm theo ý mình, lại bị mấy kẻ muốn liên lụy đến Bạch Đế phá vỡ.

Hắn làm người tốt nhưng không có nghĩa là không có chính kiến, Bạch Đế chính là ranh giới cuối cùng của hắn, có một số việc hắn có thể không thèm để ý, duy nhất chỉ có lần này là không được…

“Vì thế nên, ta…

Bắt đầu thay đổi rối!”

Trương Hi Dương giờ phút này đang phẫn nộ, cho nên những nốt cao kia bị kéo dài lê thê lại kéo dài không dứt, với lá phổi lớn cùng kỹ năng lấy hơi tốt, cổ họng đã hát đến mức khàn khàn, cảm giác từng chỗ khàn của tiếng hát đều có thể nghe được rõ ràng.

Trong mắt Trương Hi Dương giờ phút này giống như tràn ngập lửa giận, đó là những cánh hoa trong pháo hoa, không chỉ là lửa giận bình thường, mà còn là ngọn lửa hừng hực đã hoàn toàn được đốt lên:

“Tựa như pháo hoa…

“Đốt nóng đến nồng nhiệt bung cánh nở rộ!”

Trương Hi Dương thích câu nói “Thượng thiện nhược thủy (1), nhưng giờ phút này lại như lửa cháy trên sân khấu, dùng ngọn lửa này để đốt cháy trường quay!

(1) Lão Tử giảng “Thượng thiện nhược thủy” – Nước là trong và lành nhất; Làm người phải giống như nước, khéo lựa chọn chỗ khiêm nhường (chỗ thấp) mà ở, lòng thì khéo giữ cho trầm tĩnh mà sâu sắc, cư xử với người thì chân thành, nói thì phải giữ lời, làm việc thì có hiệu quả, hành động thì hợp thời cơ. Không tranh giành với ai, cho nên nước cũng không có rắc rối, không có kẻ thù”. Trường quay lúc này thế nào?

Trường quay lúc này tràn ngập những nhận định khó nghĩ, tràn ngập cảm xúc cùng tràn ngập bất ngờ, Trương Hi Dương không hoàn toàn hát theo bản gốc, cảm xúc của hắn so với bài hát gốc của Bạch Đế còn mãnh liệt hơn.

Nguyên bản là một ngọn lửa bình thường, hắn lại đổ đầy xăng lên trên, sau đó hóa thân thành ngọn lửa của sự phẫn nộ!

“Các ngươi có thấy những gì ta thấy không?!”

“Đây là Trương Hi Dương sao!?”

“Đây là bài hát mới của Bạch Đế sao!?”

“Đây cũng không phải là Trương Hi Dương mà ta hiểu rõ, càng không phải Bạch Dế mà ta từng biết, loại nhạc Rock n’ Roll này có giai điệu quá bùng nổ!”

“Ồ de de de, nhún nhảy nào!”

“Bùng nổ!”

“Mấy chuyên gia kia nói nhảm tiếp đi, ai nói bài hát mới của Bạch Đế là nhạc nhẹ nhàng tình cảm, bài hát Rockin’ Roll này là vô địch!”

“Cái gì gọi là bùng nổ?”

“Đây mới gọi là bùng nổ!”

“Bạch Đế sáng tác bài hát mới, Trương Hi Dương hát live, đây chính là sự kết hợp của hai vị thần tiên, ai đụng phải đều sẽ chết!”

“Nổ pháo kìa!”

“Vì thế Hi Dương mới bắt đầu thay đổi?”

“Trương Hi Dương đã thay đổi, Bạch Đế cũng thay đổi, ai có thể nghĩ được bài hát này lại hoàn toàn thay đổi như vậy, ai có thể ngờ hôm nay Trương Hi Dương lại phẫn nộ hát trên sân khấu như vậy!”

Trường quay đã thật sự nổ tung!

Khán giả hàng đầu đã ầm ầm đứng dậy!

Càng ngày càng có nhiều khán giả đứng lên!

Trương Hi Dương dường như bình tĩnh lại, nhưng ai cũng không dám xác định có còn bùng nổ cảm xúc thêm một lần nữa hay không, giọng hát của hắn vẫn cao ngất như trước:

“Nhìn dòng người vui cười ngạo nghễ trước mắt.

Lòng quặn lên từng đợt sóng cuộn trào theo pháo hoa.

Buông mình theo điệu vũ phóng túng, thả bước nơi đồng hoang.

Cảm nhận sự huy hoàng cuồng ngạo mà tan hoang.

Ta bây giờ…

Như say như mê rồi!

Như chim bồ câu dạo lạc bay trên bầu trời kia!”

Từng trong thời kỳ huy hoàng, cũng có vô số người từng vì Trương Hi Dương mà hoan hô như vậy, ngày xưa mê mang, nhiều năm yên lặng, sau khi gặp được Bạch Đế đã lấy lại được ánh hào quang.

Từng chuyện từng chuyện đều hiện lên trước mắt, Trương Hi Dương mới phát hiện mình vốn đã say rất nhiều năm, hắn nhìn tất cả khán giả, giống như biến thành một Trương Hi Dương hoàn toàn mới!

“Thế nên ta…

Bắt đầu thay đổi rồi…

Tựa như những cánh hoa pháo nổ… bùng cháy mãnh liệt!”

Chim bồ câu hoang dã đã tìm đường chỉ đường dẫn lối, một khi huy hoàng biến thành rách nát, Trương Hi Dương muốn xây dựng lại tương lai của hắn trên đống đổ nát này ngày hôm nay, nhưng không chỉ cho mỗi mình hắn!

Nóng bỏng!

Nổ tung!

Phẫn nộ!

Gào thét!

Đây quả thật là lần đầu tiên Trương Hi Dương dùng cảm xúc cuồng nhiệt như vậy để hát, cũng là lần đầu tiên bộc phát cảm xúc của bản thân!

Khi nghe những bài hát trước đó, hắn không nói một lời nào, bởi vì hàng ngàn từ trong trái tim của hắn đã được ngưng tụ trong bài hát này, giống như một viên pháo hoa đốt lửa chuẩn bị những màn nóng bỏng nở rộ!

Khán giả nghe thấy!

Cả trường quay đều đứng lên!

Tất cả mọi người đều “như say như mê”, Trương Hi Dương nhìn khán giả gào thét một cách điên cuồng, tựa như trên bầu trời, nhìn thấy pháo hoa rực rỡ.

Đang nổ tung những cánh hoa cháy sáng mãnh liệt!

Hậu trường.

Các ca sĩ đều đã tụ họp lại ở sảnh lớn, TV đang quay cảnh ở sảnh, lại chuyển qua quay sân khấu, từng câu từng chữ Trương Hi Dương hát nghe rất rõ ràng.

Lâm Thủ Chuyết bị hù dọa!

Tôn Cốc cũng trợn mắt hốc mồm!

Hàn Nguyệt Sương dùng hai tay che miệng!

Nhạc Sơn Lam trợn tròn hai mắt!

Vấn đề lỗi chương, thiếu chương có thể liên hệ fb của nhóm, tìm kiếm Phoenix Hive Team VN, hoặc fb@phoenixhivevn để báo lỗi hoặc nhận code nhé.

Ngoài ra có thể xem Bách Khoa Toàn Thư của bộ Chức Nghiệp Thế Giới 2: Ngự Dưỡng Chiến Giả của tác đại thần Nhị Tế Hồng Thang. Thể loại tiểu thuyết động, vì ở YY chưa có tính năng đó, nên tạm thời lên fb của nhóm để xem nhé.

1124 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right