Chương 249: Đào Nghiên Nghiê
Là kịch bản phim truyền hình « Chinh Phục »!
Nam chính của bộ phim này tên là Lưu Hoa Cường, câu nói kinh điển trong phim này chính là “Sao nhìn dưa hấu này thấy chưa chín?” sau này được dân mạng đào lại biến thành trend, thể loại của bộ phim này tương đối giống với « Bão Lửa », đều là phim thi hành lẽ phải, tiêu diệt kẻ xấu, nhưng rất nhiều tình tiết trong phim được kể từ góc nhìn của người xấu, các loại ân oán giang hồ đủ kiểu.
Càng quan trọng hơn là…
Lưu Hoa Cường cũng là “Cường ca”.
Lâm Trí Bạch đột nhiên rất muốn chờ xem, nếu như « Chinh Phục » được phát sóng, Cao Khải Cường và Lưu Hoa Cường ai mới chính là “Cường ca” thật sự?
Lần rút thưởng thứ tư.
Cũng là một bộ phim truyền hình, được gọi là “Sự Quyến Rũ Của Người Vợ”, chất lượng kịch bản này chắc chắn sẽ kém hơn kịch bản trước một chút, nhưng lượng người xem thì vô cùng nhiều, mặc dù mô-típ của phim không có gì mới, nhưng chắc chắn phù hợp với thị hiếu của rất nhiều khán giả, đặc biệt là một số lời thoại của nam chính trong phim nghe rất muốn đấm:
Ví dụ như: “Em thật hư hỏng” sau đó là cảnh máu chó khó nói nên lời.
Hoặc là câu “Sao em lại mặc chất liệu quần áo quá hư hỏng như vậy?”, dân cư mạng ở kiếp trước đã làm ra một đống meme về câu nói này.
Lần rút thưởng thứ năm Gameshow « Không Thật Lòng Đừng Làm Phiền » !
Chương trình Gameshow này sau đó vướng phải nhiều tranh cãi, ví dụ như làm theo kịch bản gì đó, đương nhiên rất nhiều chương trình Gameshow đều làm theo kịch bản, nhưng không thể không thừa nhận mấy năm nay chương trình này vẫn rất hot, có thể được xem là một thần cấp Gameshow mà mọi người đều “bắt buộc” phải xem, độ hot tuyệt đối không thấp!
“Vận may không tệ”
Lâm Trí Bạch rất hài lòng với kết quả của năm lần rút thưởng liên tiếp này, chẳng lẽ rút năm lần sẽ dễ xảy ra kỳ tích hơn rút một lần sau, vậy lần sau không lẽ lại rút liên tiếp thế này nữa?
Có thể cân nhắc.
Nhưng điều cần xem xét nhất bây giờ là làm thế nào để xử lý các tác phẩm này.
Đầu tiên hai cuốn tiểu thuyết mới này nhất định phải chờ sức nóng của « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » hạ nhiệt mới có thể phát hành, cơm phải ăn từng miếng từng miếng từng miếng một, đi phải đi phải từng bước từng bước, tiểu thuyết cũng phải từng bộ từng bộ mà phát hành.
Về phần kịch bản? Lâm Trí Bạch muốn đem hai kịch bản này giao cho Thiên Quang và Nathan quay, cha hắn tuy là đạo diễn phim truyền hình, nhưng cũng không thể ba đầu sáu tay bận rộn đến một năm quay phải vài bộ phim được.
Dù sao cũng phải có thời gian dành cho cuộc sống cá nhân, huống hồ nếu như Côn Bằng chỉ tập trung vào giúp đỡ người nhà, Lâm Trí Bạch sẽ khiến người ta chú ý, phải làm cho người ta cảm thấy tất cả đều là trùng hợp mới được.
Sau cùng là gameshow.
Lâm Trí Bạch còn chưa suy nghĩ kỹ, cho Thiên Quang cũng được, nhưng hình như cũng có thể cho Tật Phong Media, dù sao hắn cũng có kế hoạch cần phải thực hiện, cung cấp cho Tật Phong Media một chút trợ giúp.
“Suy nghĩ kỹ lại một chút thì…”
Ngón tay Lâm Trí Bạch gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng rầm rầm nhịp nhàng, đây là thói quen nhỏ của hắn khi suy nghĩ vấn đề.
Tính trước rồi mới làm sau.
Mấy ngày kế tiếp Lâm Trí Bạch không vội vàng sử dụng những tác phẩm này, ngày phát hành « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » cũng đã đến gần.
Rốt cuộc.
Ngày phát hành đã đến.
Hôm nay là ngày mười tháng tư.
Trên kệ sách của không ít hiệu sách ở Tần Châu đều trưng bày « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya ».
Nhà xuất bản Nathan đúng là rất lợi hại, đây chính là nguyên nhân Lâm Trí Bạch muốn hợp tác với những nhà xuất bản lớn như thế này.
Các kênh phân phối của công ty lớn đúng là quá rộng.
Có thể thông qua các đối tác lớn nhỏ mà bày bán sách khắp Tần Châu.
Buổi sáng, tám giờ.
Đào Nghiên Nghiên luôn luôn ở ngày thường đi vào nhà sách để mua sách, trên kệ sách có một quyển sách tên là « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » đã hấp dẫn sự chú ý của Đào Nghiên Nghiên.
“Tên của quyển sách này sao thấy quen quen…”
Đào Nghiên Nghiên suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ tới:
Đây không phải là sách của tác giả Bất Dạ Hầu gần đây đã tạo nên vô số cuộc tranh luận trên diễn đàn thư viện hay sao?
Đào Nghiên Nghiên là độc giả cố định của « Suy Luận Về Tâm Lý », đối với nhà văn mới Bất Dạ Hầu này đương nhiên không xa lạ gì.
Nhưng Đào Nghiên Nghiên không thích phong cách tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu.
Tác phẩm của nhà văn này quá đen tối và ngột ngạt, toát lên phong cách vô cùng biến thái, vì vậy nàng ta thường bỏ qua.
Mà ở nhà sách gặp được sách mới của đối phương, Đào Nghiên Nghiên tự nhiên không có hứng thú gì, bất quá tò mò ít nhiều vẫn có một ít.
Đại khái là ở mục suy luận – tâm lý trên diễn đàn thường xuyên có người thảo luận về Bất Dạ Hầu.
Quan trọng nhất là Đào Nghiên Nghiên thật sự rất khó đem tên sách « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » này liên hệ với văn phong đen tối biến thái của Bất Dạ Hầu được.
“Nhìn thử xem viết gì trong đó”
Đào Nghiên Nghiên coi như là vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, tiện tay cầm lấy một quyển « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » lật ra xem.
Nhà sách tất nhiên cho khách hàng xem trước sách.
1129 chữ