Chương 250: Cửa hàng tạp hóa kỳ lạ

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,271 lượt đọc

Chương 250: Cửa hàng tạp hóa kỳ lạ

Bình thường nhân viên ở đây sẽ lấy ra vài quyển sách để khách hàng có thể đọc.

Trên tay Đào Nghiên Nghiên hiện tại là sách của Bất Dạ Hầu.

Nội dung mở đầu của cuốn tiểu thuyết rất đơn giản, đại khái kể về ba tên trộm vội vã chạy ra khỏi một gia đình, đang định chạy trốn, đột nhiên phát hiện xe của họ đã không thể khởi động được.

Không có cách nào khác.

Ba người chỉ có thể cực khổ trốn vào một căn nhà trống nhìn như bỏ hoang, tính toán đợi trời sáng rồi mới đi.

Ai biết lúc này ở khe hở của cửa, thế mà lại có một bức thư.

Ba tên trộm sợ hãi và vội vã ra khỏi nhà để tìm kiếm người đã gửi bức thư đó, nhưng bên ngoài trống rỗng không có một ai.

Có chuyện gì thế này?

Ba tên trộm đã bắt đầu hoang mang.

Người đứng đầu tên là Atsuya, hắn muốn nhìn xem trong thư viết cái gì, vì thế trực tiếp mở ra, ba người cùng nhau nhìn vào trong bức thư.

Người viết tự nhận mình là một vận động viên nữ.

Vận động viên nữ này muốn tham gia thế vận hội Olympic, nhưng bạn trai của cô đã được phát hiện mắc bệnh nan y, cô không biết mình nên đi cùng bạn trai hoàn thành chuyến đi cuối cùng của cuộc đời, hoặc tiếp tục tham gia thế vận hội Olympic đi theo ước mơ đây…

Đau đớn vô cùng, cô gái đã hy vọng tiệm tạp hóa này có thể giúp cô lựa chọn.

Cửa hàng tạp hóa này sao?

Ba tên trộm có chút nghi ngờ, sau đó lập tức ở trong căn phòng bỏ hoang này lục lọi mọi ngóc ngách.

Rất nhanh sau đó.

Ba người đã tìm ra một quyển tạp chí cũ từ bốn mươi năm trước, từ đó phát hiện ra được manh mối.

Thì ra căn nhà mà bọn họ đang ở hiện tại, là “Cửa hàng tạp hóa kỳ diệu” rất nổi tiếng vào năm đó!

Người viết thư viết ra tâm sự vào thư, ném vào trong tiệm tạp hóa, ngày hôm sau chủ tiệm tạp hóa này sẽ trả lời những phiền não của người viết thư, sau đó bỏ vào trong hộp sữa bên cạnh cửa hàng.

Thì ra là thế..

Ba tên trộm đã tìm ra nguyên nhân, nhưng ngay lập tức một sự mơ hồ lớn hơn đã xuất hiện trong đầu.

Vì sao thời gian đã trôi qua được mấy chục năm, chủ nhân của tiệm tạp hóa này cũng đã qua đời, tiệm tạp hóa kỳ diều này cũng đã bỏ hoang những vẫn có người viết thư gửi đến đây?

Quên điều này đi.

Ba tên trộm này không rảnh để nghĩ về chuyện đó.

Đào Nghiên Nghiên nhìn đến đây không khỏi bật cười.

Thì ra đây chính là lý do tại sao quyển sách được đặt tên « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya »?

Lúc trước trên diễn đàn có người nói cài gì mà tiệm tạp hóa này chính là một tổ chức sát thủ bí ẩn, người suy nghĩ ra được điều này chắc hẳn là xem tiktok quá một trăm tám mươi phút mỗi ngày…

Ngay sau đó.

Đào Nghiên Nghiên bắt đầu suy nghĩ.

Tuy rằng bản thân nàng chỉ đọc phần mở đầu của tiểu thuyết, nhưng theo phong cách của tác phẩm này mà nói, bộ tiểu thuyết này hình như không giống với những tác phẩm trước đó của Bất Dạ Hầu?

Không đen tối.

Không kinh dị.

Không áp lực.

Có lẽ là hàng độc vẫn còn ở phía sau?

Những chi tiết phía trước chỉ là làm nền?

Đào Nghiên Nghiên có chút rối rắm, nhưng lại không buông quyển sách này xuống, lại tiếp tục đọc phần sau của quyển sách.

Câu chuyện tiếp tục.

Ngay lúc Atsuya chuẩn bị đi ngủ, hai tên trộm còn lại đột nhiên lên tiếng:

“Cô gái đó phải làm gì đây?”

“Cô ấy sẽ chọn tham gia thế vận hội Olympic hoặc dành thời gian ở bên bạn trai những ngày cuối đời?”

Atsuya không kiên nhẫn được nữa, bọn họ là những kẻ trộm cắp, muốn tiền cũng không có tiền, không có bằng cấp, nửa đêm ra ngoài trộm đồ kết quả xe còn bị hư hỏng, chỉ có thể ở trong căn nhà rách nát này qua đêm, nào còn có thời gian để quan tâm người khác?

Hai tên trộm còn lại không cảm thấy như vậy.

Cả hai bọn họ cho rằng: “Cả đời sẽ không có ai tâm sự với những người như chúng ta, tại sao chúng ta không nắm bắt cơ hội này, gửi thư cho cô gái đó?”

Nói là làm liền.

Chẳng bao lâu hai người liền tìm ra giấy bút để trả lời, đề nghị của bọn họ tương đối hợp lý, đại khái có nghĩa là “Có thể mang theo bạn trai cùng nhau tham gia các buổi huấn luyện”.

Viết xong thư.

Hai người dựa theo phương pháp giới thiệu trên tạp chí cũ, đem thư ném vào thùng hàng bên ngoài, nơi này trước kia, lúc sáng sớm sẽ được đặt mấy chai sữa bò tươi, nhưng vừa mới ném vào không bao lâu, hai người liền ý thức được mọi chuyện không ổn.

“Quên mất dấu vân tay!”

Bọn họ không mang găng tay khi viết bức thư trả lời!

Atsuya vô cùng tức giận, mắng chửi vì sao có thể để lại dấu vân tay như thế?

Hắn vừa mắng hai người đồng bọn rảnh hơi đi xen vào việc của người khác, vừa lao ra muốn lấy bức thư ra, nhưng mở thùng hộp sữa ra lại trợn tròn mắt:

Bên trong trống không Bức thư vừa mới bỏ vào đã biến mất?

Atsuya đang khó hiểu, lại thấy hai người đồng bọn kia sắc mặt tái nhợt từ bên trong đi ra nói:

“Lại có một bức thư được gửi tới”

Ba người đều cảm giác được có chuyện kỳ lạ.

Đêm hôm khuya khoắt xung quanh không một bóng người, bức thư này làm sao lại có thể xuất hiện ở đây, bức thư trả lời vì sao lại biến mất, đây là chuyện tâm linh sao?

Ba người vội vàng mở bức thư kia ra.

Người viết thư vẫn là nữ vận động viên kia!

Cô gái nói rằng cô không thể đưa bạn trai tham gia vào các buổi huấn luyện, bởi vì bạn trai của cô chỉ có thể được điều trị tại bệnh viện …

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right