Chương 251: Katsuro

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,359 lượt đọc

Chương 251: Katsuro

Cô gái kia còn xúc động nói:

“Nếu như có được điện thoại giống như trong truyện tranh thì tốt biết mấy, trong lúc cô huấn luyện cũng có thể gọi video nói chuyện với bạn trai.

Hả?

Ba người lú cả người!

Cái gì mà điện thoại giống như trong truyện tranh?

Cô gái này không biết điện thoại di động có thể gọi video sao?

Ba người cảm thấy có gì đó sai sai, lại lần nữa trả lời thư và tiện tay thăm dò hỏi một số câu hỏi, kết quả cả ba ngạc nhiên phát hiện, cô gái này lại tự xưng là người sống ở thập niên bảy mươi!

Bức thư có thể xuyên không sao?

Họ đang giao tiếp với những người trong những năm 1970!?

Người ngây thơ lúc này không chỉ có ba tên trộm trong sách mà còn có Đào Nghiên Nghiên, nàng không nghĩ đến « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » lại có thể kỳ diệu đến thế này!

“Nói chuyện xuyên thời gian sao?”

Đây chỉ là chương đầu tiên của tiểu thuyết, theo sự phát triển của mạch truyện thì có thể nói cuốn sách mới của Bất Dạ Hầu, đúng là không phải là phong cách đen tối kinh dị trước kia của hắn.

“Có chút thú vị nha!”

Hứng thú của Đào Nghiên Nghiên được gợi lên.

Hôm nay nàng đến nhà sách để mua sách, thật ra không có mục tiêu cụ thể gì, chỉ là muốn tùy tiện chọn một cuốn sách mới ra mắt gần đây, quyển nào nàng cảm thấy thú vị thì sẽ mua.

Mà bây giờ.

Đào Nghiên Nghiên đã tìm được mục tiêu của nàng.

Quyết định mua sách mới của Bất Dạ Hầu đi.

Đào Nghiên Nghiên không thích phong cách trước đó của Bất Dạ Hầu là điều chắc chắn, nhưng quyển sách này không phải là phong cách đen tối kinh dị của Bất Dạ Hầu, nhà văn am hiểu đen tối kinh dị này hình như muốn thay đổi phong cách, chương mở đầu của quyển sách mới này rất thú vị!

“Quyển sách này, tính tiền cho ta!”

Đào Nghiên Nghiên mua « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya » xong liền đi về nhà, hôm nay không có việc gì làm, nàng có thể dành thời gian để xem quyển sách này.

Về đến nhà Đào Nghiên Nghiên liếc thời gian, tám giờ bốn mươi phút sáng.

Đào Nghiên Nghiên chuẩn bị một ít đồ ăn vặt, vừa ăn vừa tiếp tục xem « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya », nàng rất tò mò nữ vận động viên thập niên bảy mươi kia sau này sẽ lựa chọn như thế nào, “Nếu là ta, hẳn là sẽ lựa chọn tham gia thế vận hội Olympic rồi…”

Đào Nghiên Nghiên nghĩ như vậy.

Ba tên trộm trong cuốn tiểu thuyết liên tục liên lạc với nữ vận động viên thập niên bảy mươi, giúp đưa cô giải quyết các vướng mắc.

“Ba tên trộm này không phải là người xấu”Đào Nghiên Nghiên còn rất có hảo cảm với ba tên trộm này, bởi vì ba họ người thật lòng muốn giúp đỡ nữ vận động viên.

Cuối cùng nữ vận động viên đã gửi một lá thư cuối cùng nói rằng cô vẫn đang cố gắng hết sức để chuẩn bị cho thế vận hội Olympic, nhưng tiếc là cuối cùng đã không được chọn, vì vậy cô đã trở về nhà, dành thời gian ở bên bạn trai trong những ngày cuối cùng của anh ấy.

“Tốt quá rồi”

Cả hai bên đều không còn gì để luyến tiếc.

Đào Nghiên Nghiên cảm thấy trong lòng đã bỏ đi được một khối đá ngàn cân.

Đó là một kết thúc hoàn hảo dành cho tất cả.

Đó là một kết thúc hoàn hảo.

Câu chuyện đầu tiên của cuốn sách này đã kết thúc ở đây, Đào Nghiên Nghiên cũng hiểu được sắp xếp của Bất Dạ Hầu, cửa hàng tạp hóa này là một phương tiện truyền thông có thể kết nối hiện tại và quá khứ, để cho những người ở dòng thời gian và không gian khác nhau có thể giao tiếp được với nhau.

Không do dự.

Đào Nghiên Nghiên trực tiếp chuyển sang chương thứ hai, sự sắp xếp tài tình này đã hấp dẫn nàng… Phía sau nhất định còn có người gửi thư tới đây chứ?

Đào Nghiên Nghiên đã đoán đúng.

Bất quá chỉ đoán đúng phân nửa.

Chương hai được bắt đầu với một nhân vật có tên là Katsuro.

Katsuro cũng là người của thập niên bảy mươi, hắn vẫn luôn ôm một giấc mơ âm nhạc, nhưng người thân lại hy vọng hắn có thể tiếp quản của hàng kinh doanh của gia đình, vì thế hắn viết thư cho cửa hàng tạp hóa Namiya, vốn tưởng rằng sẽ được an ủi và hướng dẫn, tuyệt đối không nghĩ tới người trả lời chọc Katsuro một trận. Đại khái ý là:

Anh bạn à phiền não của ngươi thật quá xa xỉ rồi, không đi tiếp quản cửa hàng của gia đình mà phải nhất định đi theo giấc mộng mờ mịt kia, loại người như ngươi xứng đáng được nếm trải cay đắng của cuộc đời cho khôn ra… Đào Nghiên Nghiên nhìn thấy điều này liền vui vẻ.

Cách trả lời này xem ra chắc chắn là của ba tên trộm kia rồi!

Katsuro tức giận không kiềm chế được, trả lời thư rằng cha mẹ và gia đình luôn ủng hộ hắn, hy vọng hắn có thể kiên trì theo đuổi ước mơ, hắn cũng cảm thấy người trả lời rất bất lịch sự.

Là vô cùng bất lịch sự.

Bức thư trả lời thứ hai vẫn tiếp tục mỉa mai Katsuro, từng câu từng chữ như xát muối vào trái tim, làm cho Katsuro cảm thấy rất đau lòng.

Katsuro bắt đầu nghĩ lại:

Mặc dù người hồi âm dùng những từ ngữ hơi quá đáng, nhưng nói không có gì sai cả, hắn có thể thực sự không có tài năng về âm nhạc, nếu không thì cho đến tận bây giờ cũng không được chút thành tựu nào.

“Chúng ta có thể gặp nhau một lần được không?”

Katsuro đã gửi một lá thư thứ ba, chấp nhận những lời chỉ trích của đối phương và nói rằng hắn đã quyết định trở lại để thừa kế cửa hàng của gia đình, nhưng trước đó, hắn hy vọng sẽ được gặp những người trả lời. Hiển nhiên.

Katsuro không thể nào gặp được bọn họ.

1113 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right