Chương 253: Quá khứ, hiện tại, tương lai
Yuuji yêu cầu con trai nhất định phải mang ông về cửa hàng tạp hóa.
Con trai không thể thay đổi được ý định của ông, chỉ có thể làm theo, trước khi vào cửa hàng tạp hóa, Yuuji lại đưa cho con trai một bức di thư, để con trai xem.
Trong bức thư viết:
“Cửa hàng tạp hóa này sẽ được hồi sinh vào ngày giỗ ba mươi ba năm sau của ta, vì vậy ta muốn tham khảo ý kiến của những người từng tiếp quản tiệm tạp hóa này trong quá khứ, và nhận được thư trả lời thẳng thắn của bọn họ, những lá thư đó ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người như thế nào, có giúp đỡ được gì không?”
Giống như lúc đó.
“Xin hãy đặt bức thư ở hộp thư ngay cửa ra vào, cảm ơn rất nhiều.
Yuuji yêu cầu con trai, đến lúc đó phải đem tin tức tiệm tạp hóa này đã hồi sinh truyền ra bên ngoài.
Thì ra Yuuji đã sớm biết, tiệm tạp hóa này có liên kết với thời gian và không gian, hắn hy vọng trong tương lai mọi người có thể trả lời.
Sau đó không lâu.
Yuuji đứng tại tiệm tạp hóa, nhận được vô số bức thư, ông mở ra xem, tất cả những bức thư đề cảm ơn ông.
Trong thư nói rằng những lời khuyên của ông vô cùng có tác dụng, những gì ông làm rất có ý nghĩa.
Những bức thư này!
Đều đến từ tương lai!
Trong đó có một bức thư vô cùng đặc biệt.
Trong thư không viết gì cả, chỉ là một tờ giấy trắng, hoàn toàn không có bất kỳ nội dung nào cả.
Mà đêm nhóm ba tên trộm đột nhập vào cửa hàng tạp hóa, chính là đêm trước khi tiệm tạp hóa này được hồi sinh.
“Lại xâu chuỗi mọi thứ rồi này!”
Nhìn thấy đoạn này Đào Nghiên Nghiên đã bội phục Bất Dạ Hầu sát đất, mỗi câu chuyện đều có thể xâu chuỗi lại với nhau, nhìn như dòng thời gian hỗn loạn, nhưng nghĩ kỹ lại thì vẫn luôn có một mối liên kết vô hình!
Và những câu chuyện này hoặc cảm động hoặc buồn bã.
Đào Nghiên Nghiên đọc sách, cơ hồ quên mất thời gian, cũng quên bản thân đã bao nhiêu lần nghẹn ngào, lại có bao nhiêu lần nhịn không được mà rơi lệ.
Rốt cuộc.
Câu chuyện quay trở lại góc nhìn của ba tên trộm.
Câu chuyện cuối cùng được bắt đầu. Người viết cuối cùng tự gọi mình là “Chó nhỏ lạc đường”, cô nói rằng gần đây cô cần tiền gấp rút, nhưng đi làm kiếm được quá ít tiền, muốn trở thành một cô gái mời rượu.
Mời rượu?
Ba người tức giận, trực tiếp trả lời thư mắng cô gái một trận, tại sao phải làm loại chuyện này, đi làm đàng hoàng không tốt sao?
Thật sao.
Làm trộm còn nói chuyện chính trực.
Chó nhỏ lạc đường giải thích:
Ta muốn kiếm tiền không phải để chi tiêu xa hoa, bởi vì ta là một đứa trẻ mồ côi lớn lên từ trại trẻ mồ côi, cha mẹ mới vừa nhận nuôi ta, bây giờ họ gặp khó khăn tài chính nhưng không có tiền để giải quyết, ta muốn trả ơn họ, nhưng công việc hiện tại của ta kiếm được quá ít tiền…
trại trẻ mồ côi!
Lại là trại trẻ mồ côi!
Ba tên trộm phát hiện mỗi một bức thư bọn họ nhận được tối nay đều có liên quan đến trại trẻ mồ côi, bao gồm cả ba người bọn họ cũng có liên quan đến cái gọi là trại trẻ mồ côi này.
Phải làm gì đây?
Ba tên trộm đã có ý tưởng hướng dẫn cho “Chó nhỏ lạc đường” trong bức thư, làm thế nào để nắm bắt cơ hội trong tương lai.
Nói một cách đơn giản chính là bật hack cho cô ta.
Góc nhìn chuyển sang cô gái, cô dưới sự chỉ điểm của “Mr. Yuuji” đã phất lên như diều gặp gió!
Lúc nào cổ phiếu lên giá, thời điểm nào giá vàng tụt xuống…
Lúc nào nên mua đất, lúc nào xây dựng rồi bán bất động sản…
Vài năm sau, khi đã trở nên giàu có, cô nhìn thấy một tin tức:
“trại trẻ mồ côi Marumitsu đã xảy ra một vụ hỏa hoạn”
Bởi vì cô xuất thân từ trại trẻ mồ côi, nên cô đã có suy nghĩ phải giúp đỡ trại trẻ mồ côi này.
Lại qua thêm vài năm, chó nhỏ lạc đường này đã có công ty riêng, đã là một doanh nhân vô cùng thành công, nguyện vọng giúp đỡ trại trẻ mồ côi cũng càng thêm kiên định.
Tuy nhiên.
Lão viện trưởng của trại trẻ mồ côi đã qua đời, quyền viện trưởng hiện tại đã rơi vào tay một tên muốn kiếm tiền từ trại trẻ mồ côi, vì thế cô rất muốn quản lý trại trẻ mồ côi này.
Đại diện viện trưởng lan truyền một lời đồn:
Nói rằng nữ doanh nhân muốn đàn áp trại trẻ mồ côi của bọn họ và chuyển sang xây dựng khách sạn, tin đồn đã khiến trẻ em trong trại trẻ mồ côi cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy người phụ nữ này.
Không có cách nào khác.
Nữ doanh nhân tạm thời từ bỏ ý nghĩ đó, nhưng đột nhiên thấy cháu trai của ông Yuuji đăng lên trên mạng một tin tức, nói rằng ngày mười ba tháng chín, hộp thư cửa hàng tạp hóa kỳ diệu sẽ được khởi động lại.
Mười ba tháng chín?
Nhiều năm trước cô dựa vào “Mr. Yuuji” chỉ điểm mới lên như diều gặp gió, trở thành một doanh nhân thành đạt như ngày hôm nay, nên cô muốn viết một bức thư để cảm ơn tiệm tạp hóa.
Cho nên.
Tối ngày mười hai tháng chín, nữ doanh nhân về nhà rất sớm, sau đó chuẩn bị ra ngoài đưa thư, nhưng không ngờ, gia đình đột nhiên bị đột nhập bởi ba tên trộm để cướp tài sản.
Ba tên trộm bịt mắt cô và đặt câu hỏi giận dữ:
“Có phải ngươi muốn bán trại trẻ mồ côi đúng không?”
“Không phải như vậy! Làm sao ta có thể…”
Cô lập tức giải thích, nhưng ba tên trộm căn bản không tin, trực tiếp ném cô vào nhà, cướp túi xách của cô xong liền chạy trốn, nhưng chạy ra ngoài lại phát hiện:
Xe đã hư mất!
Rơi vào đường cùng.
Ba người trốn vào một căn nhà bỏ hoang.
1121 chữ