Chương 254: Chó nhỏ lạc đường
Tiểu thuyết nhìn viết đây, đã sắp kết thúc, Đào Nghiên Nghiên giờ phút này lại bị chấn động nói không nên lời, ngơ ngác nhìn chằm chằm từng câu từng chữ trong tiểu thuyết!
Ba tên trộm?
Đột nhập vào nhà người ta ăn trộm?
Xe hư?
Đây không phải là đoạn mở đầu của tiểu thuyết sao!
Phần kết thúc của tiểu thuyết cũng chính là đoạn mở đầu! ?
Dòng thời gian kết thúc, quá khứ và hiện tại gặp nhau cùng một chỗ!
Thì ra ba tên trộm đột nhập cướp bóc nhà nữ doanh nhân kia, chính là ba người Atsuya!
Thì ra bọn họ đột nhập vào nhà nữ doanh nhân để ăn cướp là bởi vì nghe lời vu khống từ tên viện trưởng kia!
Thì ra nữ doanh nhân kia có được thành công như hiện tại chính là nhờ vào sự chỉ điểm của Atsuya vào năm đó!
Một vòng lặp!
Toàn bộ câu chuyện chính là một vòng lặp!
Chỉ cần thiếu đi bất kỳ chi tiết nào, vòng lặp này sẽ không thể xảy ra!
Mà lúc này, ba tên trộm còn chưa biết bọn họ đã rơi vào một vòng tuần hoàn…
“Bất Dạ Hầu thật đáng sợ!”
Đào Nghiên Nghiên lúc trước chỉ là bội phục Bất Dạ Hầu có thể từng chút từng chút chơi đùa với thời gian, đem mấy câu chuyện nhìn như không liên quan liên kết lại với nhau.
Nhưng giờ phút này.
Đào Nghiên Nghiên không chỉ bội phục, nàng đã hoàn toàn rung động, tất cả những câu chuyện kết hợp với nhau chính là một vòng lặp!
Giống như một vòng tròn hoàn chỉnh!
Có thể nói rằng không có điểm khởi đầu không có điểm kết thúc, cũng có thể nói rằng điểm khởi đầu là kết thúc!
Trở lại trong sách.
Đêm dần khuya.
Ba tên trộm bắt đầu xúc động.
“Đây là đêm có ý nghĩa nhất trong cuộc đời ta”
“Thật không nghĩ tới người như chúng ta lại có thể đưa ra lời khuyên về cuộc sống cho người khác.
“Ôi”
Atsuya cười lạnh, “Có thể kiếm được tiền không”
Trong ba tên trộm Atsuya là người tính tình tồi tệ nhất, hắn không hề cảm tính như hai người còn lại, tuy rằng hắn là người cứng miệng nhưng mềm lòng.
Lúc này.
Ba người nói đến chuyện tối nay.
“Không biết người phụ nữ chúng ta vừa cướp tên là gì?”
“Không biết.”
“Cô ấy là một nữ doanh nhân, trong túi hẳn là có danh thiếp”
Ba người lấy túi của nữ doanh nhân ra, kết quả không tìm được danh thiếp gì, lại nhìn thấy một bức thư đặt trong ngăn kéo của túi.
Một lá thư?
Đêm nay đúng là có duyên với những lá thư.
Ngay cả trong túi vừa cướp được cũng có một lá thư.
Ba người mang theo sự tò mò, mở bức thư này ra, sau khi nhìn thấy nội dung bên trong, lại đột nhiên ngây dại!
Trên đó ghi: Gửi tiệm tạp hóa Namiya.
“Gửi tiệm tạp hóa Namiya.
Ta thấy một trang mạng ghi tiệm sẽ mở lại duy nhất một đêm, chuyện đó có thật không nhỉ?
Nhưng ta tin chuyện đó là thật nên đã viết bức thư này, không biết tiệm còn nhớ không? Ta là ‘chó nhỏ lạc đường’ đã gửi thư cho tiệm vào mùa hè năm 1980.
Hồi ấy ta mới học xong cấp ba, thực sự còn trẻ người non dạ lắm.
Ta đã nhờ tiệm tư vấn một chuyện rất ngớ ngẩn là “Ta quyết tâm sống bằng nghề tiếp rượu, giờ ta phải làm thế nào kiếm thật nhiều tiền đây.
Tất nhiên rồi, sau đó Mr. Yuuji đã mắng ta thậm tệ vô cùng, phải nói là mắng té tát. Nhưng vì còn quá trẻ, ta không dễ dàng nghe lời, ta không thể chấp nhận hoàn cảnh như bây giờ.
Thời thơ ấu của ta, gia đình mới của ta, và những người đã cùng ta đồng hành, giúp đỡ ta đứng lên.
Chắc hẳn Mr. Yuuji thấy ngán ngẩm đứa con gái cứng đầu cứng cổ này lắm rồi đúng không.
Nhưng Mr. Yuuji đã không bỏ mặc ta muốn làm gì thì làm.
Thay vào đó, ngươi khuyên nhủ ta, hướng dẫn ta tiếp theo phải sống như thế nào.
Những lời khuyên ấy không hề trừu tượng mà cực kỳ cụ thể.
Rằng ta nên học gì, học đến khi nào, dùng thứ gì, vứt bỏ thứ gì, theo đuổi điều gì.
Phải nói đó là những lời tiên tri.
Ta đã nghe theo lời khuyên, nói thật, lúc đầu ta cũng bán tín bán nghi lắm, nhưng khi thấy tình hình đang trở nên đúng như những gì ông dự đoàn, thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa.
Ta đã từng thấy rất lạ.
Sao Mr. Yuuji có thể dự đoán được về nền kinh tế bong bóng và sự sụp đổ của nó? Sao có thể dự đoán chính xác về thời đại Internet?
Nhưng giờ tôi có hỏi cũng vô nghĩa, vì biết được câu trả lời không có nghĩa là điều gì sẽ thay đổi hoặc biến lại như cũ.
Vì vậy, điều ta muốn nói với Mr. Yuuji không gì khác ngoài câu này:
Ta thật lòng biết ơn ông.
Nếu không có những lời khuyên từ Mr Yuuji thì ta đã không có ngày hôm nay, ông mãi mãi là ân nhân của ta.
Hãy cho ta được cảm ơn ông như thế này:
Từ giờ trở đi, ta sẽ giúp đỡ nhiều người khác.
Xin ông hãy yên nghỉ nơi chín suối.
‘Chó nhỏ lạc đường’ của ngày xưa.
Chó nhỏ lạc đường! ?
Ba tên trộm không dám tiếp tục xem nữa!
Bọn họ đã hiểu rõ được chân tướng sự việc, lúc này đã ý thức được những việc bản thân làm ngu xuẩn đến mức nào!
Hóa ra nữ doanh nhân mà bọn họ cướp bóc kia, chính là “Chó nhỏ lạc đường” từng viết thư xin lời khuyên từ bọn họ!
Mà chó nhỏ lạc đường sau khi nghe lời của bọn họ vào ba mươi mấy năm trước, từ một người dưới đáy xã hội đã trở thành một doanh nhân thành đạt, hôm nay còn muốn gửi thư cảm ơn bọn họ!
Ngay cả khi bọn họ đã từng nghĩ bản thân chả làm được cái gì.
Ba người ngơ ngác đứng đó, ai cũng không nói gì.
Dần dần.
Trời đã sáng.
Một tia sáng bên ngoài chiếu vào cửa hàng tạp hóa.
1131 chữ Chuong 255: Namiya Yuuji Đêm dài như thế nào rồi cũng phải đến lúc kết thúc.
Ba tên trộm không thể mô tả tâm trạng của bản thân bằng lời nói, nhưng họ biết những gì họ sẽ làm tiếp theo.
Bọn họ sẽ đi cởi trói cho chó nhỏ lạc đường.
Họ phải đối mặt với những sai lầm của họ.
Bọn họ muốn chịu trách nhiệm cho việc làm bản thân đã gây ra.
Lúc này ánh mặt trời chiếu sáng rất nhiều, giống như mặt trời chân lý chiếu qua tim, Atsuya đột nhiên quay đầu lại, không nỡ nhìn về phía hòm thư kia, tiến lên nhẹ nhàng mở ra.
“Có thư mới?”
Trong hòm thư có một bức thư, bức thư là do ông Yuuji viết, “Đây là trả lời cho một người bạn gửi tới tờ giấy trắng, nếu như ngươi không phải là người gửi thư kia, xin hãy đặt thư về chỗ cũ.
Atsuya sửng sốt.
Lúc này mới nhớ tới, lúc trước hắn vì kiểm tra xem hòm thư này có thật sự có thể xuyên qua thời không hay không, hắn cũng đã bỏ một bức thư vào, bên trong cái gì cũng không viết, chính là đơn thuần là một tờ giấy trắng.
Mà lá thư này…
Chính là bức thư kỳ lạ nhất mà ông Yuuji nhận được trong đống thư cảm ơn từ tương lai.
Tờ giấy trắng đó.
Đối với ông Yuuji, dù chỉ là một tờ giấy trắng đi chăng nữa, ông cũng sẽ trả lời.
Bởi vì trong mắt của ông Yuuji, tất cả người viết thư cho ông, kỳ thật đều là người đang lạc đường trong hành trình của cuộc đời.
Mà những người lạc đường này, thật ra trong tay bọn họ đều nắm giữ bản đồ đường đi cuộc đời riêng mình, chỉ là bọn họ lựa chọn không nhìn, hoặc là bọn họ nhìn không thấy mà thôi.
Trong bức thư trả lời của ông Yuuji:“Gửi người vô danh.
Ông già này đã suy nghĩ rất nhiều về lý do bạn cất công gửi tới một tờ giấy trắng. Đây chắc chắn là một chuyện lớn, tôi không thể trả lời bừa được.
Sau khi vận dụng hết cái đầu già cỗi này, tôi hiểu bức thư này có nghĩa là ‘không có bản đồ.
Nếu ví những người nhờ tôi tư vấn là kẻ lạc đường thì phần đông trong số họ ở tình trạng có bản đồ nhưng không chịu xem hoặc không biết vị trí hiện tại của mình.
Nhưng có lẽ bạn không thuộc loại nào trong hai loại này. Bản đồ của bạn vẫn còn là tờ giấy trắng. Bạn đang ở trong tình trạng dù rất muốn quyết định đích đến nhưng lại không biết đường đi nằm ở đâu.
Bản đồ là giấy trắng thì dĩ nhiên lúng túng rồi. Ai cũng sẽ thấy mất phương hướng.
Nhưng bạn hãy thử thay đổi cách nhìn. Vì còn là giấy trắng nên bạn có thể vẽ bất kỳ bản đồ nào. Tất cả là tùy ở bạn. Mọi thứ đều tự do, khả năng là vô tận.
Điều này thật tuyệt.
Ta mong ngươi hãy tin vào bản thân và cháy hết mình với cuộc đời.
Ta nghĩ là mình sẽ không còn viết thư trả lời tư vấn nữa.
Cảm ơn ngươi đã cho ta một câu hỏi hóc búa nhất, nhưng lại tuyệt vời vào thời điểm cuối cùng này.
Tiệm tạp hóa Namiya Atsuya đọc xong bức thư liền khóc không thành tiếng.
Ngước nhìn về hai người bạn trộm, Shota và Kouhei đã rưng rưng nước mắt.
Câu chuyện trong sách đã kết thúc tại đây.
Đào Nghiên Nghiên cũng nước mắt lưng tròng.
Đào Nghiên Nghiên là những độc giả đầu tiên đọc xong « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya », mặc dù đọc xong đã là buổi chiều, nhưng độc giả như nàng cũng không phải là ít, dù sao chỉ là hai trăm ngàn chữ mà thôi nếu đã thích thì bốn năm trăm ngàn chữ cũng không thành vấn đề.
Mà điểm khác biệt của những độc giả khác và Đào Nghiên Nghiên chính là:
Nhóm độc giả đầu tiên xem xong « Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya , kỳ thật phần lớn bản thân chính là fan hâm mộ của Bất Dạ Hầu, nếu là fan hâm mộ của Bất Dạ Hầu, vậy tự nhiên đều là chạy theo phong cách kinh dị đen tối của Bất Dạ Hầu, nhưng sau khi xem xong tất cả mọi người đều mơ hồ.
Ủa? Đen tối đâu? Kinh dị đâu?
Văn phong khiến người đọc cảm thấy áp lực đâu?
Tại sao lại ấm áp chữa lành như vậy?
Người viết quyển sách này sợ là không phải Bất Dạ Hầu khi trước nữa? Tại sao chủ đề câu chuyện của cuốn sách mới lại ấm áp như vậy? Làm thế nào để cứu rỗi bản thân và cứu rỗi cho người khác?
Thư viện.
Mục suy luận – tâm lý.
“Sách mới của Bất Dạ Hầu, đọc xong một phần tư đã rối cả não. Xem xong hai phần tư lại cảm thấy ngây thơ; Xem xong ba phần tư trực tiếp chấn động, xem xong hoàn toàn trực tiếp quỳ xuống, đúng là bàn tay vàng trong làng sáng tác, người này sao lại lợi hại như vậy, viết được kinh dị đen tối, cũng có thể viết được thể loại ấm áp chữa trị, hơn nữa viết còn tốt như vậy!”
Bất Dạ Hầu đen tối kia đâu rồi?”
Bất Dạ Hầu, kẻ đứng đầu lĩnh vực kinh dị đen tối đâu rồi?
“Ta phục rồi ta phục hắn rồi, bị câu chuyện thứ hai cảm động thân thể không còn da thịt! Những người trẻ tuổi thật đáng ngưỡng mộ, những ước mơ không thể thực hiện được khi còn trẻ, nhận được sự ủng hộ thầm lặng từ gia đình, sự hối hận và tội lỗi trong trái tim, cho đến khi cuối cùng để lại một truyền thuyết và một tác phẩm để đời… Khi giấc mơ của hắn được kéo dài và thực hiện theo một cách khác, chi tiết này rất khó để làm cho người đọc cảm thấy chua xót, nhưng Bất Dạ Hầu đã làm được điều này”
PS: Chương này xin dành tặng lời cảm ơn tới ông Namiya Yuuji, tiểu thuyết cùng phim lẻ này rất hay và ý nghĩa với nhóm dịch.
(1) Trong câu chuyện các nv trẻ mồ côi hay gọi tạp hóa là Nayami nghĩa là băn khoăn vì thế ông Yuuji mới bắt đầu gỡ rối cho những người này.