Chương 431: Lâm Chiêu Mục chơi chiêu
Trên đường về nhà, Lâm Đông lái xe, người một nhà đều rất yên tĩnh.
Bữa tiệc mừng thọ tám mươi tuổi này của ông nội cũng không vui vẻ gì, ông nội hình như bị bệnh, tuy rằng thân thể của ông nhìn qua vẫn khỏe mạnh như trước, nhưng nếu thân thể không có vấn đề phát sinh, theo tính cách bình thường của ông nội, sẽ không sớm suy nghĩ đến vấn đề phân chia tài sản của tập đoàn Thần Thoại.
Tuy nhiên, bác sĩ riêng của ông nội sẽ không tiết lộ tình hình.
Không ai biết tình trạng sức khỏe cụ thể của ông nội, mọi người chỉ có thể suy đoán.
Mà liên quan đến vấn đề phân chia tài sản, bữa tiệc tối nay cuối cùng cũng trở nên bình thản, chỉ là thế hệ thứ hai thứ ba đều bắt đầu dấy lên suy nghĩ.
Đừng nói là nhà hào môn.
Cho dù là gia đình bình thường, nếu người già có chút tài sản, con cái khó tránh khỏi xuất hiện mâu thuẫn, thậm chí trở mặt thành thù trong vấn đề phân chia tài sản này.
Chứ đừng nói đến loại gia đình tài phiệt như Lâm gia, đời thứ hai đời thứ ba vốn hiềm khích cực sâu.
Lâm Trí Bạch tin rằng chỉ vài năm tiếp theo, thế hệ thứ hai và thứ ba cạnh tranh, sẽ dần dần bước vào giai đoạn gây cấn.
Có lẽ Thiên Quang cũng như thế, nếu không Tô Thiền hôm nay sẽ không diễn kịch với Lâm Trí Bạch.
Kể cả chủ tịch Nathan Doãn Thiên Thùy hẳn là cũng không khá hơn là bao…
“Cha”
Lâm Hi nhịn không được mở miệng, “Có một số thứ nên tranh thủ phải tranh thủ, con thì không sao cả, nhưng cha thì phải nghĩ đến hai đứa Thắng Thiên và Tiểu Hắc Đang lái xe nên Lâm Đông không lên tiếng.
Ngược lại, mẹ nói một câu: “Trong lòng cha con biết rõ điều này”
Lâm Đông cũng không nhiệt tình trong việc tranh đoạt gia sản, bằng không hắn hoàn toàn có thể giành lấy một vị trí lãnh đạo cấp cao từ trong tay Lâm Chiêu Mục.
Nói câu này có lẽ hơi khó nghe một chút, nhưng ai biết được Lâm Chiêu Mục còn có thể sống được bao lâu nữa, Lâm Đông lúc này cũng nên nghĩ đến cảm nhận của hai đứa con trai.
Lâm Trí Bạch cười cười nói: “Cha cứ làm những gì bản thân muốn là được, không phải ông nội đã nói rồi sao, mỗi người đều có một bài thi riêng”
“Ta đồng ý” Lâm Thắng Thiên nói.
Lâm Hi liếc mắt, “Vậy cũng phải cẩn thận đám ngươi kia ăn không chừa lại chút xương nào?
Tương lai nếu như không có ông nội đứng trong bóng tối, mấy vị kia chắc chắn sẽ không để cho cả nhà Lâm Đông ngóc đầu dậy được, Lâm Hi rất tin tưởng vào điều này.
Hình như nhớ ra cái gì đó.
Lâm Hi nói thêm: “Ngày mai diễn tập Xuân Vãn, Trương Vân Thượng đang muốn cướp cơ hội tham gia của Trương Hi Dương, hừ, đều là ý đồ của Lâm Liễu, cuộc đấu tranh nội bộ của tập đoàn Thần Thoại cho tới bây giờ cũng chưa từng dừng lại.
Về đến trong nhà.
Lâm Trí Bạch nhận được điện thoại của Giang Thành, “Hôm nay ta nhìn thấy ông chủ”
Bữa tiệc hôm nay có quá nhiều người, Lâm Trí Bạch không chú ý tới Giang Thành, hoặc là nói sự chú ý của hắn đã tập trung vào cuộc xung đột kia.
“Hôm nay ta tương đối bận rộn Lâm Trí Bạch không nói hôm nay đã xảy ra chuyện gì, “Sự phát triển của quỹ đầu tư Côn Bằng, mấy năm tiếp theo phải tăng tốc.
”
Giang Thành nở nụ cười, “Chúng ta không phải đã tăng tốc rồi sao?”
“Chúng ta phải nhanh hơn.
“Ta hiểu rồi”
Giang Thành cảm thấy hẳn là hôm nay Lâm gia đã xảy ra một số chuyện, làm cho ông chủ có cảm giác cấp bách.
“Theo dõi chặt chẽ đời thứ ba của Thần Thoại Lâm Trí Bạch dặn dò, nếu có cơ hội, hắn muốn dồn những kẻ như Lâm Cung đến bờ vực.
Về phần thần thoại đời thứ hai, tạm thời Lâm Trí Bạch không động vào được, sức ảnh hưởng của hắn còn chưa tới mức độ đó.
Gia đình Đại bá là một lũ đạo đức giả.
Gia đình Nhị bá thì rất nóng nảy.
Gia đình Tam bá thì quá âm hiểm.
Lâm Trí Bạch cảm giác gia đình mà hắn dễ dàng nhắm vào nhất, chính là gia đình Nhị bá.
Nhị Bá Lâm Hạ tính tình nóng như lửa, hai đứa con trai Lâm Hổ Lâm Báo cũng là một lũ vô dụng. Về phần đứa con gái Lâm Phượng, đã lập gia đình, nhưng hình như gả cho một gia đình rất lợi hại! Mấy người dòng họ của nhà ngoại bên đó cũng không tầm thường!
Hôm sau.
Tháng mười hai tiến đến.
Ekip Xuân Vãn.
Hai đội nhân mã đến.
Hai nhóm người đi đén.
Trương Vân Thượng và đội ngũ trợ lý cùng người đại diện.
Trương Hi Dương và đội ngũ trợ lý cùng người đại diện.
Từ số lượng và khí thế thì Trương Vân Thượng có vẻ vượt trội hơn, với tư cách ca vương, hắn đi tới đâu thì có ít nhất gần mười người theo nhau.
Trương Hi Dương bên này chỉ có một người trợ lý và người đại diện.
Tổ đạo diễn Xuân Vãn có mười một người, tổng đạo diễn không có thời gian nói nhảm, trực tiếp mở miệng nói: “Nhìn chất lượng để đánh giá, ai bắt đầu trước ?”
“Ta trước”
Trương Vân Thượng trừng mắt nhìn Trương Hi Dương một chút, sau đó lên sân khấu chuẩn bị.
Một lát sau.
Tiếng hát vang lên.
Trương Vân Thượng hát một bài tình ca.
Tổ đạo diễn nhìn thoáng qua nhau, sau đó lần lượt gật đầu, thực lực của ca vương đúng là không thể nghi ngờ.
Người phụ trách vũ đạo và bài hát nói: “Bài hát không có vấn đề, hát cũng không có vấn đề, chỉ là phải đổi vũ đạo đi, điệu nhảy này quá vui vẻ, tình ca không thích hợp cho điệu nhảy vui vẻ như vậy.”
“Không liên quan 1092 chữ