Chương 430: Đại thọ tám mươi đầy drama

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,901 lượt đọc

Chương 430: Đại thọ tám mươi đầy drama

Một bên khác.

Lâm Cung ăn vài món ăn rồi nhanh chóng rời khỏi bữa tiệc, những người thuộc đời thứ ba của Thần Thoại thấy vậy cũng nhanh chóng đi theo.

“Cung ca”

“Ngươi yên tâm!”

“Lâm Trí Bạch không có kết cục tốt, chúng ta đều ủng hộ ngươi”

“Còn có Lâm Thắng Thiên và Lâm Hi “Chúng ta sẽ không để cho cả nhà hắn sống thoải mái”

“Lâm Trí Bạch đúng là thằng ngu!”

Đám người này đều đang bày tỏ lòng trung thành với Lâm Cung Lâm Cung lúc này cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút Không phải ai cũng ngu như Lâm Báo.

Ừm?

Lâm Báo đâu rồi?

Lâm Cung nhìn một vòng, không nhìn thấy đối phương, cho đến sau lưng truyền đến giọng nói của Lâm Báo giống như đang tranh công nói:

“Cung ca, ta vừa mới nhìn thấy Tô Thiền đi theo Lâm Trí Bạch đến vừa hoa bên kia, bọn họ nhất định là đang hẹn hò, tên súc sinh Lâm Trí Bạch kia thật sự dám cướp vợ của Cung ca, đúng là câu nói sơ hở có ngày mất vợ là không sai…”

Đùng.

Lâm Cung đám một đấm thật mạnh vào mặt Lâm Báo.

Lâm Báo bất ngờ không kịp đề phòng, bị một đám đánh lui về phía sau hai bước, sau đó không thể tưởng tượng nổi nhìn Lâm Cung.

“Ngươi đánh ta?”

“Lâm Cung, ngươi bị điên rồi sao!”

Em gái của Lâm Báo là Lâm Phượng nhìn thấy anh trai bị đánh liền tức giận nói:

“Con mẹ nó ngươi bị Lâm Trí Bạch cướp vợ nên trút giận lên người khác!?”

Lâm Báo lúc này cũng tức giận, hắn không giống những kẻ bợ đít kia mà sợ Lâm Cung, dù sao thì cũng đều là cháu của Lâm Chiêu Mục nên chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu.

“Ngươi còn nói nữa sao!”

Lâm Cung đỏ mắt, muốn ra tay, bị Lâm Mộc bên cạnh kéo lại, “Cung ca bình tĩnh một chút, chúng ta không thể nội chiến”

Lâm Cung hít sâu một hơi.

Mà Lâm Báo thì hùng hùng hổ hổ rời đi.

Đời thứ ba của Lâm gia là một đám tạp nham, đại thọ lần thứ tám mươi của Lâm Chiêu Mục thì chấm dứt trong sóng yên biển lặng bên ngoài, khách mời lần lượt rời đi, dòng chính Lâm gia ở lại, sau đó còn có bữa tiệc gia đình.

Sáu giờ tối.

Bên trong sảnh tần ba.

Bên cạnh cái bàn dài khổng lồ của Lâm gia ngồi đầy người.

Lâm Xuân, Lâm Hạ, Lâm Thu, Lâm Đông ngồi gần vị trí Lâm Chiêu Mục.

Mà đời thứ ba do Lâm Cung cầm đầu cũng ngồi ở cạnh bàn ăn.

Trong đó…

Lâm Hổ trên đầu quấn băng gạc; Lâm Kính trên mặt cũng băng bó rất kín; Ngay cả trên mặt Lâm Báo cũng dán hai tấm băng keo cá nhân hình phim hoạt hình.

Bầu không khí trong sảnh cực kỳ áp lực, không giống như bữa tiệc gia đình, giống như là đại hội của những kẻ thù.

Người hầu bắt đầu mang thức ăn lên.

Sau khi đặt thức ăn lên bàn liền đồng loạt rời khỏi.

Nhị Bá Lâm Hạ đột nhiên đứng dậy, tay chỉ Lâm Trí Bạch, “Thằng nhãi con ngươi có phải điên rồi không, đánh hai đứa con của ta thành như vậy!”

“Cha!”

Lâm Báo nói: “Con bị Lâm Cung đánh.

Nhị Bá sửng sốt, há to miệng, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Lâm Đông lạnh lùng nói: “So với năm đó con trai ta bị thương, ngươi cảm thấy bản thân có tư cách chỉ trích hắn sao?”

Lâm Hổ quát: “Tứ thúc, ta đã nói rồi, năm đó ta có tham gia vào việc đó, đời thứ ba của Lâm Gia cũng tham gia, nhưng cuối cùng không phải do ta đẩy Lâm Trí Bạch!”

“Đó là do ai đẩy?”

Lâm Đông cũng đứng lên, chỉ về phía Lâm Cung: “Ngươi, hay là ngươi, hay là các ngươi?”

Ngón tay của hắn, chỉ về toàn bộ người thuộc Lâm gia đời thứ ba.

Không ai thừa nhận, nhưng năm đó đúng là có người thừa dịp náo loạn để đẩy Lâm Trí Bạch, mới khiến đầu hắn bị thương như vậy.

“Lão nhị, Lão Tử!”

Tam Bá Lâm Thu mở miệng nói: “Các ngươi nguôi giận đi, tối nay là đại thọ tám mươi tuổi của cha.

Nhị bá lạnh lùng nói: “Con ngươi không bị đánh nên mạnh miệng nhỉ!”

Đại bá Lâm Xuân mở miệng nói: “Con ta cũng bị đánh, ta có lên tiếng hay không. Cũng chỉ là trẻ con đánh nhau, người là người lớn chẳng lẽ cũng muốn đánh nhau?” Lâm Xuân dù sao cũng là anh cả của đời thứ hai, vẫn tương đối có uy tín.

Hắn vừa mở miệng, Nhị bá cuối cùng đã chịu ngồi xuống lại, sau đó Lâm Đông cũng im lặng ngồi xuống lại.

Dù sao Lâm Trí Bạch cũng không chịu thiệt, nếu không thì đêm nay Lâm Đông có lẽ đã lật cái bàn này lên.

“Nói xong rồi phải không?”

Lâm Chiêu Mục mở miệng nói: “Nói xong rồi thì chuyện này nên dừng lại ở đây, nhân lúc còn nóng thì ăn đi, chờ đến lúc ta chết các ngươi hẳn là cũng sẽ không giống như hôm nay, ngồi chung một bàn ăn cơm.”

“Cha…”

Sắc mặt đời thứ hai Lâm gia thay đổi, ngay cả Lâm Đông cũng nhịn không được lên tiếng, điều này căn bản không giống lời Lâm Chiêu Mục sẽ nói ra.

Bất quá ngay sau đó.

Lời Lâm Chiêu Mục nói ra, liền làm cho tất cả mọi người trong lòng phải run lên:

“Biểu hiện của các ngươi, sẽ quyết định sau này các ngươi có thể kế thừa bao nhiêu tài sản của Tập đoàn Thần Thoại, cho nên, muốn đánh nhau? Các ngươi cứ việc đánh, ta sẽ là một trọng tài công bằng, mặt khác bắt đầu từ năm sau, nhân sự của tập đoàn sẽ thay đổi tương đối lớn, có một số thứ sẽ được chia nhỏ ra, mỗi người các ngươi đều có bài thi của riêng mình.”

Vài năm nữa.

Lâm Chiêu Mục muốn tiến hành phân chia tài sản của tập đoàn Thần Thoại.

Note: Tác thay đổi tuổi của Lâm Chiêu Mục thành 80 tuổi cho đúng với câu “Gừng càng già càng cay.1106 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right