Chương 94: Kiêm chức nghệ thuật gia
Lâm Trí Bạch trong lòng có quyết định.
Tìm một giáo viên thanh nhạc chuyên nghiệp, chăm chỉ học tập làm thế nào để hát, nâng cao kỹ năng thanh nhạc, thẳng tới khi kỹ năng ca hát không thể tăng thêm, có thể xem xét trực tiếp sử dụng điểm kỹ năng để phá vỡ giới hạn!
Lâm Trí Bạch là người theo chủ nghĩa thực dụng.
Thanh nhạc là kỹ năng thực dụng nhất đối với Lâm Trí Bạch hiện nay Có nền tảng thanh nhạc nhất định, cũng chính là là kỹ năng hát mà mọi người hay nói đến, sau này Lâm Trí Bạch nếu nhận được bài hát hay từ hệ thống, sẽ có nhiều lựa chọn hơn.
Lâm Trí Bạch hành động rất dứt khoát.
Chân trước vừa nghĩ sẽ học thanh nhạc, chân sau liền quyết định sẽ áp dụng kế hoạch này.
Tìm giáo viên thanh nhạc không hề khó, giáo viên thanh nhạc của Thần Thoại vô cùng chuyên nghiệp.
Nhưng Lâm Trí Bạch có suy nghĩ khác, vì có liên quan đến một số bí mật, hắn hi vọng có thể tìm được một người hoàn toàn tin tưởng.
Trương Hi Dương?
Hoặc là Lâm Thủ Chuyết?
Lâm Tri Bạch hiện tại tương đối tin tưởng hai người này.
Hắn tự cho rằng bản thân xem người coi như khá chuẩn, hai vị này hẳn là đều không có vấn đề gì.
Mà hai người này đều là ca sĩ chuyên nghiệp cả, dùng để dạy hắn thì quả là dư sức.
“Lâm Thủ Chuyết đi Lâm Trí Bạch cuối cùng quyết định lựa chọn tìm Lâm Thủ Chuyết dạy mình hát.
Thứ nhất, Lâm Thủ Chuyết hoàn toàn do Lâm Trí Bạch nâng đỡ, càng hiểu rõ về hắn.
Thứ hai, Lâm Thủ Chuyết và Lâm Trí Bạch có quan hệ thân thích, còn có một tầng quan hệ của cha hắn…
Nghĩ đến này.
Lâm Trí Bạch trực tiếp gọi điện thoại cho Lâm Thủ Chuyết.
Lâm Thủ Chuyết bên kia rất nhanh liền nghe điện thoại, giọng nói vừa mừng vừa kinh ngạc, cất cao giọng nói: “Chú ruột!”
“Có một chuyện muốn mời ngươi hỗ trợ một tay”
Lâm Trí Bạch đem chuyện mình muốn học hát nói, “Nếu ngươi không rảnh thì ta tìm người khác.
“Rảnh mà! Rất là rảnh luôn nè!”
Lâm Thủ Chuyết miệng nhanh chóng đáp ứng, chuyện của chú ruột, không rảnh cũng phải rảnh!
Hắn có chút hưng phấn nói: “Trước kia ta đã nghĩ, nếu như trong giới ca hát không thể lăn lộn được danh tiếng gì thì sẽ đi làm giáo viên thanh nhạc, cho nên hai năm trước khi chưa ra mắt, còn chuyên tâm thi lấy chứng chỉ sư phạm thanh nhạc.
“Vậy thì tốt.
Lâm Trí Bạch cảm thấy bản thân đã tìm đúng người, liền hẹn giờ học với đối phương.
Sau khi hẹn xong thời gian, Lâm Thủ Chuyết cười nói: “Chú ruột muốn học hát, là cân nhắc sau này tự mình viết bài hát xong tự hát sao?”
“Có dắt tay theo ta nha Lâm Trí Bạch đột nhiên nghiêm túc mở miệng nói: “Về chuyện ta muốn học ca hát, hi vọng ngươi không nói cho ai biết, bất kể là ai cũng không được nói.”
Muốn giữ bí mật?
Lâm Thủ Chuyết sững sờ, chợt cười nói: “Chú ruột yên tâm, ta kín miệng lắm, chết cũng không nói!”
“Được”
Lâm Trí Bạch cúp điện thoại.
Chuyện học hát kỳ thật bị phát hiện cũng không sao cả, nhưng Lâm Trí Bạch trời sinh tính tình cẩn thận, hy vọng tận lực bảo toàn không để lại dấu vết.
Trên thực tế.
Lâm Trí Bạch cho dù sau này hát bài hát do chính mình viết, cũng sẽ không lấy thân phận ca sĩ của Thần Thoại để ra mắt, đây vẫn là kế hoạch bên ngoài.
Nói cách khác:
Đây cũng sẽ là một trong những lợi thế trong tương lai của Lâm Trí Bạch, liên quan đến chuyện tranh đoạt gia sản, xem như là kế hoạch bổ sung đột ngột mới nghĩ ra đi, lúc trước Lâm Trí Bạch vẫn chưa nghĩ đến chuyện này, chỉ là gần đây mới ý thức được đây cũng là một con đường tốt.
“Quá nhiều thứ để làm”
Lâm Trí Bạch duỗi lưng một cái.
Tự bản thân hắn gánh một áp lực không thuộc về lứa tuổi này.
Sau này thời gian không đủ dùng thì phải cân nhắc đến việc trốn học, dù sao thân phận sinh viên đại học này, bất quá chỉ là vỏ bọc mà thôi.
Đây không phải kiêm chức nghệ thuật gia?
Sắp trở thành toàn chức nghệ thuật gia đến nơi.
Bất quá Lâm Trí Bạch cũng không cảm thấy mệt mỏi, hắn thậm chí hưởng thụ loại cảm giác bày mưu tính kế này, huống hồ mệt mỏi hơn nữa nhưng nếu so với ba năm kia thì vẫn thoải mái hơn nhiều lắm.
Đúng như tỷ tỷ đã nói, những ngày tiếp theo, bảng xếp hạng mùa giải trở thành cuộc chiến tranh giành ngôi quán quân.
Hai bài hát đừng đầu luôn duy trì khoảng cách.
Bất quá nhìn kỹ liền sẽ phát hiện, tốc độ của « Nguyệt Quang » nhanh hơn một chút so với bài hát của Chu Hàn Tẫn.
Đáng tiếc số liệu vẫn còn chưa đủ để Lâm Trí Bạch có thể đuổi theo sát mông bài hát của Chu Hàn Tẫn, vị ca vương này rất cứng cỏi.
Cùng lúc đó.
Thủ Chuyết mang lên mình cái danh “thầy giáo” chính thức bắt đầu dạy Lâm Trí Bạch ca hát.
Địa điểm giảng dạy nằm ở một căn phòng trên tầng hai của căn biệt thự mà Lâm Trí Bạch đang ở. Thời gian Lâm Trí Bạch tan học rơi vào buổi chiều, ước chừng mỗi ngày học mất hai đến ba tiếng.
Lâm Thủ Chuyết rất là hưng phấn, giảng giải đặc biệt rất có tâm, nội dung học đủ sâu, lời giảng vô cũng dễ hiểu, hắn cảm giác quan hệ giữa mình và chú ruột lại gần một bước, ngay cả chỗ ở cũng biết rồi.
Mấy ngày kế tiếp, hai người càng ngày càng bắt nhịp.
Thủ Chuyết đã bắt đầu đổi giọng gọi Lâm Trí Bạch một tiếng “Chú”
Lâm Trí Bạch ngược lại không để ý Thủ Chuyết xưng hô với mình như thế nào, hắn một bên vừa nghiêm túc học tập, một bên chú ý đến sự thay đổi chỉ số thanh nhạc của mình.
“Thanh nhạc +1′ “Thanh nhạc +1 “Thanh nhạc +1″
Mỗi khi có một chút tiến bộ, Phi Hồng sẽ vang lên thông báo trong đầu Lâm Trí Bạch.
Mấy ngày trôi qua.
Chỉ số thanh nhạc của Lâm Trí Bạch đã đạt đến con số hai mươi ba.
1167 chữ