Chương 93: Phá vỡ giới hạn thiên phú

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,968 lượt đọc

Chương 93: Phá vỡ giới hạn thiên phú

Sự thật đã chứng minh, một khi ca vương bắt đầu tuyên truyền quảng cáo, sức ảnh hưởng có thể nói là vô cùng khủng khiếp.

Trên bảng xếp hạng mùa giải.

Đi kèm với việc Chu Hàn Tẫn tăng thời gian quảng cáo, thì lượt tải về của bài hát mới mỗi ngày đều tăng với tốc độ cực kì chóng mặt!

Nếu so sánh, tốc độ tăng trưởng của bài hát này đã hoàn toàn vượt qua bài hát mà Chu Hàn Tẫn đoạt quán quân vào tháng tàm.

Cho nên.

Khi « Nguyệt Quang » xông đến vị trí thứ hai, bài hát này của Chu Hàn Tẫn vẫn đứng thứ nhất, cách biệt về lượt tải về vẫn hết sức rõ ràng.

Một bài đang chạy.

Một bài đang đuổi.

Kết quả cuối cùng là gì vẫn không ai có thể đoán được.

Bất quá đối với Tôn Cốc mà nói thì đi được đến đây đã xem như chiến thắng!

Đem một ca vương chèn ép đến mức độ này mà nói đã đủ để cho một ca sĩ hạng hai như hắn kiêu ngạo!

“Rất cảm ơn ngươi, Thủ Chuyết!”

Bộ phận âm nhạc Thần thoại Tôn Cốc thân thiết kéo tay Lâm Thủ Chuyết.

Nếu như không phải Lâm Thủ Chuyết giới thiệu cho hắn, hắn thân là một ca sĩ của 8Music, làm sao có thể chạm tay được đến« Nguyệt Quang »!

“Nếu thật sự muốn cảm ơn?”

Lâm Thủ Chuyết cười nói: “Ngươi nên cảm ơn nhạc sĩ Bạch Đế”

“Đúng! Rất đúng!”

Tôn Cốc lần đầu nhìn thấy Bạch Đế, trên người hắn còn có vài phần tự cao, cũng may lúc ấy biểu hiện không rõ ràng.

Hẳn là không làm cho nhạc sĩ Bạch Đế cảm thấy không vui chứ?

Nghĩ nghĩ.

Tôn Cốc bỗng nhiên nói: “Thủ Chuyết a, Music13 của các ngươi, vị trí ca sĩ còn dư chỗ không?”

Lâm Thủ Chuyết: ?

Tôn Cốc ho một tiếng nói: “Không phải là có lời đồn nói công ty muốn cải tổ sao, thành tích của 8Music chúng ta không phải đặc biệt tốt a, đoán chừng đến lúc đó sẽ bị giải tán..”

“Ồ! Dữ vậy sao.

Lâm Thủ Chuyết nhìn chằm chằm vào gáy Tôn Cốc.

Tôn Cốc bị hắn nhìn không giải thích được: “Sau ót ta có cái gì sao?”

“Để ta sờ thử một cái xem.

Lâm Thủ Chuyết lấy tay sờ soạng một cái, biểu tình suy tư.

“Thế nào rồi?”

Tôn Cốc có chút quýnh tay quýnh chân.

Lâm Thủ Chuyết nói: “Ta muốn xem thử sau ót ngươi có phải bên trong mọc ra thêm một cái sừng không”

“Ngươi đi chết đi! Muốn nói ta là phản đồ đúng không!”

Tôn Cốc cười mắng lên, trong bầu không khí tràn ngập vui vẻ.

“Tiểu Hắc ơi, Tiểu Hắc à, thiệt là khó lường!”

Theo « Nguyệt Quang » vọt lên vị trí thứ hai trong bảng xếp hạng mùa giải, Lâm Hi vẫn nhìn chằm chằm vào bảng xếp hạng nhịn không được liền gọi điện thoại cho đệ đệ: “Đã là vị trí thứ hai rồi, nếu không phải Chu Hàn Tẫn đột nhiên quảng cáo nhiều như vậy thì vị trí thứ nhất cũng rất có hi vọng!”

“Hiện tại không còn hi vọng sao?”

Lâm Trí Bạch khẽ nhíu mày, cũng không phải thật sự muốn trả thù gì, chỉ là nhiệm vụ hệ thống của tháng này là yêu cầu hắn đứng đầu bảng xếp hạng mùa giải.

“Khó mà nói trước”

Lâm Hi trầm ngâm nói: “Tháng này còn hai mươi ngày nữa, phía sau nhất định là một cuộc chiến giằng coi, số liệu của chúng ta vẫn đang tăng lên, số liệu bài hát của Chu Hàn Tẫn cũng đang tăng lên, ca vương phát động lực ảnh hưởng vẫn rất đáng sợ.

Nói xong.

Lâm Hi cười nói: “Mặc kệ cuối cùng có thể lấy được vị trí thứ nhất hay không, thành tích hiện tại đã rất cao, vừa rồi ta đã hỏi thăm, thành tích của bộ phận trước mắt của Music13 là thứ mười, đây đều là công lao của ngươi cả!”

“Vậy là tốt rồi”

Lâm Trí Bạch từng nghe tỷ tỷ nhắc tới, hai mươi bộ phận âm nhạc của Thần Thoại Entertainment phải đổi thành mười bộ phận, mười bộ phận xếp hạng đầu sẽ không bị giải tán.

“Tỷ tỷ muốn thăng chức á!”

Lâm Hi trong giọng nói tràn đầy vui sướng.

Lâm Trí Bạch cũng nở nụ cười theo, giúp tỷ tỷ thăng chức trong Thần Thoại Entertainment, xem như là bước đầu tiên trong kế hoạch tranh đoạt quyền thừa kế của hắn, trước mắt kế hoạch vẫn tương đối thuận lợi.

Sau khi cúp điện thoại không lâu.

Ca ca Lâm Thắng Thiên cũng gọi điện thoại tới.

Lâm Thắng Thiên cười nói: “Không nghĩ tới nhà chúng ta còn có một thiên tài sáng tác, hôm nay trong bộ phận của ta đều có người thảo luận về bài hát này của ngươi, chờ sau khi ta bắt đầu quay gameshow mới, nói không chừng còn phải tìm ngươi giúp viết một chút nhạc.

“Gameshow mới vẫn chưa bắt đầu làm à?” Lâm Trí Bạch không để lại dấu vết thuận miệng nghe ngóng.

Lâm Thắng Thiên thở dài: “Còn chưa tìm được tiết mục tốt gì, đợi thêm một thời gian nữa đi, những gameshow này cần phải có ý tưởng, bên trong công ty giống như một vũng bùn, hiện tại ta đã bắt đầu tìm kiếm từ bên ngoài công ty…

Dừng một chút.

Lâm Thắng Thiên lại cười nói: “Không cần lo lắng cho ta, đừng thấy hai năm gần đây ta không như ý, mấy năm trước cũng đã làm ra vài gameshow có độ hot không tồi. Thứ này không giống với các ngươi viết ca khúc, chỉ cần có đủ khứu giác cùng tầm nhìn tốt là được đâu, sớm muộn gì cũng có thể khôi phục lại như xưa.

“Từ từ rồi sẽ khá hơn.”

Lâm Trí Bạch an ủi ca ca một câu, không trực tiếp nói trên tay mình có một kịch bản.

Cũng giống như việc kịch bản phim « Bão Lửa » không thể đưa trực tiếp cho cha.

Lâm Trí Bạch trên tay có được kịch bản gameshow « Tôi Là Ca Sĩ » cũng không thể trực tiếp đưa cho ca ca Lâm Thắng Thiên.

Lâm Trí Bạch muốn bắt đầu từ số không.

Bắt đầu từ số không thì cần phải có phiếu đánh cược.

Mà cái phiếu đánh cược này không chỉ là tiền.

Lâm Trí Bạch không thể nào cùng ba gã khổng lồ so về tài lực được.

Cho dù Lâm Trí Bạch liều mạng viết bài hát, viết sách kiếm tiền, chút tiền kia so với Thần Thoại Entertainment hoặc thậm chí ba gã khổng lồ cũng vĩnh viễn chỉ là một hạt cát trong sa mạc.

Vậy thì phải làm sao?

Biện pháp duy nhất chính là, đem kịch bản biến thành phiếu đánh cược, đem kịch bản chương trình gameshow, thậm chí đem âm nhạc và tiểu thuyết đi làm phiếu đánh cược, mà nhà cái chính là ba gã khổng lồ. Một ngày nào đó.

Lâm Trí Bạch muốn dựa vào những thứ này để trở thành một thế lực tư bản mới tách biệt với ba gã khổng lồ!

Muốn trở thành chủ nhân chân chính của Thần Thoại Entertainment, chỉ có thể làm kiêm chức nghệ thuật gia, còn chức vụ chính là gì thì không cần nói cũng biết.

“Đúng vậy, sẽ tốt lên thôi”

Lâm Thắng Thiên cười cười: “Vậy không có việc gì ta cúp máy trước, ngươi chú ý sức khỏe.”

“Ừm.”

Lâm Trí Bạch cúp điện thoại, sau đó lại chủ động gọi điện cho cha mẹ hỏi thăm quan tâm một phen.

Trong lúc cùng cha nói chuyện điện thoại.

Lâm Trí Bạch đột nhiên nhớ ra cái gì đó, hỏi một câu: “Cha có biết ai tên là Lâm Thủ Chuyết không?”

“Ta có biết!” Cha cười nói: “Chính là thằng nhóc hát « Tiêu Sầu », lúc ấy ta nhìn thấy tên ca sĩ này liền cảm thấy quen thuộc, sau đó mới nhớ tới năm đó cha của hắn bị bệnh nằm viện, đã mượn ta một ít tiền.

“Như vậy à, thật trùng hợp”

“Đúng thật trùng hợp, đứa nhỏ này rất ngoan, có chút thân thiết với nhà chúng ta, lúc ấy ta nghĩ có thể giúp giúp chút chút, lại không nghĩ tới nó chính là ca sĩ phòng ban của tỷ ngươi, còn bị ngươi chọn trúng”

“Ừm.”

Sau đó cùng cha nói chuyện phiếm một hồi mới cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, ánh mắt Lâm Trí Bạch hơi chớp chớp, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

“Phi Hồng”

Lâm Trí Bạch đột nhiên mở miệng nói: “Muốn kiếm thêm và sử dụng điểm kỹ năng, chỉ có thể thông qua làm nhiệm vụ của hệ thống sao?”

Phi Hồng nhanh chóng đáp lại: “Đương nhiên không phải như vậy, tác dụng cốt lõi của điểm kỹ năng là giúp chủ nhân phá vỡ giới hạn thiên phú”

“Phá vỡ giới hạn thiên phú?”

“Lấy đàn piano làm ví dụ, chủ nhân có thể thông qua học tập không ngừng nâng cao kỹ thuật piano của mình, nhưng sau khi đến một trình độ nhất định, chủ nhân liền không cách nào tiếp tục tăng lên được nữa, đây là hạn chế của thiên phú, nhưng điểm kỹ năng lại có thể giúp chủ nhân ép thúc thiên phú ra khỏi hạn mức, phá vỡ giới hạn thiên phú.

“Ta hiểu rồi”

Lâm Trí Bạch mở miệng nói: “Hiển thị số liệu nghệ thuật hiện tại ta đang nắm giữ.

Tích.

Trước mắt Lâm Trí Bạch xuất hiện một bản thông báo đơn giản.

【Piano: 48+ 】 【Guitar: 46+】 [ Hội họa: 35+ [ Thư pháp: 30+ 1 ( Thanh nhạc: 11+ 1 ( Chú ý: Chủ nhân hiện tại có 4 điểm kỹ năng. 1 Lâm Trí Bạch hơi nheo mắt lại, trước mắt hắn đang nắm giữ năm loại nghệ thuật.

Những loại hình nghệ thuật này Lâm Trí Bạch phần lớn đều không giỏi, hiển nhiên còn có chỗ để tiếp tục nâng cao.

Hắn tự hỏi liệu bản thân có nên tìm một người thầy để học tập thêm không?

Dựa theo giải thích của hệ thống, tác dụng cốt lõi của điểm kỹ năng là giúp hắn phá vỡ giới hạn thiên phú, hiện tại không cần phải vội vàng sử dụng.

Trước tiên tìm giáo viên, nhờ đó tự mình nâng cao kỹ năng?

Ánh mắt Lâm Trí Bạch xẹt qua đàn Piano và Guitar, cảm thấy hai thứ này cho dù mình có học thì trong thời gian ngắn cũng không phát huy được tác dụng gì, huống hồ giá trị cơ sở cũng không tính là thấp, khoảng cách tăng lên quả thực không lớn, còn phải đầu tư rất nhiều sức lực mới được.

Hội họa?

Cái này có thể cân nhắc.

Nhưng trên tay Lâm Trí Bạch hiện tại còn chưa có bất kỳ tác phẩm hội họa nào, chỉ có thể lướt qua.

Thư pháp?

Cái này không cần cân nhắc.

Các nhà thư pháp muốn trở nên nổi tiếng, tốc độ lại quá chậm, loại ngành công nghiệp nghệ thuật này như đáy biển sâu thẳm, công nhiều được ít.

Cuối cùng.

Ánh mắt Lâm Trí Bạch dừng lại ở cột thanh nhạc.

Quả nhiên đây là thích hợp nhất, bởi vì số liệu cơ bản hiện tại của thanh nhạc rất thấp, điều này có nghĩa là không gian tăng lên của Lâm Trí Bạch tại đây là lớn nhất.

Đồng thời.

Thanh nhạc sau khi tăng lên.

Lâm Trí Bạch có thể tự mình sáng tác bài hát và tự mình hát.

Về phần giá trị cơ sở của thanh nhạc vì sao lại thấp như vậy, kỳ thật nguyên nhân rất đơn giản, bản thân Lâm Trí Bạch cũng biết rõ, chủ yếu là bản thân hắn không thường dùng nhiều thanh âm, ngũ âm không vững. Đương nhiên.

Không phải là do bẩm sinh.

Ngũ âm bẩm sinh không đầy đủ nên không có khái niệm âm trầm âm cao, đơn giản chỉ là hai nốt nhạc nghe xong cũng không phân biệt được cái nào cao cái nào trầm. Trường hợp này bình thường được gọi là “tone điếc”, thuộc về khiếm khuyết sinh lý, trên cơ bản là không cứu được, trừ phi có hệ thống hỗ trợ.

Ngày xưa hắn có thể là người tone điếc. Lâm Trí Bạch không phải là người kia.

Tuy rằng ngũ âm không đầy đủ, nhưng Lâm Trí Bạch tự hiểu rõ bản thân mình, cũng chuyên tâm tra cứu tài liệu, trường hợp như này hoàn toàn có thể điều chỉnh, đơn giản chính là lúc hát, có chút tìm không được âm chuẩn mà thôi, tìm một giáo viên để học một thời gian sẽ tốt hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây.1165 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right