Chương 95: Vườn bách thú
May mà hắn có thể thông qua học tập tăng chỉ số, bằng không toàn bộ chỉ dựa vào điểm kỹ năng tích góp thì phải đến năm nào tháng nào?
“Thiên phú của chú rất cao.
Lâm Thủ Chuyết sợ hãi than nói: “Ngũ âm không được đầy đủ cũng không phải có thể tuỳ tiện khắc phục nhanh như vậy”
Ừm.
Lâm Trí Bạch hiện tại đã đi đến giai đoạn chỉnh sửa ngũ âm luật trong thanh quản.
Bất quá Lâm Trí Bạch cũng không có cảm thấy mình thiên phú cao, chỉ số thanh nhạc mới hai mươi ba!
Lâm Trí Bạch thường hay hỏi hệ thống, con số này đại khái tương đương với trình độ ca hát nào của người bình thường.
Đạt tới chỉ số ba mươi trở lên, chính là trình độ hát tàm tạm so với người bình thường, có thể trở thành bá vương phòng karaoke.
Chỉ đến khi đạt tới hơn bốn mươi, mới được coi là ca sĩ nghiệp dư, nếu muốn làm một cái gì đó với cấp độ này thì rất nhiều streamer ca hát lợi hại có lẽ là trình độ ca sĩ nghiệp dư, và một số ca sĩ trên mạng ban đầu cũng có trình độ này.
Mà loại cấp bậc này trong Thần Thoại thì sao?
Ngay cả những ca sĩ chưa ra mắt thì chỉ số cũng đã phải trên năm mươi.
Gánh nặng nằm ở đây, nếu muốn tự mình ca hát thì chỉ số ít nhất cũng phải trên bốn mươi.
Lâm Trí Bạch nhìn đến chỉ số của bản thân lại tiếp tục chăm chỉ học tập.
“Trước đó chúng ta đã nói qua, ca hát không thể chỉ dùng yết hầu, chủ yếu vẫn phải dùng tới phổi, điểm này chú đã cơ bản hiểu rõ, bất quá còn cần cần phải luyện tập nhiều thêm..
Thủ Chuyết nói, Lâm Trí Bạch nghiêm túc nghe.
Rất nhiều thứ trước đó Lâm Trí Bạch đã biết, dù sao hắn cũng có nền tảng âm nhạc không tồi, lại còn học qua soạn nhạc, nhưng hắn cũng không ngắt lời Thủ Chuyết, đã đi học là phải toàn tâm lắng nghe, có biết cũng không được cắt ngang, đây là tôn trọng tối thiểu.
Huống hồ người ta mới chính là ca sĩ chuyên nghiệp.
Thủ Chuyết sau khi nói xong một ít khái niệm cơ bản cười nói: “Chú, âm sắc của chú khá tốt, khi hát chỉ cần không lạc tông, như vậy nhất định là dễ nghe. Kế tiếp chúng ta phải luyện tập một chút khẩu hình miệng và mũi cùng với đầu lưỡi, ba thứ này trực tiếp khống chế việc lấy hơi từ phổi..”
Cứ như vậy một người nói, một người nghe trong ba tiếng.
Kết thúc buổi học hôm nay, Thủ Chuyết kết luận: “Ta cảm thấy sự khác biệt lớn nhất giữa ca hát và sáng tác, thứ nhất nhẹ về lý thuyết, cuối cùng nặng về thực hành. Nói cách khác mặc kệ chú học được bao nhiêu, muốn giỏi hơn vẫn cần phải luyện tập, nên bảo vệ tốt cổ họng của mình, khi nào có thời gian rảnh thì hãy luyện tập, không thể muốn nhanh, càng cố càng hỏng”
“Được”
Lâm Trí Bạch cũng cảm thấy mình phải chăm chỉ luyện tập, nhưng phải không thể cố gượng ép.
Chia ra các buổi luyện tập và luyện tập.
Lâm Trí Bạch cũng chưa quên công việc chính của mình.
Giang Thành gọi điện thoại tới, nói là tạp chí « Suy luận về tâm lý » của nhà xuất bản Nathan đã bắt đâu hối thúc bản thảo.
“Hôm nay đã là ngày mười sáu rồi Giang Thành nói: “Bọn họ bình thường sẽ họp vào ngày mười hai mỗi tháng để quyết định tiểu thuyết nào sẽ được đăng trên tạp chí kỳ sau.
“Được rồi”
Cúp điện thoại, Lâm Trí Bạch bắt đầu chọn lựa một câu chuyện trong bộ tiểu thuyết « Vườn Bách Thú ”
Trong bộ tiểu thuyết này có mười một câu chuyện, Lâm Trí Bạch suy nghĩ một chút rồi quyết định chọn hai cái viết ra trước.
Câu chuyện đầu tiên mà hắn chọn có tên là « Kazari và Yoko ».
Kazari và Yoko là một cặp song sinh.
Mẹ thì rất thích em gái Kazari, còn đối với chị gái Yoko thì vô cùng ghét bỏ, mặc dù hai chị em giống nhau như đúc.
Em gái Kazari mỗi ngày mặc quần áo xinh đẹp, luôn được ăn đồ ăn ngon, tiền tiêu vặt thì nhiều không xài hết, được mẹ cưng chiều như một cô công chúa nhỏ.
Chị gái Yoko mỗi ngày mặc quần áo rách rưới, đầu tóc rối tung. Chỗ ngủ của nàng là nằm kế bên thùng rác trong phòng bếp, trên đất chỉ trải một tấm thảm, ngay cả việc được ăn no bụng cũng đã là điều không tưởng. Ngay cả khi Yoko không phạm sai lầm, người mẹ cũng sẽ cố ý động tay động chân gây sự, bao gồm những việc đáng sợ như dùng đầu thuốc nóng châm vào da thịt Yoko, giẫm lên ngón tay của nàng, bóp cổ nàng, và thậm chí làm gãy răng của nàng, vv …
Lại nói về câu chuyện thứ hai được chọn.
Câu chuyện thứ hai được Lâm Trí Bạch lựa chọn có tên là « Bùa chú ».
Nhân vật chính của câu chuyện này là “Thần”, với siêu năng lực đọc ra bùa chú và bắt người khác làm theo lời nói của mình.
Tuy nhiên, câu bùa chú của nhân vật chính có một nhược điểm:
Đó chính là một khi đã nói ra thì sẽ không có cách nào khôi phục lại như cũ.
Ví dụ như nhân vật chính từng phát động bùa chú cắt đứt ngón tay của cha mình trong lúc cực kỳ tức giận.
Sau khi ngón tay của cha hắn bị cắt đứt, thì ngay cả nhân vật chính cũng không thể phục hồi, và câu bùa chú của hắn không thể đảo ngược.
Không nghi ngờ gì đây là một câu chuyện giả tưởng.
Có tính hack não rất lớn và nội dung vô cùng nặng nề.
Hai câu chuyện này đại khái có tổng cộng hai mươi bảy nghìn chữ.
Dù sao cũng chỉ là sao chép lại, tốc độ đánh máy của Lâm Trí Bạch lại rất nhanh, không bao lâu đã viết xong.
Sau khi viết xong.
Lâm Trí Bạch đại khái tính toán một chút tiền nhuận bút:
Bên phía nhà xuất bản Nathan đã đưa ra mức giá hai nghìn tệ cho mỗi một nghìn chữ, cả hai câu chuyện này gộp lại với nhau thì tiền nhuận bút cũng không quá sáu mươi nghìn tệ.
Chút ít tiền này đủ để làm gì?
Lâm Trí Bạch không quá hài lòng.
1180 chữ