Chương 96: Kazari và Yoko
Nếu hai câu chuyện này tạo được độ hot thì có lẽ tiền nhuận bút sẽ tiếp tục tăng, dù sao thì giá trị của một tác giả không phải chỉ một hai tác phẩm là được định đoạt.
Nghĩ đến đây.
Lâm Trí Bạch đem cả hai truyện ngắn vừa đánh máy gửi cho Giang Thành.
Giang Thành sau khi nhận được câu chuyện có chút ngoài ý muốn, lần này thế mà lại có đến hai truyện ngắn.
“Ông chủ là muốn cho bên phía nhà xuất bản Nathan lựa chọn?” Giang Thành hỏi.
“Chỉ có người nghèo mới lựa chọn, người giàu tất nhiên sẽ lấy hết.Lâm Trí Bạch thản nhiên nói.
Giang Thành bật cười.
Ông chủ dường như cực kỳ tự tin trong việc làm một tiểu thuyết gia.
Bất quá có vết xe đổ của « The Human Chair », Giang Thành cảm thấy ông chủ tự tin cũng là chuyện bình thường, hắn quyết định xem trước cho thỏa sự tò mò, đương nhiên là dưới tình huống Lâm Trí Bạch cho phép.
Lâm Trí Bạch tự nhiên là cho phép.
Chỉ là đêm nay sau khi đọc xong cả hai bộ tiểu thuyết này…
Giang Thành mất ngủ.
Hắn trên giường trằn trọc, tâm tình mười phần phức tạp.
Ông chủ của hắn có tâm lý của một kẻ biến thái!
Đây là ý nghĩ đầu tiên trong lòng của Giang Thành sau khi xem xong tác phẩm mới của Lâm Trí Bạch.
Hai câu chuyện kia đọc xong, thật sự là làm cho người ta lạnh hết cả sống lưng.
Đồng thời.
Ông chủ của hắn đúng là thiên tài sáng tác!
Đây là Giang Thành sau đó cho ra kết luận.
Chất lượng của hai bộ tiểu thuyết đã thuyết phục hắn ta về điều này, và ông chủ của hắn chắc chắn là một thiên tài sáng tác!
Giang Thành chỉ nhịn không được mà không ngừng suy nghĩ, có phải thế giới tài phiệt quá tối tăm, để cho ông chủ khi còn bé trải đã qua một ít chuyện không tốt?
“Hẳn là ta nghĩ nhiều rồi”
Giang Thành cảm thấy ông chủ là một người rất tốt!
Tuy rằng làm cho người ta nhìn không thấu, nhiều lúc nghe được ý tưởng hay lời nói rất xấu bụng, nhưng tiếp xúc lâu như vậy, cảm giác chung vẫn là vô cùng tốt.
Đại khái xem như là mình không hiểu thế giới của thiên tài đi.
Người phụ trách tác giả Bất Dạ Hầu ở nhà xuất bản Nathan vẫn là biên tập viên Phan Nghị.
Nhận được tiểu thuyết, Phan Nghị liền đưa qua chỗ phó tổng biên tập.
Phó tổng biên tập đã nói qua, sau này có tác phẩm mới của tác giả Bất Dạ Hầu, hắn phải tự mình tham gia kiểm duyệt.
“Bất Dạ Hầu lần này gửi hai truyện ngắn tới đây?”
Phó tổng biên tập có chút bất ngờ, bình thường các nhà văn mỗi kỳ đều chỉ đóng góp một câu chuyện.
Nghĩ nghĩ.
Phó tổng biên tập nói: “Ta sẽ xem « Bùa chú » trước, cái còn lại giao cho ngươi xem chất lượng thế nào.
“Được”
Phan Nghị vội vàng nhẹ gật đầu.
Trở lại bàn làm việc, Phan Nghị có chút chờ mong chà xát hai tay.
Thật sự là « The Human Chair » của Bất Dạ Hầu tháng trước quá đặc sắc, đặc sắc đến mức Phan Nghị vẫn luôn chờ mong tác phẩm mới của đối phương.
Phan Nghị chuẩn bị đọc bộ tiểu thuyết có tên gọi là « Kazari và Yoko ».
Giống như « The Human Chair »”, nghe tên chính là lấy bối cảnh ở Sở Châu.
Câu chuyện bắt đầu.
Phan Nghị nhìn thấy một câu như vậy:
[ Đột nhiên bịch một tiếng, có thứ gì từ trên lầu rớt xuống, chỉ nghe thấy bà dì kia kêu lên một tiếng kêu sợ hãi.
Mặc quần áo bẩn thỉu, khuôn mặt trông giống hệt ta đang nằm trên mặt đất.
Cái chết của Yoko không có bất kỳ nghi phạm nào. 1 Hả?
Phan Nghị có chút ngoài ý muốn.
Những lời này không có một nguyên nhân và hậu quả trước sau gì, nhưng làm cho người ta nhịn không được mà suy nghĩ lung tung, đối với nội dung tiếp theo sinh ra liên tưởng.
Kỹ năng sáng tác rất đặc biệt.
Đi lên và nói với độc giả rằng một người tên là “Yoko” đã tự sát.
Tiếp tục đọc.
Đây có phải là một tiểu thuyết về chủ đề về bạo lực gia đình?
Bất Dạ Hầu dùng ngôi thứ nhất “Ta” để kể về câu chuyện này.
Tên ta là Yoko.
Ta có một em gái sinh đôi tên là Kazari.
Cả hai chúng ta đều được sinh ra cùng một lúc và trông giống nhau như đúc.
Cha ta đã rời khỏi ngôi nhà này khi mẹ ta đang mang thai và không bao giờ trở lại nữa.
Chúng ta đã bị bỏ rơi.
Mẹ đối xử tệ với ta, động một chút là đánh đập ngược đãi, nhưng đối với em gái lại rất tốt, từ chuyện ăn uống đến cách ăn mặc đều như một cô công chúa nhỏ.
“Yoko, ngươi là chị gái nha, mọi thứ đều phải nhường cho em gái chứ.
“Ngươi là do ta sinh ra, nếu ta muốn ngươi sống thì ngươi sống, nếu muốn ngươi chết đều là do ta quyết định!”
Đây là những tuyên bố từ miệng của mẹ.
Nghĩ đến việc mẹ yêu thương Kazari cũng là điều bình thường.
Kazari vừa xinh đẹp lại hoạt bát, lúc cười thì giống như một bông hoa vừa mới nở.
Ở trường, Kazari cũng được các bạn cùng lớp và giáo viên yêu thích, đôi khi nàng sẽ để lại phần thức ăn dư thừa còn lại cho ta, vì vậy ta cũng thích nàng ấy.
Có một lần.
Ta ăn tối cùng với Kazari và hai người bạn học nữa, bọn họ mua ba cái Hamburger.
Kazari ăn vài miếng, lại phun ra, lấy phần phun ra đưa cho ta ăn, nàng nói với các bạn học là ta rất tình nguyện ăn giúp nàng.
Ta quả thật là rất tình nguyện, vui vẻ nuốt vào.
Cũng giống như ở nhà, Kazari cũng sẽ đem đồ ăn thừa của nàng chia sẻ cho ta.
Nếu như có thể được ăn hamburger ngon, lấy thận của ta ra đổi ta cũng đồng ý.
Về sau ta gặp được một bà lão.
Bà ta bị mất chó, ta giúp bà ấy tìm chó về.
Bà ta rất biết ơn ta, liền mời ta đến nhà làm khách, còn mời ta ăn thật nhiều đồ ăn ngon, còn có món yêu thích nhất của ta là Hamburger.
“Nếu ngươi không thể thay đổi thành người khác, sao không tự mình thay đổi.
Bà ấy đã nói với ta những lời như vậy.
1164 chữ