Chương 99: Bất Dạ Hầu là kỳ tài

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,333 lượt đọc

Chương 99: Bất Dạ Hầu là kỳ tài

Hắn rất sợ hãi, thế là hắn muốn giết chết em trai, kết quả vừa định ra tay, nghe được âm thanh từ máy ghi âm phát ra, hai mắt hắn vô hồn, giống như con rối, trực tiếp trở về phòng ngủ.

Nguyên nhân là hắn cũng đã từng tự nguyền rủa chính bản thân.

Miễn là hắn muốn giết ai đó, máy ghi âm sẽ phát ra âm thanh, gọi hắn ta trở về phòng và đi ngủ, trong trí nhớ của hắn sẽ mất đi khoảng ký ức muốn giết người.

Mà chuyện không tốt ở đây chính là:

Kỳ thật mọi người trên toàn thế giới gần như đã chết gần hết bởi năng lực của hắn.

Móa!

Gần chết hết?

Phan Nghị trợn mắt hốc mồm.

Lúc này phó tổng biên tập tìm được nguyên văn đọc ra.

[Ta quyết định quên tất cả mọi chuyện, ta muốn để chính bản thân xuất hiện ảo giác, xem thường mọi chuyện của hiện thực này, quên hết những cái chết đang dần dần phủ lấy thế giới, tiếp tục sống trong thế giới này.

Ta quyết định ngồi tại đây, đem máy ghi âm thu lấy “bùa chú” cuối cùng này:

“Mỗi lần ngươi cầm dao điêu khắc và rạch lên chiếc bàn một đường dài, sẽ giúp bản thân cảm nhận được những thứ tuyệt vời trong quá khứ để duy trì sống ở thế giới này. Mặc dù hiện thực chỉ giúp ngươi sinh hoạt rất bình thường, ăn rồi ngủ, duy trì sức khỏe, duy trì cuộc sống, duy trì từng nhịp thở, giống như con rối nhưng lại không ảnh hưởng tới ý thức của ngươi, ngươi sẽ mãi sống trong quá khứ tuyệt vời kia, tiếp tục sống trong thế giới này.

Mà lúc này trên mặt bàn đã bị rạch nát, chi chít vết cắt trên đó. )

Nói xong.

Phó tổng biên tập cưới nói:

“Ta tuy kể lại không đúng từng chữ một nhưng đã tương đối đủ ý, may mắn thế giới kia những người mù chưa ai chết, nguyên nhân cụ thể ngươi có thể tự xem một lần câu chuyện kia, phía sau nguyên văn ta đọc còn rất biến thái, suy nghĩ tới cảnh tượng của nhân vật sẽ rất kinh dị, nhưng chi tiết và logic của truyện rất hợp lý, câu chuyện này cần rất nhiều não bộ suy nghĩ, nhưng suy nghĩ bình thường của người bình thường thì không thể hiểu được từng chi tiết ý nghĩa nhỏ bên trong”

“Nhân vật chính đã bị cảm xúc che lấp” Phan Nghị có nhiều suy nghĩ trong đầu, liền nói ra: “Ví dụ như chúng ta ở hiện thực, có những lúc trong đầu nghĩ tới chuyện giết chết một người, trong lòng sẽ sinh ra một câu như thế này ( sao mày không chết đi l ý nghĩ này rất đáng sợ, có thể đại đa số người khác chỉ nghĩ trong đầu, tưởng tượng một chút rồi cứ thế bỏ qua, còn nhân vật chính này mỗi ngày đều dùng siêu năng lực, bởi vì trong ý nghĩ của hắn ta đều có suy nghĩ đáng sợ này, cho nên siêu năng lực đều tương ứng mà biến thành sự thật, cuối cùng hậu quả quá đáng sợ”

“Chính xác”

Phó tổng biên tập cười nói: “Ngươi ít nhất phải tự đặt bản thân khác bản chất của chính mình, biến mình thành người có suy nghĩ biến thái, bộ tiểu thuyết này mặc dù rất đen tối, nhưng khía cạnh khác lại cảnh báo với người đọc, không nên vì nhất thời nóng giận, tạo ra những hậu quả không thể cứu vãn được nữa. Nói tới hiện thực cũng thế thôi, không vì mất kiểm soát, không ít người vì mâu thuẫn lớn nhỏ, mất đi lý tính mà giết người sao?”

“Phó tổng nói không sai”

Phan Nghị lúc trước chỉ cảm thấy những chuyện trong văn viết chỉ viết nhằm mục đích giải trí thông thường, tác giả thêm vào yếu tố đen tối hay biến thái để thuần túy cho hấp dẫn, nhưng bây giờ phát hiện, chính hắn có những suy nghĩ quá non trẻ.

Hắn đã từng xem qua báo cáo về tâm lý xã hội.

Nghe nói đại đa số mọi người đều từng có ý nghĩ và hi vọng người nào đó chết trong nháy mắt.

Nếu như những người này có được siêu năng lực đó…

Hoặc là nói, nếu như những người này tâm lý quá yếu, không khống chế được lý tính, nhân tính mà thật sự ra tay…

Trên thực tế có nhiều án mạng xảy ra mỗi ngày, mỗi năm, đều là tâm lý không vững vàng, không xem xét thấu đáo mọi chuyện… Câu chuyện mà Bất Dạ Hầu thể hiện ra, không chỉ cảnh tỉnh độc giả không nên bị phẫn nộ làm mất đi lý trí nhân tính, mà còn nói đến một điều, một người không bị hạn chế năng lực, thường làm những điều đáng sợ.

Không phải bất cứ ai có siêu năng lực sẽ dùng nó cho mục đích trở thành anh hùng, hay làm thánh mẫu. Phó tổng biên tập càng sáng khoái nói:

“Bất Dạ Hầu thật sự là một nhà văn vô cùng đáng sợ, các tác phẩm của hắn đều mang ý nghĩa đáng sợ, phong cách này của hắn trong giới tiểu thuyết rất hiếm thấy, nhưng ta cảm thấy cũng nên kiềm chế năng lực này của hắn, cho nên chúng ta phải là những người đầu tiên đưa tồn tại này tới cạnh chúng ta”

Giờ khắc này.

Phan Nghị rất tán thành.

Lâm Trí Bạch rất nhanh từ Giang Thành biết được tin tức, hai bộ tiểu thuyết của hắn đều thuận lợi vượt qua vòng kiểm duyệt.

Nếu hai bộ tiểu thuyết này không thông qua được vòng bản thảo, vậy thì chắc chắn không phải là vấn đề của tiểu thuyết, mà đó là vấn đề về phong cách kiểm duyệt của nhân viên nhà xuất bản Nathan.

Xem ra nhà xuất bản Nathan vô cùng thích tiểu thuyết thể loại này. Những ngày tiếp theo, Lâm Trí Bạch tiếp tục theo Thủ Chuyết học tập hát ca.

“Thanh nhạc +1′ “Thanh nhạc +1″

“Thanh nhạc +1′ Nguyên nhân cũng vì cơ sở âm nhạc của Lâm Tri Bạch quá kém, cho nên thời gian luyện tập thanh nhạc có thể thấy rõ, giá trị điểm tăng lên rất nhanh.

Ngày hai mươi ba tháng mười.

Chỉ số của Lâm Trí Bạch đã đạt đến ba mươi!

1163 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right