Chương 98: Cái chết của Yoko không có bất kỳ nghi phạm nào
Mà phía sau câu chuyện vẫn còn, Phan Nghị đứng hình mấy giây đọc được:
[Ta rất yêu thích nàng, xuất phát từ nội tâm. Thế nhưng đó là mười giây trước. Nghĩ tới đây, trong lồng ngực trước đó vài giây còn không thể thở được, mà bây giờ tự nhiên biến mất, hô hấp đã trở nên bình thường.
“Vậy nên mày phải nghe theo tao.”
“Rất đáng tiếc những chuyện em làm mẹ đã biết hết rồi. Chuyện này là thật, em đem sách lấy đi, biến thành phong cách của ta, thế nhưng lại không thể giấu được ánh mắt của mẹ đâu. Lúc em vừa đi ra ngoài cửa hàng tiện lợi mua đồ, mẹ đã trở về một lúc. Lúc đó, chị đã đứng ở trước cửa, nghe tiếng mẹ từ phòng rống giận. Sau đó chị sợ hãi và chạy tới công viên, mẹ nhìn ra được, em là người đã làm rơi bình hoa.
Mặt Kazari trắng bệch, “Không có khả năng mẹ biết!”
“Nhìn được hết, ta đứng ở cửa trước nghe được tiếng rống giận của mẹ, mẹ nói giá để đĩa CD trình tự không đúng, chắc chắn Kazari làm! Chị rõ ràng nghe mẹ rống giận nói như vậy. Cho nên mẹ đang đợi em trở về cúi đầu thành thật nhận lỗi. Nên chị van em, thành thật nhận lỗi đi”
Kazari rất hoang mang mà nhìn ta, “Tất cả mọi chuyện mẹ đã biết?”
Ta gật gật đầu.
“Thế nhưng em không muốn giống như chị, mỗi khi mẹ nổi nóng sẽ bị phạt đánh!”
Ta lấy gương mặt giả vờ hoang mang, sau đó ân cần nói với nàng: “Chị có cách như này, chị sẽ thay em chờ mẹ về nhận lỗi”
“Bằng cách nào?”
“Chúng ta thay quần áo với nhau, chỉ một đêm hôm nay. Chị sẽ mặc áo của Kazari, Kazari mặc của ta. Đến sáng mai thì đổi lại, ta giờ vờ thành Kazari, còn Kazari sẽ giống ta cứ cúi đầu như thường ngày.
“Sẽ không bị lộ tẩy chứ?”
“Làm sao bị lộ được, chúng ta giống nhau như đúc. Nhưng phải lưu ý, Kazari phải làm bộ giống với chị, phải thật buồn bã, lúc nào cũng thích ở một mình. Như vậy, ngươi sẽ an toàn. Sau đó mẹ có giận hay không, bị mẹ đánh cũng quen rồi, chị sẽ nhận hết cơn nổi giận của mẹ. Kazari không cần lo lắng cái gì.
Phan Nghị đột nhiên đứng lên.
Trong đầu của hắn lần nữa nhìn tới câu nói mở bài của câu chuyện, bỗng nhiên cảm nhận hô hấp khó khăn, giống như đứng trước một cây quạt gió, hô hấp nặng nề.
Kazari không có hoài nghi Yoko.
Bởi vì từ trước tới giờ, chị gái chưa từng lừa Kazari.
Em gái Kazari và chị gái Yoko đổi quần áo cho nhau.
Chị thành em, em thành chị, giả bộ dáng vẻ của nhau, rồi từng người sẽ về nhà, dù sao hai chị em là song sinh, giống nhau như đúc.
Cuối cùng trước sau hoán đổi.
Phan Nghị lại lần nữa thấy được bắt đầu câu nói kia.
[ Đột nhiên bịch một tiếng, có thứ gì từ trên lầu rớt xuống, chỉ nghe thấy bà dì kia kêu lên một tiếng kêu sợ hãi. Mặc quần áo bẩn thỉu, khuôn mặt trông giống hệt ta đang nằm trên mặt đất. 1 Cái chết của Yoko không có bất kỳ nghi phạm nào.
Cái chết của Yoko không có bất kỳ nghi phạm nào?
Không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn!
Phan Nghị nhìn « The Human Chair » lúc trước đã cảm thấy vậy, Bất Dạ Hầu là một người có tâm lý rất biến thái. Có thể xem hết « Kazari và Yoko », Phan Nghị mới phát hiện mình còn quá trẻ, liền câu chuyện tiêu chuẩn đến nói hắn vẫn cảm thấy cái trước tiếp thụ càng dễ dàng Dù là làm biên tập.
Xem hết « Kazari và Yoko ».
Phan Nghị đều cảm giác toàn thân mềm nhũn.
Nhưng hắn cũng phải thừa nhận: cuốn tiểu thuyết này phát hành chắc chắn có thể gây ra sự chú ý rất lớn, phong cách này là quá độc đáo, làm cho mọi người không thể không suy nghĩ, càng nghĩ lại càng cảm thấy sợ hãi!
Phan Nghị thậm chí nhịn không được mà suy nghĩ:
Bất Dạ Hầu nhất định là người có tính cách rất nội tâm, cả cơ thể tỏa ra khí tức khiến người lạ không dám không gần, bộ dạng hắn cũng sẽ không quá đẹp trai, thậm chí có thể trên mặt còn có vết sẹo, không chừng là người vì vết thương lòng mà tính cách mới như thế…
Suy nghĩ kiểu này quả thật là không phải phép với đối phương.
Nhưng suy nghĩ của mỗi người đôi khi bản thân cũng không thể kiểm soát được.
Đây chính là một bộ tiểu thuyết khiến người ta nhịn không được mà phải điên cuồng suy nghĩ về nó, ví dụ như người em gái chết như thế nào?
Đơn thuần là té lầu sao?
Đương nhiên không thể nào là đơn thuần té lầu.
Nếu không Bất Dạ Hầu không cần phải nhấn mạnh trong tiểu thuyết rằng “Cái chết của Yoko không có bất kỳ nghi phạm nào”.
Yoko này không phải là Yoko kia!
Trong tiểu thuyết không nói rõ nguyên nhân cụ thể, đây chính là do tác giả dùng câu chữ để hack não độc giả. Mà chi tiết khiến Phan Nghị cảm thấy hack não chính là:
Mẹ quả nhiên coi Kazari thành Yoko, lại cho rằng là Yoko đã làm vỡ bình hoa, cho nên trong cơn giận dữ đã đẩy em gái ngã lầu…
Có cho giải thích chưa?
Có làm rõ thân phận trước chưa?
Điều này phải kể đến những chi tiết đã được tác giả kể ở trên:
Mỗi lần mẹ muốn đánh Yoko thì sẽ không nghe nàng giải thích, mà cho dù có giải thích thì mẹ cũng sẽ không tin tưởng!
Tất nhiên cũng có những khả năng khác, nhưng mỗi khả năng chắc chắn là rất khủng khiếp, kế hoạch thế thân của Yoko đã thành công vô cùng, câu chuyện này chỉ muốn đưa ra một sự thật, xã hội này quá đen tối!
Đúng thế.
Bộ tiểu thuyết này là nói về sự đen tối trong lòng của mỗi người, trước đây Phan Nghị vẫn luôn suy nghĩ, vì sao thái độ của mẹ đối với hai cô con gái lại hoàn toàn khác nhau?
Điều này tất nhiên không có lời giải thích nào!
Lúc đầu Phan Nghị rất không hiểu, cho đến khi hắn liên tưởng đến hiện thực, quả thật có một số cha mẹ sẽ thiên vị người em hơn là anh chị của chúng.
1123 chữ