Chương 209: Ra mắt tập truyệ
Giang Thành sau khi nhận được tập truyện ngắn này, không khỏi có chút ngoài ý muốn, “Không tiếp tục phát hành riêng lẻ sao?”
“Phát hành riêng lẻ là để tìm kiếm chút danh tiếng”
Lâm Trí Bạch nói: “Hiện tại danh tiếng của Bất Dạ Hầu đã tích góp được không ít, sau này chúng ta sẽ bắt đầu viết truyện dài hơn.
“Đã hiểu!”
Giang Thành có chút phấn chấn, viết truyện ngắn tất nhiên cũng có thể thành danh, nhưng bị hạn chế bởi độ ngắn của chính tác phẩm, rất nhiều chi tiết không có cách nào để viết ra, nhưng những nhà văn chân chính kia phần lớn đều viết truyện dài hoặc thậm chí là viết thành nhiều tập, như vậy sức ảnh hưởng của bộ truyện mới lớn hơn được!
Bên phía nhà xuất bản Nathan rất nhanh chóng đồng ý đề nghị xuất bản toàn bộ này của Bất Dạ Hầu, nhưng bên phía Nathan gợi ý nếu xuất bản toàn bộ thế này thì nên có phần “Lời mở đầu” ở trang đầu của sách. Đối với việc này Giang Thành bày tỏ: “Chúng ta không nhất định là phải theo kiểu lời mở đầu truyền thống, có thể là viết theo kiểu khác, dù sao cũng sẽ là một thứ gì đó để giúp tạo nên tiếng vang cho tập tiểu thuyết này, nếu như ông chủ không nghĩ ra lời mở đầu thích hợp, tùy tiện viết một chút gửi lời nhắn cho độc giả cũng được.
“Để ta suy nghĩ xem Đây là lần đầu tiên Bất Dạ Hầu xuất bản sách, tuy rằng là tập tiểu thuyết, hơn phân nửa của tập tiểu thuyết này cũng đã được phát hành, nhưng Lâm Trí Bạch vẫn muốn tập tiểu thuyết này được chỉnh chi, vì thế hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về đặc điểm của những bộ tiểu thuyết này.
Đen tối?
Áp bức?”
Lạnh lùng?
Ôn nhu?
Chữa lành?
Giáo dục?
Hay thánh mẫu (1)?
(1) Này chắc nhiều người biết rồi, kiểu nhân vật luôn từ bi với kẻ địch.
Nhớ lại phong cách của từng bộ tiểu thuyết, Lâm Trí Bạch im lặng một lúc lâu, cuối cùng nhẹ giọng mở miệng nói: “Đêm tối cho ta đôi mắt màu đen, ta lại dùng nó để tìm kiếm ánh sáng”
Một câu danh ngôn kinh điển!
Cố Thành với « Một Thế Hệ »!(2)
(2) Cổ Thành (1956-1993) là nhà thơ đương đại, con trai của nhà văn Cố Công, là người tiên phong cho dòng thơ với chủ đề “Ước mơ”. Vào năm 1985, được TQ xưng tên một trong mười nhà văn trẻ nhất thời đại.
Đây hẳn là một trong những bài thơ ngắn nhất, nhưng sức ảnh hưởng của câu thơ này tuyệt đối đủ lớn, đại khái có nghĩa là trong hoàn cảnh tiêu cực, ta vẫn đang tìm kiếm ánh sáng, có thể so sánh câu thơ này với hy vọng sống, cũng là sự không khuất phục và không thỏa hiệp với nỗi khổ, may mà Lâm Trí Bạch có chút ký ức kiếp trước, nhớ được không ít thơ từ, cho nên cũng không dùng chức năng đỉnh chế của hệ thống.
Cũng may nếu nhìn những câu thơ này với một góc độ khác mà nói, có vẻ cũng rất phù hợp làm lời mở đầu cho tập tiểu thuyết của Lâm Trí Bạch.
Đầu bên kia điện thoại. Giang Thành thưởng thức những câu nói này, càng nghĩ càng cảm thấy ý nghĩa sâu sắc, đến mức cảm thấy tập tiểu thuyết sắp được xuất bản cũng trở nên cao cấp thêm vài phần.
Nửa ngày sau.
Giang Thành rốt cục nhịn không được khen lấy khen để: “Câu nói này cũng quá thích hợp, cho dù ta lớn hơn ngươi cũng không khỏi sinh ra cảm giác nể phục!”
Đây không phải là nịnh hót.
Giang Thành thật sự nể phục Lâm Trí Bạch!
Cho dù Giang Thành không học quá cao, nhưng cũng có thể cảm giác được câu nói của Lâm Trí Bạch rất sáng tạo, hắn cảm thấy cho dù câu nói này không dù làm lời mở đầu cho tập tiểu thuyết kia cũng toát ra vẻ hấp dẫn nhất định… Thật là một câu nói kinh điển!
Người ngoài ngành đều nói tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu quá đen tối, cảm giác áp bức làm cho người ta khó chịu, nhưng nếu sau khi đọc được những lời này rồi xem lại những bộ tiểu thuyết kia, có phải trong nháy mắt sẽ ngộ ra được sự tuyệt diệu của tập tiểu thuyết không? Giang Thành càng nghĩ càng cảm thấy câu nói này vi diệu!
Chủ yếu là do tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu có rất nhiều nhân vật, giống như hai nhân vật trong « Kazari và Yoko » là nhân vật theo phong cách đen tối, nhưng những nhân vật này cùng không bao giờ từ bỏ việc theo đuổi sự sống và cuộc sống tốt đẹp.
Bất luận là có kết quả hay không, bất luận bản thân câu chuyện có biến thái hay không, các nhân vật trong đó đã từng cố gắng thoát ra khỏi hiện thực đen tối đó.
Bộ tiểu thuyết này kết hợp với câu nói “Đêm tối cho ta đôi mắt màu đen, ta lại dùng nó để tìm kiếm ánh sáng”
của Lâm Trí Bạch không phải quá hợp lý hay sao?
Còn có bộ tiểu thuyết « Seven Rooms » cũng tuyệt vọng tìm một con đường sống, cũng rất phù hợp với câu nói kia của Lâm Trí Bạch, khiến cho người ta càng nghĩ lại càng cảm thấy sâu sắc!
“Còn việc gì nữa không?”
“Bên phía nhà xuất bản Nathan còn muốn đặt tên cho tập tiểu thuyết này là « Bộ sưu tập truyện ngắn của nhà văn Bất Dạ Hầu », họ hỏi ý kiến của chúng ta xem có được không?”
“Có thể”
“Đã rõ”
Sau khi Lâm Trí Bạch cúp điện thoại, Giang Thành lập tức liên lạc với nhà xuất bản Nathan, kế tiếp phải đến phiên Giang Thành làm bộ làm tịch tiếp rồi!
Việc in ấn và xuất bản tiểu thuyết cần một chút thời gian, sau khi dặn dò xong Giang Thành, Lâm Trí Bạch liền không quan tâm nữa, ngược lại mấy ngày sau đó trên mạng xuất hiện một ít tin tức quảng cáo của nhà xuất bản Nathan, khiến cho không ít fan hâm mộ của Bất Dạ Hầu chờ mong, trên diễn đàn thư viện rất nhiều bài viết đang thảo luận.
“Bất Dạ Hầu muốn ra mắt tập tiểu thuyết!”
1129 chữ