Chương 132: Tuy Xa Mà Gầ

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,882 lượt đọc

Chương 132: Tuy Xa Mà Gầ

Sống sót trong vòng luân hồi của ánh sáng và bóng tối cho đến khi trẻ em lớn lên và tiếp tục những gì cha mẹ đã làm.

Đại Ny bỗng nhiên hiểu được Bất Dạ Hầu, có lẽ chính là bởi vì đối với sinh mạng và cái chết có sự đủ hiểu biết, cho nên lời văn của hắn luôn lạnh như băng, nhưng đây không phải là một loại tôn trọng.

Hoặc nói đúng hơn là kính sợ cái chết.

“Có lẽ bên dưới bề ngoài tối tăm của Bất Dạ Hầu, cũng có một trái tim ấm áp, ta không nên chỉ dựa vào mấy câu chuyện trước mà sinh ra định kiến, tựa như « Bài Thơ Về Ánh Dương » này, hắn là một nhà văn rất có năng lực…

Nghĩ như vậy.

Đại Ny lật đến phần cuối.

Không ngoài dự đoán, phần cuối cũng là một tác phẩm của Bất Dạ Hầu.

Đại Ny lúc này vô cùng chờ đợi, tiếp tục đọc tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu.

Tiểu thuyết này có tên gọi là « Gia Đình Ly Hôn ».

Nhìn thấy được một nửa.

Đại Ny dùng gương mặt không cảm xúc khép lại quyển tạp chí, trong miệng lẩm bẩm một câu:

“Coi như ta chưa nói gì đi.

Khó trách Đại Ny không thể nào không ghét Bất Dạ Hầu.

« Bài Thơ Về Ánh Dương » là một tác phẩm hiếm hoi tỏa ra sự ấm áp.

Cũng do Bất Dạ Hầu sáng tác, tiểu thuyết « Gia Đình Ly Hôn » lại khôi phục lại phong cách áp lực và đen tối quen thuộc của hắn.

Bộ tiểu thuyết này tỏa ra một loại cảm giác tà đạo và quỷ dị.

Vẫn dùng ngôi thứ nhất để kể, ta là một đứa bé.

Không biết bắt đầu từ ngày nào, cha mẹ không thể nhìn thấy nhau, nhưng ta có thể nhìn thấy cha mẹ ta cùng một lúc.

Vì sao lại như vậy?

Câu chuyện bắt đầu vào ngày cha mẹ muốn sử dụng trò oẳn tù tì để quyết định ai sẽ gửi một cái gì đó cho bác trai.

Lúc đó hai bên đều có chút lười biếng, hy vọng đối phương đi một chuyến, nhưng không ai nguyện ý đi.

Ngày hôm sau.

Có tin tức được phát sóng.

Đoàn tàu kia đã phát sinh sự cố nghiêm trọng, thế là cha và mẹ không còn có thể nhìn thấy nhau nữa. Nguyên nhân là.

Trong ký ức của cha, ngày hôm đó mẹ chơi oẳn tù tì thua, vì vậy mẹ phải lên chuyến tàu đó và đã chết trong tai nạn tàu.

Mà ký ức của mẹ thì lại ngược lại hoàn toàn.

Mẹ lại nói rằng cha chơi oẳn tù tì thua, thế là cha phải lên chuyến tàu đó và đã chết trong tai nạn tàu.

Cứ như vậy.

Thế là ta bắt đầu làm người đưa tin giữa cha và mẹ.

Ba người chúng ta ngồi trên ghế sofa và xem TV với nhau ngày hôm nay.

“Ta muốn xem một chương trình về du lịch” Mẹ đã nói như vậy với ta.

Thế là ta lại dùng những lời này nói lại cho cha nghe.

Mẹ muốn xem chương trình “Du lịch” Mẹ bảo ta. Ta lập tức nói lại với cha.

“Mẹ nói mẹ muốn xem cái khác, mẹ muốn xem về du lịch”

“Con bảo mẹ xem nốt phim hình sự đi đã!”

“Ngươi nói với mẹ một tiếng, bảo mẹ hãy cố chịu đựng đi, chúng ta chỉ xem phim truyền hình tội phạm.

Đôi mắt của cha đã không rời khỏi TV, và trả lời trực tiếp như vậy.

“Cha nói rằng không muốn đổi kênh Nghe ta nói vậy, mẹ ta tỏ ra không bằng lòng “Thật quá đáng!” Rồi mẹ ta đứng dậy đi vào bếp.

Rất nhẹ nhàng.

Chuyện gia đình thường ngày.

Có chút đáng yêu.

Cũng rất thú vị.

Nhưng nghĩ lại thì thật sự đáng sợ!

Khắp nơi tràn đầy sự quỷ dị!

Sau đó cha mẹ bắt đầu cãi nhau.

Một đứa trẻ như ta vẫn làm người truyền tin cho họ, bi thương kể lại những lời cay nghiệt độc ác mà bọn họ dành cho nhau.

Sau ngày hôm đó.

Ta không có cách nào nhìn thấy bọn họ xuất hiện cùng nhau.

Cha xuất hiện, ta lại không thể nhìn thấy mẹ ở đâu.

Mẹ xuất hiện, ta cũng không thể tìm thấy cha.

Ta đem chuyện này nói cho cha nghe, ban đầu ông ấy không thể hiểu được ý ta muốn nói.

Ta đã cố gắng giải thích nhiều lần, cha ta cuối cùng đã hiểu, sắc mặt ông đột nhiên trở nên nhợt nhạt, nắm lấy vai ta để nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của ta, như thể muốn hỏi một cái gì đó.

Ta rất sợ hãi, khóc lên.

Cha ta thực sự thích mẹ, trước khi ta miễn cưỡng kết nối thế giới của bọn họ, nhưng bây giờ ta không thể nhìn thấy cả hai người bọn họ cùng một lúc.

Ta cảm thấy đây là trách nhiệm của ta.

Nếu như ta là đứa trẻ ngoan, ba người chúng ta đã có thể sống cùng với nhau.

Cha hỏi lại rất nhiều lần với giọng điệu nghiêm khắc.

Nhưng ta chỉ khóc và không thể nói bất cứ điều gì, vì vậy cha ta bắt đầu tức giận.

Ông ấy giơ bàn tay đang nắm vai ta lên và tát ta một cái.

Mặt ta ăn trọn một cái tát của cha, kết quả là ta bị ngã lăn xuống đất.

Ta đang cố gắng nói lời xin lỗi với cha.

Ta nghĩ ta thật là một đứa trẻ vô dụng, toàn bộ trách nhiệm trong chuyện này đều thuộc về ta.

Cha đã bắt đầu cảm thấy ghét ta.

Mẹ đi mua sắm bên ngoài về nhà nhìn thấy ta đang khóc ở cửa, ôm ta an ủi.

“Ta quyết định rồi, ta sẽ sống trong thế giới của mẹ”

Ta quyết định rồi.

Ta đã nói với mẹ như vậy.

Mẹ nhìn ta trong ánh mắt tràn ngập bối rối.

Ta không ngừng khóc nức nở khi được mẹ cõng về nhà.

Ta sẽ không bao giờ gặp lại cha ta kể từ ngày đó.

Mở đầu tiểu thuyết quá quỷ dị.

Đoạn giữa cũng đen tối không kém.

Đại Ny chỉ tưởng tượng về hình ảnh ba người nhà này ở chung hàng ngày, đã cảm giác toàn thân nổi da gà, bắt đầu run rẩy.

Giống như trước đó Đại Ny khi còn bé được nghe một câu truyện ma…

Hai người bước vào trong thang máy.

Một người vẫn luôn nói chuyện với không khí.

Người còn lại liền thắc mắc, hỏi người kia đang nói chuyện với ai, trong thang máy này chỉ có hai người bọn họ.

1203 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right