Chương 425: Có dám đi hay không hả?
Lâm Trí Bạch chậm lại, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng khi tiếp tục đề tài này.
Tô Thiền lại chủ động tiếp tục nói: “Cho nên hiện tại Thiên Quang của chúng ta đang rất loạn cha ta mặc dù là tổng giám đốc, nhưng rất nhiều người mà ông ấy không thể đụng vào được.
“Ngươi nói chuyện này với ta để làm gì?”
“Ta đang suy nghĩ, tình cảnh của chúng ta rất giống nhau, ngươi có muốn cân nhắc về chuyện hợp tác hay không?” Tô Thiền chớp chớp mắt, người phụ nữ này rất xinh đẹp, so với những nữ ngôi sao khác còn xinh đẹp hơn, Lâm Trí Bạch phải thừa nhận.
Bất quá hắn vẫn lựa chọn giả ngu.
“Ta chỉ là một sinh viên, ngươi chờ ta vào làm việc ở Thần Thoại rồi sẽ nói chuyện hợp tác với ngươi.
“Ngươi thật sự chỉ là một sinh viên thôi sao?”
Tô Thiền nói: “Có vài người bề ngoài là sinh viên năm hai, sau lưng lại là Bạch Đế”
Lâm Trí Bạch thản nhiên nói: “Nhưng Bạch Đế cũng không cho ngươi thứ ngươi muốn, có lẽ ngươi và Lâm Cung thông gia có thể khống chế Thiên Quang”
“Ta không thích hắn. Tô Thiền nói: “Ta đã học tâm lý học, học qua cách đọc biểu cảm, ngươi nên biết, ta rất giỏi quan sát, hơn nữa còn rất thông minh, cho nên ta không thích hắn, ngươi có thể hiểu là rất ghét đi?
“Có đúng không?”
Lâm Trí Bạch ung dung nói: “Vậy ngươi nên nói cho hắn biết là ngươi không thích hắn, so với loại phế vật như hắn thì ngươi thích Bạch Đế hơn.
Tô Thiền im lặng liếc mắt, “Ngươi quá ngây thơ thật hay đang giả vờ? Ngươi định trả thù hắn theo cách này?”
Lâm Trí Bạch không có chút biểu cảm nói: “Ta thấy rất vui”
Tô Thiền đột nhiên cười, “Vậy được rồi, ta đi nói.
Lâm Trí Bạch đang định nhét một quả nho vào miệng, nghe nói như vậy động tác lại dừng lại.
Tô Thiền nói: “Ngươi sợ à?
Lâm Trí Bạch lắc lắc thẻ thang máy trong tay, “Theo ta lên lầu.
Nói xong.
Lâm Trí Bạch trực tiếp đi về hướng thang máy.
Tô Thiền mơ hồ nhìn theo bóng lưng của Lâm Trí Bạch.
“Ngươi sợ à” Lâm Trí Bạch xoay người, nghiêng đầu nhìn nàng, nói lại câu vừa nãy của nàng.
Tô Thiền nhìn chằm chằm vào Lâm Trí Bạch, có vẻ như là muốn quan sát biểu cảm của hắn, nhưng chiêu này không phải mỗi lần đều có tác dụng.
Lâm Trí Bạch đang cười, mặt thì ra vẻ không quan tâm.
“Di.”
Nàng nhíu mày, đi theo Lâm Trí Bạch.
Lâm Trí Bạch giật mình trong lòng, người phụ nữ này điên rồi hay sao.
Tô Thiền nói: “Có dám đi hay không hả?” Khóe miệng Lâm Trí Bạch giật giật, trực tiếp tiến vào thang máy, thư ký Kim nói bọn Lâm Cung đều ở tầng ba.
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.
Lâm Trí Bạch mở miệng, hắn tự cho là bản thân thông minh, nhưng Tô Thiền này cũng không phải ngu ngốc, kết quả hai người lại nghiêm túc thảo luận, muốn đi làm một chuyện khùng điên.
“Mặc dù hơi khùng điên một chút.
Tô Thiền đứng ở cửa thang máy, nhìn Lâm Trí Bạch trong thang máy nhẹ giọng nói: “Nhưng không phải ngươi chỉ muốn phá hôn sự của ta và Lâm Cung sao? Phương pháp điên khùng hay không không quan trọng, có thể đạt được mục đích là được rồi, dù gì thì chúng ta cũng đã hợp tác với nhau rồi.
“Hợp tác?” Lâm Trí Bạch hơi mơ hồ.
Tô Thiền tiến vào gật đầu, đi về phía Lâm Trí Bạch, không gian thang máy rõ ràng rất lớn, nàng lại ép hắn sát vào góc, sau đó làm tư thế của những tổng tài bá đạo ép mỹ nhân vào tường như trong các bộ phim Hàn Quốc.
“Quỹ đầu tư Côn Bằng”
Mặt hai người đang rất gần, Tô Thiền nói không ra tiếng, nhưng Lâm Trí Bạch chắc, khẩu hình của nàng tuyệt đối là “Quỹ đầu tư Côn Bằng”
Về phần cái động tác này…
Trên thực tế, nó chỉ đơn giản là để tránh camera thang máy.
Sắc mặt Lâm Trí Bạch trầm xuống, “Ngươi đã biết rồi sao?”
Tô Thiền xích lại gần Lâm Trí Bạch, nhẹ nhàng thở lên tai: “Chỗ nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, Bạch Đế và Sở Từ quá giống nhau, càng không có người hoài nghi hai vị này là cùng một người, ngươi thật sự rất thông minh, không hổ là người may mắn được quỹ đầu tư Côn Bằng lựa chọn, so với Lâm Cung gì đó, ta càng cần ngươi hơn.
Sắc mặt Lâm Trí Bạch khó coi tới cực điểm.
Thân thể Tô Thiền vẫn dán sát vào Lâm Trí Bạch như trước, nhưng đôi mắt đã nhìn thấy hết biểu cảm của Lâm Trí Bạch, “Xem ra ta đoán đúng rồi, xin hỏi các ngươi có thể cùng ta chơi đùa không? ”
“Ta suy nghĩ một chút.
Biểu cảm Lâm Trí Bạch hình như có chút buồn bực, tuy rằng trong lòng có một người bạn nhỏ đang đứng thẳng dậy.
Người phụ nữ này rất thú vị, nếu có thể tháo bỏ xiềng xích cho nàng, nắm giữ nàng trong lòng bàn tay…
Chắc là sẽ có chỗ cần dùng đến.
Đến lầu ba.
Bên trong thang máy.
Tô Thiền vẫn giữ nguyên tư thế với Lâm Trí Bạch.
May mắn là giờ phút này bên ngoài không ai, nếu không sẽ có người phải lúng túng. Bầu không khí có chút vi diệu, thậm chí có chút mập mờ, nhưng Lâm Trí Bạch không đẩy nàng ra.
Hai người tránh camera, thì thầm to nhỏ cũng không được xem là quá đáng, nhưng dù sao thang máy cũng không phải là nơi tốt để trao đổi bí mật, bị chụp hình hoặc là bị ghi âm đều không tốt, tuy rằng loại phương thức giao tiếp này có chút khó coi.
“Vậy trước tiên mời ngươi vào đội.
Lâm Trí Bạch cũng xích gần lại gần tai Tô Thiền nói nhỏ.
Lỗ tai Tô Thiền lập tức đỏ lên, đây là điểm nhạy cảm của nàng.
Bởi vì hơi thở của Lâm Trí Bạch, làm cho nàng cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy, trên người giống như có kiến bò, sau đó ngay cả khuôn mặt cũng đỏ bùng lên.
Cố gắng bất động thanh sắc tách ra.
“Đi thôi”
Nàng dẫn đầu đi ra thang máy, nhớ đến Lâm Trí Bạch, hít sâu, hít sâu.
Lâm Trí Bạch chỉ là một thằng nhóc…..
1108 chữ