Chương 426: Còn non và xanh lắm

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,911 lượt đọc

Chương 426: Còn non và xanh lắm

Ta chính là người lớn!

Tô Thiền cố gắn lấy lại tinh thần, lại phát hiện Lâm Trí Bạch không biết từ lúc nào, đã đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt ranh mãnh nhìn chằm chằm nàng.

“Thẹn thùng?”

“Phản ứng sinh lý.

Tô Thiền ra vẻ mây trôi nước chảy.

...

Vẻ mặt của Lâm Trí Bạch lúc này là “Ta tin mà”, nhưng trong miệng lại lẩm bẩm “Vậy mà cũng dám bắt chước tổng tài ép ta vào tường..”

Tô Thiền làm bộ không nghe thấy.

Lâm Trí Bạch rất quen thuộc với nơi này, cũng biết đám người Lâm Cung đại khái đang ở phòng nào, trực tiếp đi tới đó.

Nhưng đi tới cửa.

Lâm Trí Bạch lại ngừng chân.

Tô Thiền vừa mới ăn một vố đau, trong lòng có chút buồn bực, lúc này thấy Lâm Trí Bạch dừng bước, cho rằng hắn đang hoảng sợ, đang muốn cười nhạo.

Lời đến khóe miệng, lại ngừng lại.

Bởi vì sắc mặt Lâm Trí Bạch lúc này quá khó coi, trên trán có gân xanh mơ hồ hiện ra ngoài.

So với lúc Lâm Trí Bạch vừa mới bị nàng vạch trần bí mật thì vẻ mặt này đúng là khó coi hơn nhiều lần, cả người tỏa ra một cảm giác khiến người ta sợ hãi.

Sau một khắc.

Tô Thiền liền hiểu rõ nguyên nhân.

Một số người trong phòng đang trò chuyện với một giọng nói lớn.

“Ha ha ha ha ha, Tứ thúc chúng ta cũng không biết nghĩ như thế nào, nguyện ý làm một con rùa rụt cổ, cưới một thứ như thế vè nhà”

“Nhìn xem”

“Bộ phim năm đó thím Tứ chúng ta diễn, kỹ thuật cảnh hôn này cũng không tệ nha, khi đó dáng người cũng tương đẹp đấy, đạo diễn bộ phim này chính là Lâm Đông”

“Đây chính là…”

“Ngươi quan tâm chuyện đó làm gì, nữ diễn viên trong ngành giải trí này có mấy ai là sạch sẽ đâu, ta đã chơi qua mấy người rồi!”

“Phụt, ngươi nói nhỏ chút đi”

“Hì hì, nói một bí mật nhỏ mà hai người không biết, khi còn bé Lâm Trí Bạch có nuôi một con chó nhớ không?”

“Không phải ném đi rồi sao ?”

“Ha ha, bị ta thuốc chết, sau đó ta ném vào thùng rác.

“Con mẹ nó”

“Đỉnh quá vậy”

Tô Thiền có chút nghe không nổi nữa, nhìn sắc mặt đáng sợ của Lâm Trí Bạch, nhịn không được kéo ống tay áo hắn.

“Chúng ta ghi âm đi Nàng vội vàng lấy điện thoại di động ra.

Nhưng Lâm Trí Bạch lại mở cửa phòng đi vào, Lâm gia có cách giải quyết vấn đề của Lâm gia, ghi âm sẽ có tác dụng sao?

Tô Thiền há to miệng, cuối cùng vẫn quyết định đi vào theo.

Lâm Trí Bạch nhìn lướt qua.

Trong phòng này còn có rất nhiều người.

Con của chú cả: Lâm Cung, Lâm Kính.

Con của chú hai: Lâm Hổ, Lâm Báo, Lâm Phượng.

Con của chú ba: Lâm Mộc, Lâm Liễu, Lâm Sâm.

Ngoài ra còn có một ít người không phải dòng chính, đều là thân thích của Lâm gia, tuổi tác trạc trạc những người thuộc đời thứ ba.

Những người này nhìn thấy Lâm Trí Bạch đều hoảng sợ.

Cả căn phòng yên tĩnh mấy giây, rốt cục vẫn là Lâm Cung có chút xấu hổ mở miệng, “Tiểu Bạch tới rồi, Tô Thiền thế nào cũng…”

Những người khác không nói lời nào.

Ai cũng không biết Lâm Trí Bạch vừa mới đến, hay là đã đến từ sớm, nghe được bọn họ đang nói chuyện gì, cho nên biểu cảm của mọi người đều có chút khó coi.

Tô Thiền không nói chuyện.

Lâm Trí Bạch nhìn về phía một người không phải là dòng chính của Lâm gia đời thứ ba.

Đối phương rất thức thời, trực tiếp đứng dậy nhường ghế cho Lâm Trí Bạch, ngượng ngùng nói:

“Ngồi đi.”

Lâm Trí Bạch không ngồi, chỉ nhìn chằm chằm hắn nói: “Vừa rồi giọng cười của ngươi hơi lớn thì phải.”

“Trí Bạch.”

“Tuy rằng ta không quan tâm cái gì mà dòng chính dòng phụ, nhưng ngươi nên biết mình ở trước mặt ta là địa vị gì, tự tát mình mười cái tát, ta muốn nghe được thật rõ, bằng không hậu quả ngươi đoán được là cái gì rồi chứ?”

Người này nhìn về phía Lâm Cung.

Lâm Cung không hề có phản ứng gì.

Lại nhìn về những người khác.

Vẫn là không ai giúp hắn nói chuyện.

Hắn bất đắc dĩ, biết mình chính là kẻ chết thay, dù sao những lời vừa rồi bị nghe được cần có người đứng ra chịu trách nhiệm, hắn trực tiếp hung hăng tát vào mặt mình, liên tục mấy cái tát, mặt đã sưng lên.

“Động tác dứt khoát lắm”

Lâm Kính bên cạnh Lâm Cung mở miệng nói.

Lâm Trí Bạch nhìn lâm Kính, con trai út nhà Đại bá, lại nhìn sang phía Lâm Hổ con trai nhà Nhị bá.

Những lời vừa rồi, cơ bản đều là Lâm Kính cùng Lâm Hổ nói, bao gồm mấy người phụ họa, hắn cũng nghe ra đại khái là ai.

“Các ngươi uống rượu không gọi ta sao?”

Hắn nói vừa xong, trên tay cầm lấy một chai rượu, sau đó đột nhiên nổ tung, trực tiếp đập vào đầu Lâm Hổ.

Đùng.

Bình rượu vỡ vụn.

Tất cả mọi người đều hét lên.

Lâm Kính lúc này sợ đến mức cứng đờ người.

Lâm Trí Bạch lại cầm lấy một i bình rượu, nhìn về phía Lâm Kính đập tới.

Lần này bình rượu không vỡ, nhưng Lâm Kính máu me đầy mặt, một cái răng rơi ra.

“Lâm Trí Bạch !”

“Ngươi điên rồi!”

Cả căn phòng trở nên náo loạn.

Lâm Hổ trong nháy mắt đỏ mắt, trúng một chai rượu vào đầu, đầu óc choáng váng đứng lên, liền muốn liều mạng với Lâm Trí Bạch.

Lâm Kính thì rụt về phía sau, toàn thân đều run rẩy, nửa khuôn mặt hắn đã sưng lên.

Lâm Trí Bạch không tiếp tục ra tay nữa, hắn biết khả năng của bản thân đến đâu, nếu còn tiếp tục ra tay sẽ có kết cục không tốt.

Lâm Trí Bạch không tiếp tục.

Có người muốn ra tay với Lâm Trí Bạch.

Tô Thiền kéo Lâm Trí Bạch chạy ra bên ngoài, nhưng ngoài cửa lại truyền đến một tiếng động lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right