Chương 427: Nổi giậ
Thì ra sau khi không tìm được Lâm Trí Bạch ở đâu, Lâm Hi và Lâm Thắng Thiên đã theo thư ký Kim đến đây.
“Ai dám động đến em trai ta!”
Lâm Thắng Thiên cũng không hiểu rõ tình hình, ánh mắt trực tiếp đỏ lên, chạy vào liền cầm lấy một cái bình rượu đã vỡ nhắm vào tất cả mọi người.
Bình rượu này vô cùng sắc bén.
Trong nháy mắt tất cả mọi người đều dừng tay lại.
Lâm Hi chắn trước người Lâm Trí Bạch, đôi mắt đỏ hoe mang theo nức nở nói: “Ta nhớ kỹ mặt các ngươi! Ta nhớ kỹ mặt các ngươi! Năm đó các ngươi khi dễ hắn như vậy!”
Đứng tại cổng.
Thư ký Kim lớn tiếng quát: “Lâm Cung !”
Lâm Cung sắp điên rồi, “Lần này không phải chúng ta, là Lâm Trí Bạch ra con mẹ nó tay trước, em trai ta đã bị hắn đánh bị thương, ngươi nói rõ đầu đuôi sự việc cho ta!”
Nói xong.
Hắn muốn đi đến trước mặt Lâm Trí Bạch.
Lâm Thắng Thiên hung hăng đẩy hắn trở về, ngã xuống sô pha.
“Hổ Tử !”
Lâm Báo thấy ca ca cũng đang cầm một bình rượu, vội vàng kéo cánh tay hắn: “Ông nội ở trên đó! Hãy nói với ông nội! Lâm Trí Bạch đánh người!”
Lâm Báo không kéo Lâm Hổ nữa, nhưng lúc này vài người đàn ông lực lưỡng đã xuất hiện trước cửa, khống chế tất cả mọi người. Còn có mấy bác sĩ cũng nhận được thông báo của thư ký Kim cũng chạy tới, nhưng nhìn trong phòng đang hỗn loạn nên cũng không dám ra tay.
Thư ký Kim nhìn Lâm Trí Bạch một cái, lại nhìn những người khác, hít sâu một hơi, “Mọi người tách ra hết đi, đi đến một phòng khách “Ý ngươi là sao?”
Lâm Liễu nhìn chằm chằm thư ký Kim, lạnh lùng nói: “Đều nói do Lâm Trí Bạch ra tay trước, mọi người ở đây đều có thể làm chứng!”
Túi xách trên tay Lâm Liễu đập về phía Lâm Trí Bạch, Tô Thiền đứng rất gần, trực tiếp nhận lấy túi xách, tuy rằng cái túi này thật sự không có lực sát thương gì.
“Ta cũng có thể làm chứng!”
Tô Thiền quay đầu lại nhìn về phía thư ký Kim, “Là bọn họ khiêu khích trước, lời nói của bọn họ rất khó nghe, ta không muốn lặp lại, nếu là ta thì ta cũng sẽ ra tay.
“Tô Thiền !”
Ánh mắt Lâm Cung giống như muốn ăn thịt người, “Tốt nhất ngươi nên hiểu rõ vị trí của mình là ở đâu! Ông nội người…”
Lâm Trí Bạch chợt ôm lấy eo Tô Thiền, nói nhỏ bên tai nàng: “Hãy nhớ ngươi đã đồng ý với ta.Lâm Cung trừng to mắt.
Tất cả mọi người đều sửng sốt.
Lâm Trí Bạch và Tô Thiền có quan hệ như thế nào ?
Sao hành động của bọn họ lại thân mật đến như vậy?
Sau những chuyện vừa xảy ra mà hai người còn có thể kề tai nói nhỏ với nhau?
Tô Thiền liều mạng cắn răng, đột nhiên nói: “Lâm Cung, ngươi đừng mà dây dưa với ta nữa, ta đã thích người khác rồi”
Không khí trong nháy mắt yên tĩnh.
Trong phòng lúc này tràn ngập sát khí.
Lâm Cung không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Lâm Trí Bạch và Tô Thiền.
Tất cả mọi người trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Lâm Trí Bạch ôm Tô Thiền vào lòng.
“Đây chính là chị dâu của ngươi đó!”
Lâm Báo nhìn Lâm Trí Bạch ôm Tô Thiền hét lớn lên:
“Ngươi cướp người của Cung ca!”
“Cung ca bị cướp vợ rồi! Cung ca bị cướp vợ rồi!”
Thấy tất cả mọi người không có phản ứng, Lâm Báo hình như càng nóng nảy, giọng nói càng lúc càng lớn: “Lâm Trí Bạch dám cướp vợ của Cung ca, tên này đúng là một thứ súc sinh!”
“Ngươi không có não à!”
Lâm Liễu hận không thể xé miệng Lâm Báo, mọi người cũng không phải không có mắt và lỗ tai, ai cũng có thể thấy được và nghe được chuyện vừa xảy ra!
Ngươi nhất định phải la lên cho cả thế giới biết Lâm Cung bị Lâm Trí Bạch cướp vợ?
Lâm Trí Bạch ha ha cười to, Tô Thiền nói không sai, chiêu này tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả.
Bởi vì mặt Lâm Cung đã đỏ như máu rồi.
Nhưng thứ làm Lâm Trí Bạch tiếc nhất chính là chỉ có thể diễn đến mức này, mặc dù bản thân vẫn chưa cảm thấy đã.
“Không sao chứ?”
Lâm Thắng Thiên quay đầu lại nhìn Lâm Trí Bạch dường như bị thương ở tay, vì thế ánh mắt nhìn quét qua tất cả mọi người trong phòng: “Ai làm ngươi bị thương?”
“Chính ta làm ta bị thương”
Hẳn là lúc bình rượu vỡ vụn, Lâm Trí Bạch bị mảnh thủy tinh cắt làm bị thương.
“Có chỗ nào cảm thấy không ổn không?”
Lâm Hi cũng hỏi, nước mắt đã rơi, nàng không để ý đến quan hệ giữa Lâm Trí Bạch và Tô Thiền thế nào, chỉ sợ chuyện năm đó lặp lại.
Cũng là tại Trang Viên Tây Thành.
Cũng là một mình một mình đối mặt với một đám người.
Lâm Trí Bạch cười nói: “Ta không sao mà, không cần lo lắng”
Thư ký Kim không dám biểu hiện quá rõ ràng, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lâm Trí Bạch, sau khi xác nhận hắn không có chuyện gì, lại một lần nữa cao giọng nói:
“Tất cả mọi người, đi ra những phòng khác đi.
Nhất định phải tách ra những người này ra, phòng ngừa những người này lại đánh nhau nữa.
Thư ký Kim tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Lâm Trí Bạch hiểu thế nào là nhịn, không có khả năng vô duyên vô cớ mà ra tay.
Nhất định là những người này nói gì đó kích thích Lâm Trí Bạch.
“Ai cũng không được nhúc nhích !”
Lâm Cung cảm thấy đầu ong ong, giống như đã uống hết một chai rượu mạnh, lúc đứng lên một lần nữa thân thể lắc lư nghiêng ngả:
“Lâm Trí Bạch… Lâm Trí Bạch…
Đây là nỗi nhục lớn nhất trong đời của hắn, khuôn mặt hắn lúc này đỏ bừng bừng “Ta sẽ giết ngươi…Ta thề ta sẽ giết ngươi !”
“Cung thiếu gia, cẩn thận với lời nói của ngươi!”
Sẽ trả nợ cho khánh đạo hữu.
Nhưng hiện tại công việc hơi cực tí, OT nên không có thời gian trả nợ, sẽ ráng mỗi ngày 2 chương.
1105 chữ