Chương 97: Con chó thuần hóa

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,778 lượt đọc

Chương 97: Con chó thuần hóa

Phan Nghị nhíu chặt lông mày.

Câu chuyện được dùng góc nhìn của người chị Yoko để kể.

Giọng kể bên trong rõ ràng rất bình thường, Phạn Nghị lại cảm thấy u ám nặng nề, mang màu sắc đen tối, có cảm giác trên đôi vai của hắn gánh một khối đá hoa cương, lạnh lẽo và nặng nề.

Một phía là mẹ của Yoko ngược đãi, một phía là Yoko nhận mãi thành thói quen.

Yoko cảm thấy không cần nghĩ tới phản kháng lại.

Nàng giống như một con chó đã bị thuần hóa, mọi thứ trong mắt đều cảm thấy bình thường, tương tự người mẹ này cảm thấy nàng đã là chó, không xứng nhận được những thứ tốt đẹp của con người!

Giờ phút này.

Phan Nghị nghĩ đến câu mở đầu của câu chuyện, Yoko nhảy lầu tự sát.

“Không đúng”

Phan Nghị chợt nghĩ tới một vấn đề: “Mở bài bên trong đoạn nhắc tới chuyện Yoko tự sát, nhưng không dùng ngôi thứ nhất!”

Phan Nghị kéo về mở đầu câu truyện tại phần mở bài xem lại một lần để xác nhận.

Phần đó nói là [ ... có khuôn mặt giống nhau như đúc, đang nằm trên mặt đất 1 Đừng nói là…

Phan Nghị nghĩ đến một loại khả năng, hắn nhịp tim đập nhanh, trừng to hai mắt tiếp tục xem tiếp.

Chuyện kể tiếp vẫn là những lần Yoko bị mẹ ngược đãi.

Mẹ của Yoko giống như rất căm thù nàng, hận không thể giết chết nàng, mỗi khi tâm tình không tốt, sẽ lôi người chị gái ra đánh đập cho hả cơn giận, sau đó quay mặt về người em gái nở một nụ cười.

Đây là viết văn kiểu gì đây?

Mẹ Yoko tại sao căm hận nàng?

Bởi vì người cha bỏ rơi ba mẹ con có liên quan sao?

Phan Nghị hiếu kỳ, chi tiết này còn có một bước khó hiểu.

Bà lão trước đó cho Yoko mượn ba quyển sách, nhưng lại bị mẹ nàng tịch thu vài cuốn trong ba cuốn đó.

Mẹ Yoko cho rằng mấy quyển sách này là do nàng ăn cắp.

Bà lão còn đem chìa khóa nhà bà cho Yoko, còn lấy chìa khóa kẹp vào cuốn sách bị tịch thu kia!

Bất đắc dĩ, Yoko chỉ có thể len lén vào phòng của mẹ, muốn lấy về mấy quyển sách kia, ai ngờ em gái cũng len lén đi vào.

Nguyên do đơn giản.

Em gái Kazari muốn từ phòng của mẹ lấy một chiếc đĩa CD.

Mẹ trước đó không cho nàng, không muốn cho nàng nên Kazari liền nghĩ “Tại sao bản thân không vào đó ăn trộm lấy ra.

Yoko sợ hãi, sợ bị em gái phát hiện, vội vàng trốn vào gầm giường, ánh mắt lén nhìn qua chiếc gương to nhìn cử động của em gái.

Em gái Kazari nhìn rất gấp gáp, không cẩn thận làm rơi bình hoa, nước từ bên trong bình hoa tràn ra, không ít nước bắn vào laptop của mẹ.

Kazari lập tức đem bình hoa đặt lại chỗ cũ, thế nhưng tất cả đều đã muộn.

Từ trong gương to nhìn thấy được khuôn mặt Kazari đã trắng bệch, nàng rất sợ nếu bị mẹ phát hiện sẽ ăn đòn.

[ Kazari cúi đầu nhìn xem laptop bị dính rất nhiều nước, nàng tay chân luống cuống nhìn quanh phòng, không lâu trên mặt lại hồng hào, trên miệng còn nở ra nụ cười, nàng đi tới mấy bước, bên trên giá sách đang đặt trên đó ba quyển sách rồi dừng lại.

Ba quyển sách này là ta được bà lão cho mượn để đọc.

Tay Kazari cầm lấy vài cuốn sách.

Sau đó Kazari đặt ba quyển sách lên trên bàn, đặt chúng bên cạnh đĩa CD, nhìn chiếc đĩa CD một chút, không muốn lấy chiếc đĩa CD nữa.

Kazari cầm lấy những quyển sách mà ta mượn của bà lão, sau đó đi ra khỏi phòng.

Ta rất nhanh hiểu được, Kazari vì sao muốn lấy ba quyển sách mà ta mượn của bà lão, rồi đi ra ngoài.

Khi mẹ trở về nhà, nhìn thấy bình hoa bể và laptop dính đầy nước, nhất định sẽ nghĩ đến người nào đã gây ra chuyện này, nếu như mấy quyển sách của ta không thấy trên giá nữa, mẹ nhất định sẽ nghĩ do ta làm, vì ta muốn lấy lại bọn chúng mà đi vào phòng và làm bể bình hoa.)

Yoko sợ hãi cực độ.

Bất kể là bình hoa hay laptop, đều là vật mà mẹ cực kỳ yêu quý giữ gìn, nàng không nghi ngờ gì, mẹ sẽ giết chết nàng!

Nàng chỉ có thể cầu nguyện trong lòng, bà lão thiện lương kia có thể cho nàng chỗ ở.

Nhưng không ai ngờ.

Vừa đến nhà bà, Yoko nhận được tin, bà lão đã qua đời.

Kết thúc!

Yoko gục ngã, ngồi trên cầu dây ở công viên, nghe xa xa tiếng cười của trẻ nhỏ, trong lòng âm ĩ rơi lệ: “Không chịu nổi”

Chuyện này làm gì chịu nổi được!Phan Nghị nhìn tới đoạn này đã muốn tức điên.

Em gái Kazari này quá độc ác, muốn giá họa cho chị gái nàng!

Mặc dù ở ngôi thứ nhất từ Yoko nhìn tới, không nhắc gì đến căm hận của Yoko đến Kazari, nhưng nhìn ra được, thói quen thường ngày của Kazari đều rất ác độc, nhất là lúc ăn đồ ăn, nhai trong miệng rồi phun ra, bố thí cho chị gái mình thức ăn đó.

Mà lần này.

Yoko có một chút phản kháng trong lòng.

“Này, Kazari, chuyện ở phòng mẹ mà em làm ra, xin em hãy thành thật nói với mẹ có được không?”

“Mày biết chuyện kia?!”

“Đúng vậy, cho nên chị xin em nói với mẹ là em đã làm!”

“Điên sao! Không được! Tao rất yêu mẹ, không thể để cho mẹ nổi giận được!”

Kazari lắc đầu rồi nói: “Cứ để mẹ nổi nóng với chị gái yêu của ta đi! Dù sao chị gái đã rất quen thuộc khi nhìn thấy mẹ nổi giận rồi sao? Em chưa từng làm cho mẹ nổi giận bao giờ nha, em không làm được chuyện đó đâu.

Yoko lập tức cảm nhận được không khí biến mất, hô hấp vô cùng khó khăn.

“Nhưng.. Nhưng mà bình hoa rõ ràng là em bước vào làm nó rớt xuống mà?”

“Úi chời, đúng là cái thứ đầu chó không phải của người! Ta nói rồi, chuyện này là do mày làm mà! Khi mà mẹ trở về, mày cứ thành khẩn chạy tới xin lỗi mẹ, rõ chưa hả?”

“Ta….”

Tay Yoko nắm chặt lấy túi chìa khóa, máu từ tay đều rỉ xuống đất.

Phan Nghị bên này đã hận đến nghiến răng.

1172 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right