Chương 422: Đại thọ

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 416 lượt đọc

Chương 422: Đại thọ

Ông già kia khí thế trầm tĩnh uy nghiêm, dáng người cũng không cao lớn lại còn có thật nhiều nếp nhăn trên mặt, phía sau tròng kính một đôi mắt già nua mà thâm thúy.

“Thư ký Kim. Sau khi viết dòng chữ này, giọng nói trầm thấp và mạnh mẽ của ông già vang lên: “Dùng bức vẽ này, treo trước sảnh lớn của gia đình”

“Ta đã rõ”

Thư ký Kim năm nay đã năm mươi tuổi, đã làm việc hơn hai mươi năm bên cạnh ông già kia.

Mà người có thể chỉ định thư ký Kim làm việc, tát nhiên chính là chủ nhân của Trang Viên Tây Thành thậm chí cả tập đoàn Thần Thoại.

Lâm Chiêu Mục.

Không lâu sau có người hầu vào cửa, bức vẽ kia được đem ra ngoài.

Thư ký Kim nhìn mấy chữ kia, đại khái hiểu được một chút tâm lý của chủ tịch.

Lâm Chiêu Mục tháo kính xuống, chỉnh tề đặt lên bàn, ngay cả vải lau kính cũng gấp lại tỉ mỉ tỉ mỉ, sau đó lại mở miệng:

“Nói cho ta nghe xem, gần đây có chuyện gì mới không”

“Lâm Cung phụ trách một loại đồ uống trái cây nào đó xảy ra chút vấn đề, bất quá ảnh hưởng không tính là lớn, ngược lại bên phía Lâm Liễu, vấn đề có chút nghiêm trọng”

Thư ký Kim thuộc tình huống của Lâm Liễu như lòng bàn tay.

Lâm Chiêu Mục nghe thư ký Kim báo cáo, biểu cảm không lộ ra mừng giận gì, đại đa số thời gian Lâm Chiêu Mục đều rất nghiêm túc.

“Mấy ngày trước Lâm Liễu bảo ca vương trong bộ phận cướp vị trí tham gia Xuân Vãn của Trương Hi Dương…”

“Trương Hi Dương, ta nhớ rồi, là đưa cháu út của ta viết bài hát cho hắn phải không?”

“Đúng vậy, Bạch tiểu thiếu gia tựa hồ rất yêu thích ca sĩ này, công ty đánh giá cũng cho rằng Trương Hi Dương có thể trở thành ca vương vào năm sau”

“Đứa bé kia… Còn hận ta sao ?”

Lâm Chiêu Mục mở miệng, cảm xúc trong giọng nói lần đầu tiên xuất hiện chút khác thường.

Thư ký Kim trong lòng thở dài, cười nói: “Bạch tiểu thiếu gia làm sao có thể hận ngài được, hắn từ nhỏ đã thông minh, biết nỗi khổ tâm của ngài.

“Ta biết rồi”

Lâm Chiêu Mục nói: “Trong lòng hắn có thù hận, bằng không cũng sẽ không nhiều năm như vậy không đến thăm ta, Lâm gia từ đời thứ hai đến đời thứ ba, mỗi người đều lấy lòng ta, duy nhất chỉ có hai cha con bọn họ, sau chuyện kia, không còn bước vào cửa lớn của Trang Viên này nữa.

“Bạch Tiểu thiếu gia bị thương.

“Không phải khỏi rồi sao? Được rồi, cũng không thấy hắn đến thăm ta, giống như cha nó, có chí lớn, nhưng hắn mạnh hơn cha hắn rất nhiều..”

Thư ký Kim im lặng.

Lâm Chiêu Mục chậm rãi đi về phía cửa sổ, cầm lấy một cái kéo bên cạnh, rắc rắc cẩn thận cắt tỉa cành lá.

“Chậu cây này phát triển không tệ, nhưng những cành lá này, nên cắt tỉa, phải cắt tỉa, nếu không sẽ phá hủy mỹ quan tổng thể”

Thư ký Kim dường như đã nghe hiểu ý nghĩa trong câu nói của Lâm Chiêu Mục.

“Trong tập đoàn ngược lại có mấy chức vụ trống, ngài xem..”

“Cho nó một cơ hội khác.

Lúc cắt đến cành cây nào đó, động tác của Lâm Chiêu Mục hơi dừng lại, “Nếu như không giành được vị trí Xuân Vãn, vậy cắt chức quản lý của nó đi.”

“Vâng”

Thư ký Kim cung kính gật gật đầu, sau đó cười nói: “Bất quá có một chuyện còn chưa kịp nói với ngài, Trương Hi Dương lại lấy được một bài hát mới ở chỗ Bạch tiểu thiếu gia.

“Hả?”

Lâm Chiêu Mục thế nhưng lại nở nụ cười, tuy rằng khóe miệng hơi nhếch lên, “Tên nhóc này đúng là năng suất rất cao”

“Bạch tiểu thiếu gia là thiên tài” thư ký Kim nói thêm một câu.

Năm đó Thư ký Kim vừa mới vào Trang Viên Tây Thành, nhìn đám cháu chủ tịch lớn lên từng chút một.

Người nghịch ngợm nhất nhưng cũng hiểu chuyện nhất đời thứ ba của Lâm Gia chính là đứa nhỏ luông coi thư ký Kim là trưởng bối chứ không đối xử như người làm.

“Đứa nhỏ này, ban đầu là bị thương bên phía não trái đúng không?”

“Đúng vậy”

“Tài năng âm nhạc của nó khi còn bé cũng không tệ lắm, nhưng chỉ là thiên tài bình thường”

Lâm Chiêu Mục như có điều suy nghĩ nói: “Ta nghe một người bạn trong giới y học nói qua một lý thuyết như thế này, các thiên tài có khả năng trí nhớ siêu phàm và khả năng tưởng tượng cùng với năng lực sáng tạo rất khủng khiếp”

“Còn có cảm hứng cùng trực giác, những năng lực này phần lớn đến từ não phải, cho nên não phải còn gọi là não thiên tài, mà chấn thương não trái sẽ kích thích khả năng phát triển não phải..”

Thư ký Kim ngẩn người, “Chủ tịch đang cho rằng ?”

Lâm Chiêu Mục nói: “Đây hẳn là giải thích hợp lý nhất đi, một đứa trẻ còn đang học năm hai, âm nhạc học không nhiều nhưng lại có tiềm lực của Khúc Đa “Có lẽ là ?”

Thư ký Kim vừa mới biết thành tựu của vị thiếu gia kia trong giới âm nhạc cũng vô cùng bất ngờ, nhưng hắn chỉ là hơi bất ngờ mà thôi, chủ tịch lại cố gắng tìm ra nguyên nhân trong đó, trong đó đúng là có quan hệ nhân quả.

“Có lẽ cũng không phải”

Lâm Chiêu Mục buông kéo xuống, ngồi xuống ghế, hắn có chút già đi, đứng lâu chân sẽ không thoải mái, “Dù sao đứa nhỏ này, từ nhỏ so với bạn bè cùng trang lứa đã xuất sắc hơn rất nhiều, tựa như tiểu nha đầu tên Tô Thiền của Thiên Quang kia.

Nhắc tới Tô Thiền.

Lâm Chiêu Mục nhớ tới cái gì, “Nos chướng mắt Tiểu Cung, từ chối thông gia phải không?” Thư ký Kim nói: “Ừm, nhưng nếu chủ tịch vẫn kiên trì, nhân duyên này đương nhiên cũng có thể thành…

“Thư ký Kim.

1134 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right