Chương 423: Thái gia gia
Lâm Chiêu Mục vung tay áo, giọng nói tựa hồ có chút mệt mỏi, “Ép buộc bọn chúng, để cho bọn chúng kết hôn theo ý chúng ta, cha ta đối với ta đã làm một lần, ta đối với Lâm Đông làm một lần, kết quả đều không tốt lắm, vẫn là thuận theo tự nhiên đi.
”
“Vâng”
Thư ký Kim thức thời không nói gì nữa.
Có lẽ là do tuổi đã lớn, nên tính cách cũng không còn lạnh lẽo cứng rắn như xưa nữa.
Lúc trước chủ tịch đối với đứa con trai út của Lâm Đông ngỗ nghịch, đã tức giận nổi trận lôi đình.
Năm đó.
Lâm Đông đến tuổi kết hôn, con trai của một nhà hào môn, cùng một nữ ngôi sao đóng phim trong phim thần tượng yêu đương.
Điều này không quan trọng.
Khi công tử nhà giàu còn trẻ, ít nhiều gì cũng có chút phong lưu đa tình, yêu đương với các ngôi sao nữ, chơi đùa một chút cũng không quá quan trọng.
Nhưng ai biết được.
Khi Lâm Chiêu Mục yêu cầu Lâm Đông kết hôn với một tiểu thư môn đăng hộ đối, Lâm Đông thế nhưng lại từ chối, hắn kiên trì muốn cưới ngôi sao kia.
Tiểu thư của nhà hào môn lại không cần, phải đi cưới một ngôi sao nhỏ bé?
Lâm Chiêu Mục đương nhiên tức giận đến cực điểm, trực tiếp cắt chức của Lâm Đông trong công ty.
Lâm Đông không thèm quan tâm, ra sức đối đầu với Lâm chiêu Mục Cuối cùng Lâm Đông thành công, hắn cưới được ngôi sao kia.
Mà ngôi sao kia không ai khác chính là mẹ Lâm Trí Bạch.
Chỉ là lần đối đầu này, cũng làm cho Lâm Chiêu Mục đối với Lâm Đông thất vọng vô cùng, không thèm quản hắn nữa.
Mãi cho đến khi ngôi sao kia sinh được hai con trai, mối quan hệ giữa hai cha con mới dịu đi một chút. Nhưng sau đó Lâm Trí Bạch bị thương, Lâm Đông phát điên ở Trang Viên Tây Thành, quan hệ cha con lại càng thêm nguội lạnh, ngay cả đứa cháu trai mà Lâm Chiêu Mục rất thích, cũng có thành kiến với ông.
Mà lần này.
Chủ tịch tổ chức tiệc mừng thọ.
Một nhà Lâm Đông nếu đã nguyện ý tới đây, chủ tịch tựa hồ cũng nhìn thấu những chuyện cũ kia, đây có lẽ sẽ là bước ngoặt trong mối quan hệ nào đó?
Thư ký Kim nhịn không được mà suy nghĩ.
Lời tác giả: Lúc trước ghi là bảy mươi tuổi, đại thọ bảy mươi, giờ đổi thành đại thọ tám mươi tuổi, bởi vì Lâm Chiêu Mục bảy mươi tuổi, rất nhiều người cảm giác sẽ thấy tuổi này chưa cao lắm, không khớp với tính tình của “gừng càng già càng cay”, tám mươi sẽ càng thêm hợp lý.
Ngày ba mươi tháng mười một, chủ tịch Tập đoàn Thần Thoại Lâm Chiêu Mục tổ chức đại thọ lần thứ tám mươi tại Trang Viên Tây Thành của mình.
Ngày hôm đó.
Với diện tích rộng lớn, đừng từ cửa nhìn không thấy điểm kết thúc, Trang Viên Tây Thành lúc này kẻ đến người đi náo nhiệt.
Trên bãi cỏ khổng lồ ngoài trời, những chiếc bàn dài được đặt dưới dạng tự phục vụ được lấp đầy với một loạt các món ăn tinh tế.
Có những đầu bếp nướng các loại thịt như bít tết và sườn cừu, hương thơm tràn ngập không khí.
Sàn nhà ở phía trước bãi cỏ được trải bằng một loại thảm đắt tiền.
Tất cả các loại trang trí sang trọng làm cho Trang Viên dường như biến thành hoàng cung.
Mà con đường dài bên ngoài Trang Viên đã đậu đủ loại xe sang.
Cho dù là ngôi sao hạng nhất hay những doanh nhân có tiếng tại Tần Châu, bước vào Trang Viên này thì đều là người thường.
Cả nhà Lâm Trí Bạch tới nơi này, sau khi xuống xe đi ngang qua cửa trang viên cự hình suối phun, cùng một pho tượng to lớn.
“Thái gia gia.”
Lâm Thắng Thiên chắp hai tay lại, cúi đầu về phía pho tượng Thái gia gia.
Thái gia gia là người sáng lập ra tập đoàn Thần Thoại, pho tượng của ông ở trung tâm của đài phun nước, là do ông nội mấy năm trước đã sai người chế tạo.
Lâm Trí Bạch nhìn qua Trang Viên.
Những thiếu gia công tử kia tán gẫu, vẻ mặt đều tươi cười.
Những tên tuổi nổi tiếng, oanh oanh yến yến chụp ảnh thật náo nhiệt.
Ở khắp mọi nơi cũng có thể nhìn thấy một số buổi biểu diễn, có ca hát có chơi nhạc cụ, cũng có biểu diễn ảo thuật, thậm chí biểu diễn xiếc …
Thật ra Lâm Trí Bạch rất quen thuộc nơi này.
Ví dụ như hòn núi giả mà mấy người kia đang bu lại chụp hình.
Khi còn bé, Lâm Trí Bạch không ít lần dẫn chó cưng đi tiểu đi ẻ ở đó.
“Ta đi gặp vài người bạn cũ”
Lâm Đông tới nơi này, tựa hồ so với Lâm Trí Bạch thì không được tự nhiên bằng, tháo cái cúc áo gần cổ ra, liền đi nói chuyện phiếm với mấy người bạn cũ.
“Các ngươi cũng tùy ý đi dạo đi, ta đi chào hỏi họ hàng chút đây!”
Mẹ nói xong, nhìn thoáng qua Lâm Trí Bạch, biểu hiện của đứa con trai út tựa hồ không có gì khác thường.
“Đi thôi”
Lâm Trí Bạch cười nói, đè nén bóng ma trong lòng, hắn thật lòng không thích nơi này lắm, nhưng sau này nơi thuộc về hắn.
này sẽ Lâm Trí Bạch rất chắc chắn.
Địa vị của người thừa kế nơi này là không tầm thường.
Lâm Trí Bạch nói với Lâm Hi và Lâm Thắng Thiên: “Ta cũng đi dạo một chút.
“Ta đi cùng ngươi.
Lâm Hi chớp chớp mắt, nàng tựa hồ có chút không yên lòng..
Lâm Thắng Thiên không nói gì, nhưng hiển nhiên cũng không muốn để cho Lâm Trí Bạch một mình đi dạo.
Lâm Trí Bạch bật cười, không hề từ chối.
Ba người cứ như vậy đi dạo trong Trang Viên trong chốc lát, sau đó tiến vào tòa kiến trúc khổng lồ có bức tường màu trắng bên ngoài.
“Thư ký Kim?”
Lâm Trí Bạch tiến vào đại sảnh, nhìn thấy thư ký Kim đang đứng ở cửa thang máy, nói gì đó với bộ đàm ở cổ áo.
10/10 Mai 2 chương như bình thường Mốt 10 chương tiếp nhé.
1099 chữ