Chương 133: Phiên bản Bất Dạ Hầu mới

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,279 lượt đọc

Chương 133: Phiên bản Bất Dạ Hầu mới

Đối phương trả lời:

Chúng ta không phải có ba người sao?

Tiểu thuyết này của Bất Dạ Hầu cũng mang màu sắc tương tự.

Nội tâm Đại Ny biết bản thân nàng không hề thích loại câu chuyện như thế này.

Là một người vô thần tin vào khoa học, Đại Ny kiên quyết tin rằng không có ma quỷ tồn tại trên thế giới này.

“Sa đọa!”

Bất Dạ Hầu này thật sự là một người có thú vui cam chịu sa đọa!

Rõ ràng cũng có thể viết ra « Bài Thơ Về Ánh Dương » làm cho người ta cảm thấy bị thương, nhưng trong bị thương vẫn có chút hi vọng, vì sao còn muốn quay lại viết loại phong cách kinh dị đen tối này?

Không phải là không được!

Trong tâm trí hắn là thật sự thích viết loại tiểu thuyết đen tối như thế này sao!

Bất quá do nể mặt « Bài Thơ Về Ánh Dương », Đại Ny vẫn cau mày, một lần nữa mở tạp chí ra tiếp tục đọc nội dung trước đó.

Câu chuyện tiếp tục.

Ta lên cấp hai.

Nhưng ta vẫn có thể nhớ rõ những gì đã xảy ra vào thời điểm đó.

Ta cũng đã nói với nhiều người về trải nghiệm kỳ lạ của ta.

Đôi lúc ta còn hỏi những người khác tại sao tất cả mọi thứ lại biến thành như vậy.

Những người kia cũng không có câu trả lời.

Bản thân ta đột nhiên nhớ lại những gì đã xảy ra vào ngày hôm sau sau khi cha ta biến mất.

Đó là một ngày trời nắng.

Mẹ ta đã đưa ta đến một nơi với rất nhiều truyện tranh và đồ chơi.

Có rất nhiều trẻ em bằng tuổi ta, một số trong số họ đang ôm búp bê vải, một số đang xây dựng các khối gỗ làm nhà hoặc xe.

Sau khi chơi với đồ chơi một lúc.

Tai đã bị mẹ kéo vào phòng của một người đàn ông.

Người đàn ông hỏi về cha ta, vì vậy ta giải thích với hắn rằng cha ta đã chết trong một tai nạn tàu hỏa.

“Vậy người đứng sau lưng ngươi là ai?”

Người đàn ông tràn đầy vẻ hoang mang và nhìn chằm chằm vào phía sau ta.

Ta nhìn lại phía sau, phát hiện không có ai cả, chỉ có mẹ vẫn đang đứng bên cạnh ta.

“Làm gì có ai?

Vẻ mặt của ta lúc ấy còn hoang mang hơn vẻ mặt của người đàn ông.

“Hình như con ta không nhìn thấy cha nó. Mẹ vừa khóc vừa nói với ông ta.

“Nó có thể nghe thấy ta nói nhưng không nghe thấy tiếng cha nó nói. Cha nó nắm tay nó, xoa đầu nó, nhưng nó không cảm thấy gì hết. Nếu cứ cố bế nó lên hoặc kéo tay nó, thì lát sau nó sẽ lả người đi, cả người chẳng khác gì một con búp bê vải.

“Ta hiểu rồi”Sau khi nói chuyện với mẹ một hồi, ông ta gật đầu nói, “Tức là, sau khi vợ chồng ngươi cãi nhau, người này coi người kia như đã chết rồi, và cứ thế tiếp tục sống. Cả hai ngươi nhồi vào đầu nó cái tư tưởng này, cuối cùng nó đã thành ra như bây giờ.

Nói xong.

Người đàn ông kia nhìn về phía sau lưng ta, giống như đang nói chuyện với một ai đó, không ngừng gật đầu. Ta cũng quay đầu lại nhìn.

Nhưng ta nhìn thấy phía sau chỉ là một khoảng trống.

Hiện tại ta đã trưởng thành, ta có thể hiểu được những lời mà ông bác sĩ ấy nói với mẹ ta, và hiểu rõ điều gì gây nên hậu quả như thế này với ta.

Mẹ thường xuyên nói với ta rằng: “Cha ngươi đang ở đây này”

Ta liền hỏi lại mẹ: “Cha đang ở đâu?”

“Sao mà ngươi lại không biết cha ngươi đang ở đâu? Không phải bây giờ ngươi đang ngồi sát bên cha ngươi sao?” Sau đó không biết thế nào mà mẹ lại bắt đầu khóc lên.

Sau đó, mẹ ta quay sang phía cha và bắt đầu nói chuyện với ông.

Sau khi ta trở thành trạng thái này, cha mẹ ta không cãi nhau một lần nào nữa!

Mặc dù ta vẫn không thể nhìn thấy cha ta, nhưng ta có thể cảm thấy ông ấy đang an ủi người mẹ đang khóc thút thít của ta.

Hiện tại hai người họ vẫn sống nương tựa vào nhau.

Mọi người bảo những hành động của cha mẹ ta lúc trước đã làm tổn thương tâm hồn non nớt của ta, vì thế ta mới biến thành như hiện tại.

Nhưng đáp án ta tìm ra hoàn toàn khác so với điều mọi người nói.

Gần đây ta cảm thấy như ta hy vọng bản thân sẽ trở thành giống như thế này.

Mục đích đương nhiên không phải để cho cha mẹ ta không ở chung với nhau nữa.

Đại Ny đọc đến đây, cả người hoàn toàn tê dại, giống như bị biến thành một pho tượng điêu khắc.

Không có ma quỷ!

Cũng không có chút quỷ dị nào!

Câu chuyện này hoàn toàn không phải như Đại Ny đã nghĩ!

Sự quỷ dị đầu truyện hoàn toàn là do tâm lý của nhân vật “Ta” tạo nên mà thôi!

Đây là tâm lý bị tổn thương của một đứa trẻ, dần dần phát sinh sự biến đổi.

“Quá trâu bò…”

Đại Ny bỗng nhiên ý thức được:

Có lẽ bản thân nàng chưa từng hiểu được tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu.

Bất kể tác phẩm của Bất Dạ hầu có đen tối, quỷ dị đến mức nào đi chăng nữa, quả thật thứ hắn muốn biểu đạt cũng không hề kinh dị, thậm chí còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc!

Lấy bộ truyện ngắn này làm ví dụ.

Dưới góc nhìn của một đứa bé về cha mẹ của nó.

Sau một lần cãi nhau nảy lửa của cha mẹ, thì nhân vật ta có thể nhìn thấy hai người, nhưng hai người bọn họ lại không thể nhìn thấy nhau. Thời gian trôi qua, nhân vật ta ý thức được bản thân chỉ có thể chọn sống chung với một trong hai người bọn họ.

Đoạn này thực sự là một phép ẩn dụ về sự ly hôn của cha mẹ.

Và con cái chỉ có thể chọn đi theo cha hoặc mẹ.

Về sau cha mẹ lại cãi nhau thêm một lần nữa, nhân vật ta cuối cùng chọn sống cùng với mẹ, kể từ đó thế giới của hắn chỉ có mẹ.

Sự thật và kết quả của câu chuyện cũng đã được phơi bày.

Đó là một bi kịch không thể khắc phục.

Bất Dạ Hầu dùng một suy nghĩ rất cao siêu để nói cho các độc giả hiểu, hành vi của cha mẹ có thể tạo ra một hố đen trong tâm lý một đứa trẻ và không thể xóa nhòa.

1117 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right