Chương 315: Địa vị của đại diện Giang
Lâm Trí Bạch tiện tay nhét một quả nho vào miệng, vị ngọt ngọt và chua của quả nho nổ tung trong khoang miệng, sau đó giống như tất cả mọi người trong bữa tiệc hôm nay đi về phía Giang Thành.
“Ngươi chờ một chút…..
Doãn Đông Ấm nhìn Lâm Trí Bạch đang dùng vẻ mặt không quan trọng, trong lòng không khỏi giật mình, tên này không phải thấy sang bắt quàng làm họ chứ?
Hôm nay cho dù có là ca ca Lâm Thắng Thiên của ngươi tới cũng phải đứng khép nép một bên!
Đừng để chút nữa làm cho người ta cười vào mặt, lúc đó chút sĩ diện nhỏ cũng không giữ lại được đâu, dù sao Doãn Đông Ấm biết Lâm Trí Bạch, trong lòng có chút kiêu ngạo.
Nhưng nàng không thể gọi Lâm Trí Bạch lại.
Nhưng ngay khi Lâm Trí Bạch tiếp cận Giang Thành, bên cạnh lại truyền đến một giọng nói:
“Là tiểu Bạch sao ?”
Lâm Trí Bạch nghe vậy quay đầu nhìn lại, người gọi hắn tất nhiên là Lâm Cung, đối phương ngồi trên sô pha đối diện Tô Thiền, giờ phút này vẻ mặt ngoài ý muốn nhìn chằm chằm Lâm Trí Bạch, trên mặt tựa hồ còn có vài phần vui mừng, chỉ là đáy mắt lại ẩn chứa sự lạnh nhạt, đương nhiên hắn che dấu việc này rất tốt.
“Lâm Cung”
Lâm Trí Bạch cười cười.
Sắc mặt Lâm Cung hơi đổi, cũng không muốn giả bộ cười, mặt không chút thay đổi nói: “Lâm Cung là ngươi có thể gọi sao? Ta là anh họ của ngươi.
Lâm Trí Bạch lại lần nữa cười cười.
Hắn cũng không muốn phối hợp với Lâm Cung giả bộ như anh em thân thiết, chuyện phát sinh ba năm trước ở trang viên Tây Thành tất nhiên Lâm Cung không tránh khỏi có liên quan..
Gọi tiếng anh họ, có thể thay đổi cái gì?
Không gọi là anh họ, đối phương có thể làm gì?
Sự thật chứng minh Lâm Cung cái gì cũng không làm được, chỉ có thể dùng một bộ dạng bất lực, đối với Tô Thiền bên cạnh lộ ra ánh mắt nghi hoặc nói: “Đây là con trai út của Tứ thúc nhà ta Lâm Trí Bạch, từ nhỏ đã phản nghịch, không hiểu quy củ, giám đốc Tô đừng để ý.
“Lâm Trí Bạch ?”
Tô Thiền nhìn về phía Lâm Trí Bạch, bỗng nhiên đứng người lên, lộ ra một nụ cười, đưa tay nói:
“Thiên Quang, Tô Thiền.
“Phản nghịch Lâm Trí Bạch.
Lâm Trí Bạch mượn đánh giá của Lâm Cung giới thiệu bản thân, cười cùng Tô Thiền bắt tay, cảm giác tay đối phương rất mềm, giống như là không có xương.
“Ta đã nghe qua câu chuyện của ngươi.
Tô Thiền chớp chớp mắt, như có điều muốn nói.
Lâm Cung bên cạnh sắc mặt nhất thời có chút mất tự nhiên.
Đứa cháu nhỏ nhất của Lâm gia bị mấy người anh họ khi dễ, dẫn đến bị thương nặng ở phần đầu, chuyện này rất nhiều người trong giới đều biết.
“Ta cũng đã nghe qua câu chuyện của ngươi.
Lâm Trí Bạch nói xong, bỏ tay Tô Thiền ra, luôn cảm giác người phụ nữ này nắm tay mình hơi lâu.
“Câu chuyện của ta?”
Tô Thiền hiếu kỳ, “Chuyện gì của ta?”
Lâm Trí Bạch mắt nhìn Lâm Cung, “Câu chuyện hình như vẫn chưa bắt đầu”
Tô Thiền không khỏi cười khẽ, “Tuổi còn trẻ thì tin đồn luôn nhiều như vậy”
“Cũng vậy.”
Lâm Trí Bạch nói: “Ta còn có việc, các ngươi trò chuyện tiếp đi.
Nói xong.
Lâm Trí Bạch đi thẳng về hướng Giang Thành.
Lâm Cung nhìn bóng lưng Lâm Trí Bạch, ánh mắt có chút hung ác nham hiểm, bất quá trong nháy mắt lại đổi thành bộ mặt tươi cười, ra vẻ suy nghĩ đăm chiêu.
“Tiểu tử này.”
“Rất thú vị không phải sao ?”
Tô Thiền ngồi xuống lần nữa, cũng chằm chằm vào bóng lưng Lâm Trí Bạch, chắc là hắn cũng muốn qua chào hỏi Giang Thành?
Điều này dường như không có gì đáng ngạc nhiên.
Hôm nay những người đến nơi này, đều muốn chào hỏi Giang Thành.
Kể cả Lâm Cung chú ý tới điểm này cũng không để ở trong lòng.
Mà ở phía xa.
Doãn Đông Ấm thấp thỏm nhìn Lâm Trí Bạch.
Nhìn thấy Lâm Trí Bạch và Lâm Cung nói chuyện với nhau, trong lòng Doãn Đông Ấm đổ cả mồ hôi, cũng may không có chuyện gì xảy ra.
Mà trong đám đông.Giang Thành đang cùng người xung quanh nói chuyện. Như các hành tinh bao quanh mặt trời.
Lâm Trí Bạch trực tiếp ở bên ngoài hô một tiếng:
“Thành Ca”
Một tiếng phát ra rất lớn, tất cả mọi người nghe rõ ràng, không khỏi ngoài ý muốn nhìn về phía Lâm Trí Bạch đang hô hào, người thanh niên này đang muốn làm cái gì, trực tiếp gọi đại diện của Côn Bằng “Thành ca”?
Lâm Trí Bạch tuổi còn nhỏ.
Người trong ngành cũng không biết đứa con nhỏ nhất của Lâm gia đời thứ ba này.
Thậm chí có người còn nghĩ người thanh niên này có phải là ngôi sao nào đó mới ra mắt hay không? Nhưng mà.
Sau một khắc.
Điều khiến tất cả mọi người bất ngờ đã xảy ra.
Giang Thành đối với những người khác chỉ luôn duy trì sự khách sáo và lễ nghi, nhìn thấy Lâm Trí Bạch lại lộ ra nụ cười “Vui mừng”:
“Lâm Trí Bạch?”
Chợt hắn hơi phất tay nói với mọi người xung quanh: “Vị này là cháu trai út của chủ tịch Lâm Tập đoàn Thần Thoại, chúng ta đã lâu không gặp, hay là các vị trước hết…
“Vậy các ngươi trò chuyện đi!”
Mọi người xung quanh rất thức thời, chủ động nhường lại không gian cho Giang Thành và Lâm Trí Bạch, lúc này ai nấy cùng nhìn vào Lâm Trí Bạch.
Đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại?
Cháu trai út?
Giang Thành đối với người trẻ tuổi này hình như có chút thân thiết?
Tuy cũng là đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại, Lâm Cung có địa vị cao hơn lúc nãy hình như cũng chưa thể được Giang Thành coi trọng như vậy…
Hai người thế nhưng trực tiếp tìm một cái ghế sô pha không có người ngồi để nói chuyện?
1101 chữ