Chương 316: Tô Thiền phán đoá

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,889 lượt đọc

Chương 316: Tô Thiền phán đoá

“Ông chủ, diễn xuất của ta có phải hơi phô trương không?”

Giang Thành nhỏ giọng hỏi.

Lâm Trí Bạch cười nhắc nhở: “Ta hiện tại là hậu bối mà ngươi rất ngưỡng mộ”

“Đúng là nói nhảm”

Giang Thành thấp giọng nói: “Chuyện của ông chủ và Lâm Cung…”

Lâm Trí Bạch thẳng thắn nói: “Quan hệ giữa ta và người trong gia tộc rất kém.

“Hiểu rồi”

“Nói chuyện vài câu cho có đi, xong ta gọi Doãn Đông Ấm tới”

Nói xong.

Lâm Trí Bạch hướng về Doãn Đông Ấm ngoắc ngoắc.

Doãn Đông Ấm giờ phút này đang trợn to hai mắt nhìn Lâm Trí Bạch, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Nàng không nghĩ tới Lâm Trí Bạch vậy mà có thể nói chuyện riêng với Lâm Trí Bạch!

Nhưng khi thấy Lâm Trí Bạch đưa tay ra ngoắc ngoắc, nàng cũng không dại gì mà đứng yên tại chỗ nữa, nhanh chân bước đến.

“Doãn Đông Ấm, một người bạn của của ta, các ngươi trò chuyện đi Lâm Trí Bạch trực tiếp ấn bả vai Doãn Đông Ấm bảo nàng ngồi xuống, còn mình thì đứng dậy rời đi, làm được đến mức này là đủ rồi.

Mà điều Lâm Trí Bạch không nhìn thấy chính là:

Lâm Cung và Tô Thiền vẫn đang chú ý đến hắn và Giang Thành nói chuyện.

“Đại diện Giang hình như đối với Lâm Trí Bạch có chút đặc biệt. Tô Thiền nói khẽ.

Lâm Cung nói, “Bởi vì ca ca Lâm Thắng Thiên của hắn và Giang Thành hợp tác thành công trong « Tôi Là Ca Sĩ »”, đây là dự án đầu tiên của Côn Bằng”

Lời nói tuy là như thế.

Nhưng lâm Cung giờ phút này cũng tràn đầy buồn bực, bởi vì thái độ của Giang Thành đối với hắn, không bằng nhiệt tình khi nói chuyện với Lâm Trí Bạch.

Là bởi vì Lâm Thắng Thiên sao?

Lâm Thắng Thiên và Giang Thành có quan hệ rất tốt sao?

Cho nên vị đại diện Giang của Côn Bằng này mới có thể đối với em trai của Lâm Thắng Thiên, Lâm Trí Bạch cũng có cái nhìn khác?

“Ta còn có việc.

Tô Thiền không muốn tiếp tục nói chuyện với Lâm Cung nữa.

Lâm Cung tao nhã, rất có phong độ của bậc “Tri thức” nói: “Giám đốc Tô cứ thoải mái”

Tô Thiền gật gật đầu, đứng dậy rời đi.

Không gian tiệc tùng nằm trên tầng tám và có ban công lớn bên ngoài hành lang.

Lâm Trí Bạch đang đứng ở trước ban công hóng gió, phía sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nói: “Nhạc sĩ Bạch Đế có tâm sự?”

“Nhạc sĩ Bạch Đế có tâm sự?”

Lâm Trí Bạch quay đầu lại, phát hiện người tới chính là Tô Thiền, hắn cười cười, không hề quá bất ngờ.

“Lâm Cung nói cho ngươi sao?”

“Không phải”

Tô Thiền lấy điện thoại di động ra, phía trên là một bài báo, tên của bài báo là « Trương Hi Dương ăn mừng vị trí quán quân trong đêm cùng bạn bè ».

Phía dưới là một bức ảnh.

Mấy người Lâm Trí Bạch và Trương Hi Dương hôm đó từ nhà hàng đi ra bị phóng viên chụp được.

“Người trong bức ảnh này chính là ngươi.

Tô thiền nói: “Ta vừa mới nhìn thấy ngươi liền nghĩ đến tin tức này, hiện tại xem ra ta đã đoán đúng, không nghĩ tới nhạc sĩ Bạch Đế nổi danh trong giới âm nhạc lại trẻ tuổi như vậy”

Lâm Trí Bạch cười nói: “Giám đốc Tô rất nhạy bén.

Tô Thiền nhìn chằm chằm vào Lâm Trí Bạch, “Ngươi còn nhạy bén hơn cả ta, vừa rồi ngươi và đại diện Giang nói chuyện có vẻ rất vui”

“Cho nên?”

“Không có gì, chỉ là tò mò, nhạc sĩ Bạch Đế và đại diện Giang, rốt cuộc là quan hệ gì đây?”

“Đại khái là bạn bè thôi?”

“Bạn bè sao…”

“Ta phải về nhà.

Lâm Trí Bạch không muốn cùng Tô Thiền tiếp xúc quá nhiều, người phụ nữ này đúng là rất nhạt bén, nói không chừng còn có thể nhìn ra chuyện gì khác.

“Muốn ta đưa ngươi về nhà không?”

Tô Thiền chủ động nói, chủ động không giống với nàng bình thường.

“Không cần”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right