Chương 314: Thử một lần…
“Ăn chút gì đi?”
“Món tráng miệng?”
“Ngươi chờ một lát, Doãn Đông Ấm đi tới khu vực tự phục vụ lấy chút đồ ăn, sau đó đặt trên bàn trà trước sô pha, thuận thế lấy hai ly sâm banh từ đĩa của nhân viên phục vụ.
Tối nay Lâm Trí Bạch đến là để giúp nàng.
Cho nên nàng rất vui vẻ phục vụ Lâm Trí Bạch.
Hai người uống sâm banh, ăn thức ăn, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền đến một tiếng động.
“Tới rồi!”
Ánh mắt Doãn Đông Ấm sáng lên, nhìn về phía cửa, sắc mặt đột nhiên có chút khó coi, “Sao tên này cũng tới đây?”
Ngoài cửa xuất hiện ba người.
Một người trong đó chính là Giang Thành.
Hai người còn lại là một nam một nữ.
Người nam kia ăn mặc chỉnh tề tướng mạo anh tuấn, mang theo một bộ kính gọng vàng, nhìn bộ dáng chừng ba mươi tuổi, trên đầu là một mái tóc ngắn, làn da màu lúa mì, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, không ít người đều chủ động chào hỏi hắn, mang theo một chút nịnh bợ cùng lấy lòng.
Lâm Trí Bạch hơi hơi nheo mắt lại.
Không nghĩ tới đêm nay lại có thể gặp được con trai cả nhà bác cả.
Lâm Cung!
Lúc này Lâm Cung vẫn chưa thấy Lâm Trí Bạch, đang nói gì đó với người phụ nữ bên cạnh. Người phụ nữ khí chất cao quý, làn da trắng nõn, đôi mắt to tròn, lông mi dưới lông mày rậm dài mà xoăn, hơi hơi nâng lên, đôi môi như cánh hoa hồng, giá trị nhan sắc hoàn toàn không thua kém nữ minh tinh trong giới.
Đối đãi với người khác không kiêu ngạo cũng không thân thiết, có loại cảm giác khoảng cách vừa phải, đối mặt với Lâm Cung chủ động bắt chuyện không tính là lãnh đạm cũng không tính là nhiệt tình. Nàng chính là Tô Thiền.
Doãn Đông Ấm biết mối quan hệ giữa Lâm Trí Bạch và Lâm Cung không tốt, cho nên trong nháy mắt nhìn thấy Lâm Cung, mới thốt ra một câu “Sao tên này cũng tới đây?“, bất quá khi lặng lẽ quan sát sắc mặt Lâm Trí Bạch, lại không nhận điều cái gì khác thường, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, giải thích:
“Ta không biết Lâm Cung sẽ đến “Chúng ta có thể tới, hắn tất nhiên cũng có thể”
Lâm Trí Bạch vẫn ung dung nhấp một ngụm sâm banh.
Doãn Đông Ấm bĩu môi nói: “Người bên cạnh Lâm Cung chính là Tô Thiền, đi cùng Tô Thiền, hẳn là vị đại diện Giang của Côn Bằng phải không?”
“Chính là hắn”
Lâm Trí Bạch rất có hứng thú quan sát cảnh tượng trước mắt:
Bắt đầu từ khi ba người Giang Thành tiến vào trong, tất cả mọi người tham gia buổi tiệc tối nay đều tiến lại gần, mặt đầy tươi cười cố gắng bắt chuyện.
Mục tiêu của bọn họ là Giang Thành!
Giang Thành vừa xuất hiện đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Mà nhìn những người trong giới có địa vị không tầm thường này đối với Giang Thành đều ra sức lấy lòng và nịnh bợ, Lâm Trí Bạch lần đầu tiên ở ngoài đời cảm nhận được sức ảnh hưởng của quỹ đầu tư của Côn Bằng.
“Vị đại diện Giang của Côn Bằng này quả thật là một miếng bánh ngon…” Doãn Đông Ấm cười khổ, nàng đúng là đã xem nhẹ sức ảnh hưởng của Côn Bằng. Người tham gia vào buổi tiệc đêm nay, trong mắt người thường đều là những nhân vật lớn, nhưng giờ phút này tất cả đều xoay quanh Giang Thành, hiển nhiên điều này đối với vị đại diện của Côn Bằng cũng không còn xa lạ. Lâm Trí Bạch tự xưng là hắn biết Giang Thành không sai. Nhưng hôm nay đại đa số người ở nơi này tựa hồ đều biết Giang Thành.
Mục đích của mọi người có thể giống như Doãn Đông Ấm, dưới tình huống như vậy Lâm Trí Bạch còn có cơ hội đi qua cùng Giang Thành nói một câu, giới thiệu Doãn Đông Ấm cho đối phương sao?
“Giống như hoa hậu thân thiện”
Lâm Trí Bạch nhìn Giang Thành thành thạo ứng phó với tất cả mọi người, cười đánh giá.
Thì ra đây chính là địa vị của Giang Thành trong giới sao, thật đúng là rất giống một miếng bánh thơm ngon, vị đại diện của Côn Bằng so với trong trí tưởng tượng của Lâm Trí Bạch còn ghê gớm hơn nhiều.
“Nhìn mọi người vây quanh như vậy, chúng ta rất khó có thể lại gần.
Doãn Đông Ấm nhíu mày, trong lòng đã mơ hồ buông tha ý tưởng đêm nay tạo dựng mối quan hệ với Giang Thành, nếu thật sự không được thì sau này nghĩ cách khác vậy.
Nàng cũng không đành lòng để Lâm Trí Bạch là đời thứ ba của Lâm gia mất thể diện được, tiến lại gần lấy lòng đối phương, xác suất lớn là sẽ bị người ta lạnh nhạt chào hỏi cho có.
Đúng lúc này.
Lâm Trí Bạch đứng dậy.
“Ngươi định đi đâu?” Doãn Đông Ấm theo bản năng hỏi.
“Đương nhiên đi chào hỏi Giang Thành chứ sao” Lâm Trí Bạch cười nói: “Không phải ngươi muốn nói chuyện hợp tác với hắn ta sao? ”
“Không phải”
Doãn Đông Ấm dở khóc dở cười hướng tới đám người bĩu môi nói: Nhiều người vây quanh hắn như vậy, ngươi xem người ta đêm nay rảnh rỗi để nói chuyện với ngươi sao?” Giang Thành mới là nhân vật chính của ngày hôm nay!
Thân phận đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại trong trường hợp này không có ý nghĩa lớn, Doãn Đông Ấm không phải cũng là thế hệ thứ ba của Nathan sao, nhưng đến nơi này cũng không thấy mấy người tiến lên nói chuyện.
Thậm chí cho dù là hai người Lâm Cung và Tô Thiền đi chăng nữa, cũng không chói mắt như Giang Thành đêm nay.
Doãn Đông Ấm và Lâm Trí Bạch cùng nhau ở quan sát: Rõ ràng nàng thấy Lâm Cung vừa rồi còn đang cố gắng cùng Giang Thành nói chuyện nhiều một chút, nhưng Giang Thành cũng không quá nhiệt tình, chỉ là khách sáo ứng phó một phen liền chào hỏi người khác, ngay cả nhân vật lãnh đạo đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại còn chưa thể được đối phương coi trọng, Lâm Trí Bạch qua đó thì làm được gì?
“Thử một lần là biết ngay thôi?”
1106 chữ