Chương 130: Định nghĩa về cái chết
Trong những ngày kế tiếp.
Ta bắt đầu chăm sóc cho những ngày cuối đời của người đàn ông này.
Là một người máy, ta không có tình cảm, cũng không thể nào hiểu được sinh mạng và cái chết là gì. Người đàn ông nhận ra điều này và nói:
[ “Để cô có thể chôn cất ta một cách bài bản và chính xác, ta muốn cô học về “cái chết” là gì?
Theo ý người đàn ông, hình như ta không hiểu “chết” nghĩa là gì. 1 Nhìn thấy điều này.
Đại Ny đột nhiên vui vẻ.
Cái chết là gì?
Loại lời văn tuyệt tình lạnh lùng của Bất Dạ Hầu, có thể viết ra được ý nghĩa nặng nề của sinh mạng sao? Đại Ny đột nhiên có chút hiếu kỳ:
Bất Dạ Hầu tiếp theo làm sao có thể giải thích về ý nghĩa “Cái chết”.
Lời văn vẫn lý tính như mọi khi, nhưng bất quá có thêm một chút chi tiết về sinh hoạt hằng ngày của hai nhân vật.
Chúng ta sống trong một khu rừng, có một khu vườn ở ngay cổng, thường có thỏ đến ăn vụng rau quả.
Ta không có chuyện gì có thể làm, liền nghĩ đến việc bắt con thỏ kia.
Nhưng ta chỉ được thiết lập chức năng giống như một người phụ nữ trưởng thành, muốn đuổi theo thỏ là điều không thể.
Con thỏ giống như đang cười nhạo ta, sau đó lập tức chạy mất vào trong rừng rậm.
Người đàn ông dường như rất hạnh phúc và luôn mỉm cười.
Hắn vừa cười vừa nói: “Càng được sống, ngươi sẽ càng ngày càng giống như con người”
Về đến nhà, người đàn ông vẫn còn cười, tuy rằng ta không quá hiểu tại sao hắn lại cười, nhưng sâu trong đáy lòng có chút ngứa ngáy, có khó chịu, nhiệt độ cơ thể bắt đầu tăng lên, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao, phải giải quyết thế nào, chỉ có thể gãi gãi đầu.
Hóa ra là như vậy.
Có vẻ như đây là một loại cảm xúc được gọi là “Thẹn thùng” thì phải.
Ta bỗng nhiên có chút cảm giác ghen ghét khi thấy hắn luôn mỉm cười.
Vào lúc ăn trưa, hắn ta cố ý gõ lên bàn hai lần để thu hút sự chú ý của ta.
Ta đang uống canh liền ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Hắn dùng một cái nĩa để ăn rau quả, phía trên rau quả có rất nhiều vết răng của thỏ.
“Rau trong bát canh của ta và rau ở đĩa salad đều có vết răng thỏ. Sao xuất của ngươi lại không có?
“Chắc là ngẫu nhiên thôi, thuộc về khái niệm xác suất.
Ta trả lời như vậy rồi tiếp tục ăn phần rau quả không bị thỏ cắn của mình.
Đại Ny cười khúc khích.
Không nghĩ tới Bất Dạ Hầu cũng sẽ viết loại kịch bản dí dỏm này.
Tuy rằng không ưa gì Bất Dạ Hầu, nhưng Đại Ny không thể không thừa nhận đoạn chi tiết cuộc sống này được miêu tả rất tốt, còn có thể khiến người đọc sinh ra cảm giác ấm áp.
Người máy bắt đầu “Thẹn thùng” .
Người máy đã học được “Trêu chọc.
Đây chính là điều mà người đàn ông đã nói, “Ta” càng sống lâu sẽ càng trở nên giống con người.
“Hình như tiểu thuyết này không giống phong cách trước kia của Bất Dạ Hầu”
Đại Ny lẩm bẩm một mình.
Câu chuyện vẫn tiếp tục.
Người đàn ông nói rằng hắn ta sẽ chết trong một tuần nữa, có lẽ những thao tác kiểm tra đã cho hắn biết chính xác thời gian phải chết, nhưng ta vẫn không thể hiểu được ý nghĩa của cái chết.
Là một người máy, cái chết của ta đã được thiết lập sẵn từ trước.
Ta đặt cổ tay của ta lên tai, có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh của động cơ, tích tắc từng giây, khi động cơ ngừng làm việc thì ta cũng sẽ chết …
Thời gian chỉ còn năm ngày trước khi người đàn ông chết.
Thỏ lại đến ăn vụng rau quả trong vườn rau, ta vẫn muốn bắt được tiểu tử này, vì thế không chùn bước mà xông ra ngoài.
Bầu trời bắt đầu đổ mưa.
Ta đuổi theo con thỏ chạy tới bên vách núi.
Con vật nhỏ với bộ lông trắng này không có nơi nào để trốn thoát, lặng lẽ để cho ta ôm nó, ta cảm thấy sự ấm áp nhỏ trong tay, giống như ngày càng nóng.
Đột nhiên.
Vách núi bắt đầu sup đổ.
Ta rơi nhanh xuống dưới, trong ngực vẫn còn ôm con thỏ kia.
Trong nháy mắt đã chạm đến mặt đất, chấn động mạnh lan tỏa khắp toàn thân, một nửa thân thể ta xuất hiện hư tổn, một bên chân bị đứt, từ bụng đến ngực có vết nứt thật lớn, nhưng đối với người máy mà nói cũng không đến mức trí mạng.
Ta liền nhìn xem con thỏ trong ngực.
Có một cái gì đó màu đỏ trên lông trắng, và ta biết đó là máu.
Cơ thể thỏ từ từ trở nên lạnh hơn, nhiệt độ cơ thể của nó dường như chảy ra khỏi cổ tay của ta.
Hai tay ta ôm thỏ trở về nhà, một chân khập khiễng đi, thỉnh thoảng từ trong cơ thể rơi xuống một vài linh kiện và ốc vít.
Mưa to như trút nước vẫn không hề tạnh.
Ta vất vả lắm mới về được đến nhà, liền hỏi người đàn ông có cứu được con thỏ không?
Người đàn ông lắc đầu và nói rằng con thỏ không thể chịu đựng được lực tác động khi rơi xuống và chết trong cánh tay của ta.
Ta nhớ tới con thỏ đang liều mạng chạy khi bị ta truy đuổi giữa các loại rau, lại nhìn con thỏ lông trắng trước mắt toàn thân đã bị nhuộm thành màu đỏ, mắt nhắm nghiền lại thành một vệt dài, thỏ không nhúc nhích nữa.
“A… A…”
Ta mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng lại không thể nói ra được một chữ nào.
Ta cảm nhận được trong ngực truyền ra một cảm giác đau đớn, từ trước đến nay ta không hề biết đau, cho dù là trước đó bị rơi xuống vực núi, tay chân rơi rụng, ta chưa từng thấy đau.
Nhưng tại sao ta lại cảm thấy đau vào lúc này?
Ta bất lực quỳ xuống đất.
Ta còn có thêm chức năng chảy nước mắt nữa.
Người đàn ông nhìn ta với một ánh mắt buồn bã đến tận cùng và nói, “Đây chính là cái chết.
Ta ôm lấy đầu bằng cả hai tay, ta biết, cái chết là nỗi đau khi mất một cái gì đó.
Đại Ny cảm giác trái tim nàng, đã đập mạnh một cái.
1134 chữ