Chương 131: Truyền thừa và tiếp bước
Lúc trước Đại Ny đã suy nghĩ, loại nhà văn như Bất Dạ Hầu động bút một tí là chết người, thật sự có thể viết ra được ý nghĩa của sinh mạng cùng cái chết sao?
Hiện tại Đại Ny đã biết.
Bất Dạ Hầu không phải không hiểu Chết chính là đau khổ khi mất đi một thứ gì đó.
Câu chuyện dùng góc nhìn của người máy để miêu tả cái chết, vốn nên lý tính và lạnh lẽo, nhưng nhìn đọc những dòng này, hốc mắt Đại Ny bỗng nhiên rưng rưng.
Câu chuyện còn chưa kết thúc.
Đây là lần đầu tiên ta nổi giận với người đàn ông khi hắn sửa chữa lại cơ thể của ta:
“Ta hận ngươi!”
Tại sao ngươi lại chế tạo ra ta?
Nếu ngươi đừng cho ta sinh ra trên thế giới này, đừng để ta yêu thứ gì đó thì ta sẽ không phải đối mặt với sự chia cắt do “cái chết” đem đến.
Ta khóc không thành tiếng.
Ta thích người đàn ông này.
Có thể người đàn ông này tạo ra ta chỉ vì mục đích chôn cất hắn sau khi hắn chết.
Nếu biết có chuyện đau lòng như thế này, ta đã không cần đến trái tim. Ta ghét ngươi vì khi chế tạo, người đã lắp trái tim vào cơ thể ta.
Vẻ mặt của người đàn ông có chút bi thương.
Sinh mạng của người đàn ông cũng đang dần dần tan biến.
Ta nghĩ hắn sẽ giống như con thỏ kia mà bất động ngay lập tức.
“Còn lại bao lâu nữa?”
Trong những phút cuối cùng của cuộc đời, ta nhìn ra bên ngoài và hỏi người đàn ông.
Hắn im lặng trong một thời gian và nói với ta còn bao nhiêu giây còn lại của cuộc sống của hắn.
Ta có một câu hỏi.
Chết bởi vì loại vi khuẩn kia, lại có thể chết một cách rõ ràng như vậy sao?
“Ta cũng có thể biết chính xác thời gian chết của mình, bởi vì người máy như ta đã được thiết lập ngay từ đầu để ngừng hoạt động sau một khoảng thời gian, và sau đó ngươi cũng thế …
Tại sao ngươi lại giả vờ là con người?
Ta đặt tai của ta trên ngực của người đàn ông và nghe thấy âm thanh nhỏ của động cơ giống như trong cơ thể của mình.
Đọc đến đoạn này.
Đại Ny đột nhiên dừng lại.
Đại Ny bỗng nhiên cảm giác được nỗi buồn thật lớn, đồng thời bởi vì kinh ngạc mà mở to hai mắt, đây là một thiết kế quay xe khiến người ta rung động!
Nguyên nhân là bởi vì người đàn ông này cũng là một người máy!
Bất Dạ Hầu luôn biết cách để quay xe ở cuối câu chuyện, nhưng lần quay xe này, lại mang đến rung động trong tâm hồn người đọc.
Câu chuyện đã được thăng hoa lên một tầm cao mới!
Sự hiểu biết của “Ta” trước đó chỉ là: Đau đớn khi mất đi một thứ gì đó.
Mà đơn giản lần quay xe này cho người đọc một loại giảng giải.
Sinh mạng sẽ có trưởng thành, sẽ có mở đầu, có kết thúc, có tiếp nhận, có tiếp tục.
Đây chính là ý nghĩa của sinh mạng!
Đại Ny không muốn thừa nhận, nhưng nàng thật sự đã bị đả kích rất lớn. Nàng nghĩ đến thời khắc lúc ông ngoại nàng ra đi, mỉm cười nắm chặt tay nàng.
Thì ra trong lúc rời khỏi cuộc đời, có một người có thể nắm tay, sẽ là một chuyện làm cho người sắp ra đi= vui mừng đến như vậy sao.
Trong lòng nàng vẫn không quên được ông ngoại, nhưng hiện tại Đại Ny mới ý thức được, ông ngoại hiền lành trước khi đi lộ ra nụ cười, quả thật là đối với sinh mạng cảm thấy đã đủ, cũng là thản nhiên đối với tử vong.
Người bác trong câu chuyện đã chết được hai trăm năm. Người đàn ông trong những năm qua đã luôn tưởng niệm người bác đã chế tạo ra hắn.
Người đàn ông được ban cho sinh mạng và bản chất con người, cuối cùng đã sụp đổ trong hai trăm năm cô đơn, vì vậy hắn đã tạo ra ta, cũng cho ta bản chất con người và sinh mạng, sinh mạng luôn luôn khao khát một sinh mạng khác để đồng hành tới cuối đời.
Ta tha thứ cho hắn.
Bởi vì ta biết tâm trạng của hắn khi chế tạo ra ta, có lẽ ta sẽ làm điều tương tự sau này, thời điểm này ta ôm chặt hắn ta.
“Cám ơn ngươi chế tạo ra ta Tình yêu và mất mát làm cho trái tim của người ta vang lên tiếng rên rỉ, vì sao không dứt khoát, đơn giản là làm cho ta như là một người máy thật sự, không có yêu bất cứ điều gì, không có trái tim.
Ta đã từng nghĩ như vậy.
Nhưng bây giờ ta lại cảm ơn người đàn ông này.
[“Nhưng bây giờ tôi vẫn cảm ơn anh. Nếu không được sinh ra trên thế giới này, tôi sẽ không nhìn thấy thảm cỏ phủ khắp đồi. Nếu không được lắp trái tim, tôi sẽ không thể hưởng thụ niềm vui nhìn thấy tổ chim và không thể nhăn nhó vì cà phê đắng. Tôi còn được nhìn thấy những lằn chớp sáng ngang trời. Có những nỗi đau muốn rỉ máu, nhưng đó là minh chứng cho sự sống của tôi Sinh mạng.
Cái chết.
Hai nhân vật chính trong câu chuyện này, là hai người máy. Nhưng Đại Ny đã không thể nào xem hai nhân vật kia là hai người máy được nữa.
Giống như ở thế giới loài người, tâm tình của trẻ con đối với cha mẹ cũng giống như vậy đi, sự duy trì nòi giống của nhân loại chính là như vậy. Chúng ta học hỏi từ thế hệ này sang thế hệ khác về tình yêu và cái chết.
[Rồi chúng sẽ trưởng thành, và lần lượt chúng gánh vác trách nhiệm sáng tạo ra sinh mệnh mới. Ở ngọn đồi kia, bên cạnh nơi chú anh an nghỉ, tôi sẽ đào một huyệt mộ, đặt anh vào đó rồi lấp đất lên như đắp cho anh một tấm chăn. Tôi sẽ đem cỏ hoa đang mọc bên giếng nước trồng lên đó và dựng một cây thập tự. Mỗi sáng tôi sẽ đến thăm anh và mỗi chiều tà sẽ kể cho anh nghe những chuyện đã xảy ra trong ngày.
1171 chữ