Chương 129: Bài Thơ Về Ánh Dương

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,357 lượt đọc

Chương 129: Bài Thơ Về Ánh Dương

Đó là một chiếc ghế sofa đơn, rất nặng và rất lớn, những miếng da tinh tế bọc lên những miếng mút xốp mềm mại.

Độ đàn hồi rất tốt.

Cảm giác cơ thể khi ngồi lên rất thoải mái.

Ngồi trên chiếc ghế sofa xịn như vậy đọc tiểu thuyết, Đại Ny cảm thấy rất thích.

Nhưng mà quyển tiểu thuyết kia còn chưa đọc xong, Đại Ny đã liền đột nhiên nhảy dựng lên, quay đầu lại nhìn cái sofa rộng lớn hoàn toàn có thể giấu được một người vào trong, chỉ cảm giác cả người giống như có kiến đang bò!

Đó không phải là điều đáng sợ nhất Điều đáng sợ nhất chính là, bên trong cửa hàng của Đại Ny, trưng bày hơn trăm cái ghế sofa tương tự!

Giờ phút đó Đại Ny hận bản thân không thể chạy thoát thân khỏi cửa hàng!

Đại Ny cảm thấy hàng trăm cái ghế sofa trong cửa hàng đều phát ra một làn khí âm u!

Nhưng với tư cách là lễ tân của thương hiệu ghế sofa, đây chính là công việc của Đại Ny, thỉnh thoảng Đại Ny còn muốn làm công việc bán hàng để giới thiệu một loại sofa nào đó cho khách hàng…

Tóm lại.

Mấy ngày đó trạng thái làm việc của Đại Ny rất kém, trong lòng hận không thể giết chết Bất Dạ Hầu, mấy ngày mới tạm thời khôi phục lại tâm thần.

Cho nên.

Tháng trước tạp chí « Suy luận về tâm lý » một lần nữa đem tác phẩm Của Bất Dạ Hầu đặt ở bài đầu tiên, Đại Ny trực tiếp lựa chọn không để ý đến nó.

Quyết định đọc từ cuối lên đầu!

Kết quả có thể đoán được, tác phẩm cuối cùng của tạp chí kỳ đó, cũng là do Bất Dạ Hầu viết!

Tránh bài đầu tiên!

Không thể tránh được bài cuối cùng Hôm nay Đại Ny lại đặt hàng một quyển tạp chí « Suy luận về tâm lý ».

Mở ra bài đầu tiên đã khiến Đại Ny dở khóc dở cười, quả nhiên vẫn là tác phẩm của Bất Dạ Hầu, tạp chí này có thể đổi tác giả khác được không?

Làm thế nào mà kỳ nào cũng có tác phẩm của Bất Dạ Hầu!

Bất Dạ Hầu là cha đẻ của tạp chí các ngươi à?

Đại Ny trong lòng chửi bới, theo bản năng muốn bỏ qua tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu, bất quá tiêu đề tác phẩm lần này của đối phương lại đột nhiên làm cho Đại Ny cảm thấy hình như cũng không phải là không thể đọc?

“Bài Thơ Về Ánh Dương?”

Tiêu đề này không mang lại cho người ta cảm giác đen tối, kinh dị.

Ngược lại, tiêu đề này thậm chí còn mang một màu sắc ấm áp hài hòa của ánh nắng mặt trời và thơ ca.

Thử đọc xem.

Nếu không ổn thì chuyển sang tiểu thuyết khác là được.

Chủ yếu là tiêu đề tiểu thuyết lần này của Bất Dạ Hầu, không hợp với phong cách đen tối của mấy câu chuyện trước, thật sự là làm cho Đại Ny nhịn không được mà có chút tò mò, có lẽ đây chính là sự phức tạp trong nhân tính, rõ ràng Đại Ny không hề ưa tác giả này. Trong lúc đang mải mê suy nghĩ.

Câu chuyện chính thức bắt đầu.

[ Ta mở mắt và nhận ra mình đang nằm trên một cái bệ giường trong một căn phòng rộng rãi, rải rác đồ đạc.

Một người đàn ông lặng lẽ ngồi trên ghế như đang nghĩ ngợi về chuyện xa xôi nào đó. Thấy tôi tỉnh lại, anh ta mỉm cười.)

Dùng ngôi thứ nhất để kể.

Tất cả tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu đều dùng ngôi thứ nhất để kể.

Bất quá tiểu thuyết này mở đầu cũng không có điểm nào kinh dị:

Một người đàn ông chế tạo ra một người máy.

Mà người máy này chính là “Ta”.

Ta đã được đưa đến một khu rừng bởi một người đàn ông, có một ngôi nhà ở đây và một ngôi mộ ở phía xa.

“Ta” trong câu chuyện rất tò mò:

Tại sao chúng ta sống trong rừng và những người khác ở đâu?

Người đàn ông kia liền nói:

Toàn bộ nhân loại gần như đã mất mạng do một loại vi khuẩn kì lạ xuất hiện trong không khí.

Trước khi bị nhiễm bệnh, người đàn ông và bác trai của hắn đã chuyển đến đây.

Đáng tiếc rằng bác trai của hắn cuối cùng vẫn nhiễm loại vi khuẩn kia, đã chết rất lâu về trước.

Cái ngôi mộ ở phía xa kia chính là bác trai của người đàn ông.

Chậc chậc.

Đại Ny vừa nhìn vừa lắc đầu.

Quả không hổ danh là Bất Dạ Hầu.

Mở đầu liền mượn miệng người đàn ông này, hời hợt biểu thị, nhân loại đã gần như diệt vong.

Lời văn của tác giả Bất Dạ Hầu này, luôn luôn vô tình và lạnh lùng như thế, hắn miêu tả chuyện sinh mạng cùng với cái chết khiến cho người đọc không khỏi nhíu mày.

Như thể cuộc sống và cái chết chỉ đơn giản, muốn chết là chết, sống là sống.

May mắn thay, câu chuyện này chưa xuất hiện yếu tố đáng sợ.

Đại Ny tiếp tục xem tiếp, sau đó đầu liền lắc mạnh hơn.

Bởi vì người đàn ông kia lạnh lùng nói:

[ “Hôm qua ta đã kiểm tra, và biết bản thân ta bị nhiễm bệnh.

“Ngươi sắp chết phải không?”

“Thực ra ta rất may mắn vì mấy chục năm mà không hề nhiễm bệnh?” Ta hỏi tuổi, anh ta nói hắn đã gần năm mươi tuổi.

“Ngươi không giống người già, ta nghĩ ngươi khoảng hai mươi tuổi thôi.

Gió lùa qua cửa sổ, những mảnh kim loại trang trí đung đưa, phát ra âm thanh lảnh lót.

“Sau khi chết, ta muốn được chôn trên đồi. Đào một cái huyệt bên cạnh cây thập tự đó, đặt xuống lấp đi là xong.

Đây là lý do tại sao ta phải chế tạo ra cô” 1 U là trời.

Người đàn ông có thể đại diện cho sinh mạng cuối cùng trên thế giới này cũng sẽ chết.

Mà “Ta” chỉ là một người máy.

Câu chuyện này trước mắt vẫn không làm cho người ta cảm thấy có gì kinh khủng, nhưng miêu tả về sinh mạng cùng cái chết, càng làm cho Đại Ny cảm giác được sự tuyệt tình cùng lạnh lùng như băng của nhà văn Bất Dạ Hầu.1182 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right