Chương 1000: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1000: Vô Đề

Sau đó hắn cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏

- Em cảm thấy, anh đang rất vui. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mắt nhắm mắt mở nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải muốn lên đường rồi không? Sau đó có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả thật sự cảm thấy Tô Kỳ rất khủng bố, hắn nghĩ gì cô cũng đoán ra, như thế khiến hắn rất khó xử lý. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, mà vào thẳng vấn đề: ͏ ͏ ͏

- Trước buổi trưa phải sang chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lại nằm lên người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy chúng ta lại ngủ thêm lát nữa. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ ôm Giang Tả thật chặt, đúng là chỉ muốn ngủ. ͏ ͏ ͏

Về điều này, Giang Tả sẽ không có ý kiến. ͏ ͏ ͏

- Phải ra ngoài cùng nhau, em mới bỏ qua cho anh, nếu chỉ có em phải đi một mình, còn lâu em mới bỏ qua. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mơ mơ màng màng nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy, sau này nên tranh thủ ra ngoài với cô nhiều hơn. ͏ ͏ ͏

Ách, cũng không đúng, vậy thì hắn không có cách nào làm chuyện của mình rồi. ͏ ͏ ͏

Được rồi, đợi đến khi thân thể hắn hồi phục, sẽ có lúc Tô Kỳ phải khóc. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn ôm Tô Kỳ tiếp tục ngủ. ͏ ͏ ͏

Một lúc lâu sau, điện thoại của Tô Kỳ lại vang lên. ͏ ͏ ͏

Vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng Tĩnh Nguyệt gào thét: ͏ ͏ ͏

- Hai đứa quá đáng, đây là khoe khoang tình cảm trong yên lặng, hai đứa có hiểu không? ͏ ͏ ͏

- Cho hai đứa mười phút, để bay tới đây. ͏ ͏ ͏

- Đã mấy giờ rồi hả? ͏ ͏ ͏

- Hai người lâu lắm không gặp mặt sao? Thời gian hai đứa sống riêng với nhau còn ít sao? ͏ ͏ ͏

- Có thể đừng quá đáng như vậy không? ͏ ͏ ͏

Lúc này, bọn họ mới phát hiện ra, đã mười hai rưỡi rồi. ͏ ͏ ͏

Tối hôm qua hai người ngủ quá muộn. ͏ ͏ ͏

Nhà Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Hai người Giang Tả và Tô Kỳ đang đứng trước mặt Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ cúi đầu xuống, vô cùng xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc ấy em đang ngủ, Giang Tả không nói cho em biết, không phải lỗi của em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt không biểu cảm: ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

-Lỗi của em. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn hai người nói: ͏ ͏ ͏

- Sau này có phải sẽ có một đám cháu gái đi theo chị không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ". . ." ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ". . ." ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt không nói thêm gì nữa, mà đi thẳng về phía Miên Vân nói: - Nhanh lên, người của Bách Linh cốc đã chờ lâu rồi, khéo còn cho rằng chúng ta làm kiêu đó. ͏ ͏ ͏

Sau đó bọn họ đi thẳng đến Bách Linh cốc, Bách Linh cốc rất gần chỗ này, chỉ mất vài phút là có thể đến nơi. ͏ ͏ ͏

Cho nên Tĩnh Nguyệt đã rất tri kỷ cho bọn họ thêm thời gian một buổi sáng, thế nhưng, biết vậy không cho còn hơn. ͏ ͏ ͏

Lúc lên Miên Vân, Tĩnh Nguyệt nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Đeo Quang Ảnh lên, che giấu tung tích. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò: ͏ ͏ ͏

- Tại sao phải che giấu tung tích ạ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Vì hai đứa sống cuộc sống bình thường, em là người đã gả ra ngoài, không phải chồng em ở rể, không có bối cảnh lớn gì gì đó, nếu bị theo dõi thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏

- Cho nên chuyện em đã lập gia đình, rất ít người biết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cúi đầu, quả nhiên vẫn ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng bọn họ rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Ngược lại Giang Tả lại cảm thấy không vấn đề gì, đeo mặt nạ thôi mà, hắn rất quen thuộc. ͏ ͏ ͏

Sau đó ý niệm trong đầu Giang Tả khẽ động, mặt nạ trực tiếp lơ lửng trước mặt hắn, ừ, hơi xấu một chút, nhưng mà rất ít người có thể nhìn thấu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Đi thôi, đến rồi, à, hai người bọn em chú ý một chút, lúc ở bên ngoài, đừng khoe ân ái. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thè lưỡi, cô cũng biết ngượng đó. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải không cẩn thận quên mất, ai muốn khoe ân ái chứ. ͏ ͏ ͏

Sau đó bọn họ đi tới Bách Linh cốc, lúc này trước cửa đã có vài Tiên Tử đến tiếp bọn họ. ͏ ͏ ͏

Tiên Tử của Bách Linh cốc không hề từ chối bọn họ, trực tiếp đưa đám người Tĩnh Nguyệt đến trước một cái sơn cốc. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn nhớ rõ sơn cốc này, là sơn cốc lần trước, có điều vị trí không giống nhau, lần này là sơn cốc sâu nhất xuất hiện dị biến. ͏ ͏ ͏

- Thông đạo bên trong đột nhiên xuất hiện, ban đầu chúng tôi cũng hoảng sợ, sau đó mới phải hiện ra trong đó còn có Động thiên khác, căn bản không biết đó là Cốc Long uyên mà rồng đang ở bên trong. ͏ ͏ ͏

Tiên Tử dẫn đầu của Bách Linh cốc nói. ͏ ͏ ͏

Về cơ bản, tin tức thánh địa cung cấp cũng rất có tác dụng, ít nhất khiến các cô biết, Cốc Long uyên là nơi có chủ, hơn nữa rồng ở trong đó, nếu hành động tùy tiện sẽ gây ra hoạ lớn. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ các vị sư tỷ, chúng tôi vào trước đây, đã làm phiền các vị sư tỷ rồi. ͏ ͏ ͏

Hiện tại Tĩnh Nguyệt dùng diện mạo Thánh nữ, đẹp không thể tả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ và Thanh Liên không sánh kịp, còn mấy người kia của Bách Linh cốc, càng không cần phải nói. ͏ ͏ ͏

Bọn họ gật đầu, sau đó nhìn theo đám người Tĩnh Nguyệt đi vào. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏