Chương 999: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 999: Vô Đề

- Cô thật sự không thể nói sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch hỏi. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏

- Chủ ý thức bảo, mấy ngày nữa sẽ nói cho cô biết, bây giờ không muốn nói. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này, điện thoại di động của bà vang lên. ͏ ͏ ͏

Bà nhìn qua, là người phụ nữ bình thường lúc trước gọi cho mình. ͏ ͏ ͏

Sau đó bà nghe máy. ͏ ͏ ͏

Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng của người phụ nữ bình thường kia: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, đã biết vị trí, hơn nữa cũng đã khơi thông xong rồi, cô có thể truyền tin bảo bọn họ đi được rồi. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi biết rồi. ͏ ͏ ͏

Sau khi nói chi tiết chuyện khơi thông, hai người cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏

Lúc này Nguyệt Tịch nhìn qua đồng hồ, phát hiện ra đã đêm khuya rồi, bà không định truyền tin cho Cửu Tịch nữa. ͏ ͏ ͏

Sau đó bà trực tiếp bấm máy gọi cho Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, người làm gì thế? Đêm khuya rồi đó. ͏ ͏ ͏

Vừa nghe máy, Tĩnh Nguyệt đã phàn nàn. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Vốn dĩ muốn gọi cho Tiểu Cửu, nhưng mà cảm thấy chắc bọn nó còn đang ngủ, nên không muốn gọi sang đánh thức bọn nó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Chẳng lẽ người không cảm thấy con cũng đang ngủ sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Con kết hôn rồi à? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Thánh Địa chịu cho con kết hôn sao? Hơn nữa người không kết hôn không có nhân quyền à? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không muốn nhiều lời, bà nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Ngày mai, đến Bách Linh cốc, cửa vào chính là ở chỗ đó, đã nói trước với bọn họ rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Nhanh vậy sao? Chưa được bao lâu cả, tiểu oán phụ sẽ oán trách đó. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải chồng nó không đi cùng, còn gì nữa để oán trách, hơn nữa cũng không phải chưa cho vợ chồng chúng nó thời gian. ͏ ͏ ͏

Bây giờ không giống trước đây, huống chi lần này Tiểu Giang mới là nhân vật chính. ͏ ͏ ͏

Các người chẳng qua chỉ là người đi cùng thôi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Được Thánh nữ và Thánh nữ dự khuyết đi cùng, thể diện lớn như vậy, nhưng mà chắc chăn bọn họ sẽ không cảm kích. ͏ ͏ ͏

Chuyện này là chắc chắn, nói dễ nghe là đi cùng, nói khó nghe một chút, chính là làm bóng đèn. ͏ ͏ ͏

Có thể cảm kích mới là lạ. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Nguyệt Tịch không quan tâm những điều này: ͏ ͏ ͏

- Các con tự xem rồi làm, đến lúc đó đừng làm loạn là được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt thuận miệng đồng ý, ai sẽ làm loạn? ͏ ͏ ͏

Mọi người đều là người trưởng thành rồi, biết giữ chừng mực. ͏ ͏ ͏

Ha ha ha ha. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau. ͏ ͏ ͏

Giang Tả dậy rất sớm. (Hoặc là nói, chưa được ngủ bao lâu.) ͏ ͏ ͏

Sức khỏe có vấn đề sao? ͏ ͏ ͏

Chắc chắn là không có ván đề gì, chỉ là không muốn cử động mà thôi. ͏ ͏ ͏

Hôm nay là cuối tuần, không phải đi làm, cho nên có thể ngủ thêm một lúc nữa đó, ví dụ như ngủ đến giữa trưa rồi lại dậy. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đầu tóc rối tung chui vào trong người hắn, có lẽ trời lạnh rồi, phải đổi một cái chăn dày hơn thôi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ một cái, biết nói thế nào đây, Tô Kỳ đầu tóc rối bù, nửa kín nửa hở, có nét quyến rũ rất khác, nhưng mà trong mắt Giang Tả thì, lại không như vậy, có quyến rũ hấp dẫn người hơn nữa, cũng giống như buồn tẻ vô vị thôi. ͏ ͏ ͏

Vì vậy hắn kéo chăn lên đắp kín cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng buồn tẻ vô vị, nhưng mà hắn cũng không để bụng chuyện Tô Kỳ chui vào trong lòng hắn ngủ. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng là bà xã của hắn, không phải ai khác. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, nếu là cô gái khác, có lẽ đã chết rồi. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ hắn không thể nào dám liên tưởng đến Cửu Tịch, chỉ sợ mình vô thức ra tay, tuy rằng không thể nào sẽ giết người, nhưng mà vẫn có khả năng sẽ đập vài cái. ͏ ͏ ͏

Nếu như đánh Tô Kỳ dậy, bị hiểu lầm là hắn muốn làm gì đó thì sẽ không tốt. ͏ ͏ ͏

Dậy sớm đương nhiên thích hợp với việc ngủ lại. ͏ ͏ ͏

Chỉ là khi vừa nằm xuống, điện thoại của Tô Kỳ lại kêu lên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đã nghe thấy rồi, nhưng cô không muốn nghe, ngược lại còn ôm lấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Giang Tả nghe điện thoại. ͏ ͏ ͏

Là Tĩnh Nguyệt tỷ gọi đến. ͏ ͏ ͏

- Tĩnh Nguyệt tỷ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả mở miệng hỏi. ͏ ͏ ͏

Đầu bên kia, Tĩnh Nguyệt cũng không ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏

- Gọi chị Tĩnh Tĩnh tốt hơn, chị sẽ vui hơn đó. ͏ ͏ ͏

- Vâng, Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng không thèm để ý, chỉ hỏi hắn: ͏ ͏ ͏

- Vợ cậu vẫn đang ngủ à? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ đang ôm lấy mình, hoàn toàn không có ý định mở mắt, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sang nhà chị trước buổi trưa, chúng ta đến Bách Linh cốc, cửa vào Cốc Long uyên ở chỗ đó, tóm lại là phải xuất phát rồi. ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bình thản đáp lời. ͏ ͏ ͏

Thật ra trong lòng Giang Tả đang vô cùng vui vẻ. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏