Chương 1004: Vô Đề
Lúc này, Tĩnh Nguyệt mới sửng sốt, cô lập tức kêu to: ͏ ͏ ͏
- Cậu ta biết bay rồi hả? Làm sao có thể? Mới được bao lâu chứ? Hơn nữa làm gì có ma pháp sư nào biết bay sớm như vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đắc ý nói: ͏ ͏ ͏
- Tả ca là Ma Pháp Sư có bốn loại Nguyên tố, hơn nữa mới chỉ là Ma Pháp Sư có hai tháng, hai tháng đó, sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Hai tháng đó. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu này, ruột gan Tĩnh Nguyệt có chút đau nhức. ͏ ͏ ͏
Cô tu luyện từ nhỏ, tổng cộng đã tu luyện vài chục năm rồi, kỳ ngộ không ít, cuối cùng đến Tam giai mới có thể bay lên. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà tiểu oán phụ, từ nhỏ đã đi học, sau đó yêu đương kết hôn, cuối cùng cũng biết bay gần như cùng lúc với cô. ͏ ͏ ͏
Chuyện này đúng là quá đáng, Tĩnh Nguyệt rất khó có thể tiếp nhận nổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, bay giờ cô lại phát hiện ra, tiểu oán phụ như vậy vẫn còn rất biết điều. ͏ ͏ ͏
Chồng con bé mới quá đáng, chỉ là một người bình thường, hai tháng trước mới tu luyện ma pháp, cuối cùng bây giờ đã bay được rồi. ͏ ͏ ͏
Điều này bảo người tu luyện vài chục năm như cô, biết giấu mặt vào đâu? ͏ ͏ ͏
Tuy rằng có khả năng Giang Tả không phải người bình thường, nhưng chỉ là có khả năng, hiện giờ hắn vẫn là người bình thường. ͏ ͏ ͏
Đôi vợ chồng này đúng là quá đáng. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn và Lục Nguyệt Tuyết đang bước trên một ngọn núi xa lạ. ͏ ͏ ͏
- Chúng ta đang ở đâu vậy? Vừa rồi trận gió kia quá lớn, hoàn toàn không biết đã bị thổi bay đến chỗ nào rồi. Mặc Ngôn nhìn xung quanh rồi nói. ͏ ͏ ͏
Tháng sáu tuyết đánh chữ: "Nếu không phải do cô dùng mộng yểm không gian lung tung, chúng ta sẽ bị thổi bay sao?" ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không phục: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà cô đã đồng ý rồi, ai ngờ lại có hung thú lợi hại như vậy, cũng may nó đang ngủ, nếu không đã chết rồi. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết không nói gì, Mặc Ngôn nói với cô có thể dùng mộng yểm không gian để chạy đi, làm vậy có thể nhanh chõng xác định tình hình xung quanh hơn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà lần đầu tiên dùng mộng yểm không gian, không thể kéo người vào được, ngược hại cả hai đã bị kéo thẳng ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng trực tiếp đâm vào một cái "hang động". ͏ ͏ ͏
Sau đó là một cơn lốc xoáy, thổi bay hai người về phía chân trời, khi đó hai người mới phát hiện, hóa ra hang động kia là lỗ mũi của một con hung thú cực lớn. ͏ ͏ ͏
Chuyện này thiếu chút nữa đã dọa chết hai người. ͏ ͏ ͏
Cũng may đối phương chỉ đang ngáy ngủ. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ hai người đã xác định được, chỗ này không an toàn chút nào cả, con hung thú vừa rồi, đâu chỉ Tứ giai Ngũ giai. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cảm thấy các cô nên mời Phá Hiểu đại lão đến đây một chuyến, chỗ này không đơn giản chút nào. Dù sao Phá Hiểu đại lão cũng 7.1, a, không đúng, Phá Hiểu đại lão đã tiến hóa đến 9. 9 rồi. ͏ ͏ ͏
- Cô nói xem, để một người 9.9 vào đây tốt biết bao, hắn không tranh cướp với các cô. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết gõ chữ: "Sư phụ cô tin Phá Hiểu đạo hữu là 9.9 sao?" ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn trừng mắt nhìn Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ, là không tin. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lục Nguyệt Tuyết lườm Mặc Ngôn một cái. ͏ ͏ ͏
Tin mới có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Cho nên sao cô có thể mời Phá Hiểu đến? ͏ ͏ ͏
Nhà mình phát hiện ra Bí Cảnh, có ai không giấu giấu diếm diếm? ͏ ͏ ͏
Có thể để Mặc Ngôn vào đây cùng với cô, là rất hiếm rồi, còn cho cả Phá Hiểu vào sao? ͏ ͏ ͏
Căn bản là không có khả năng đó. ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người quay về, cuối cùng đã đi đến giữa sườn núi, khi hai người nhìn xa hơn ra bên ngoài, lập tức đã sững sờ. ͏ ͏ ͏
Trước mắt hai người, chính là biển rộng vô biên, nhìn không thấy điểm cuối. ͏ ͏ ͏
Mà dưới chân hai người, có lẽ là một hòn đảo nhỏ trong biển rộng ấy. ͏ ͏ ͏
- Trời ơi, thế này biết quay về thế nào? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn kêu lên. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết cũng đau khổ, biển rộng vô biên căn bản không phải thứ hai cô có thể vượt qua nổi. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, phía nào mới là đường về nhà? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn ngồi bệt xuống đất không đi nữa: ͏ ͏ ͏
- Lục Nguyệt Tuyết, cô gọi Xích Huyết Đồng Tử đến cứu chúng ta đi, tôi không đi nổi nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Lục Nguyệt Tuyết lại không ngừng lắc Mặc Ngôn, giống như muốn cho cô xem cái gì đó. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta sắp bị vây chết ở chỗ này rồi, sao cô vẫn không nói lời nào? ͏ ͏ ͏
Bởi vì nói chuyện quá mệt mỏi. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Lục Nguyệt Tuyết thầm nói, sau đó lại tiếp tục lắc lư Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đứng dậy, nhìn về phía Lục Nguyệt Tuyết chỉ, Lục Nguyệt Tuyết cứ lắc cô như vậy, chính là muốn cho cô xem thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Vừa nhìn qua, Mặc Ngôn đã lập tức sững sò. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy dưới núi có một quả trước cực lớn, nhìn qua đã biết đây không phải một quả trứng bình thường. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn huých nhẹ vào Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
- Cô có kinh nghiệm ấp trứng không? Có muốn thể nghiệm một lần không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Mặc Ngôn cười nói: ͏ ͏ ͏
- Rồi chụp mấy tấm ảnh, tốt nhất là ăn mặc cuồng dã một chút, oa, vậy chắc chắn có thể bán được giá trên trời. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vẫn muốn giết Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏