Chương 1005: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1005: Vô Đề

Lúc này cuối cùng Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt cũng biết được nhược điểm của đối phương, sau đó bọn họ dùng một đại trận phong bạo, trực tiếp thổi đám Linh thú kia lông rơi tan tác. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng đám Linh thú đau khổ rút lui, hoàn toàn không cần phải chém giết bọn nó. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cũng dùng Miên Vân bay tới đó. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Giang Tả đi cùng, có điều không phải hắn tự bay tới. ͏ ͏ ͏

Dù sao vừa rồi cũng có chút xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Nếu biết trước sẽ như vậy, thà hắn thi pháp còn hơn, tuyệt đối mạnh hơn so với một chiêu kia. ͏ ͏ ͏

Lúc đến nơi, Giang Tả trông thấy ba đệ tử của Bách Linh cốc đã ngã xuống, sống chết không rõ. ͏ ͏ ͏

Có điều, không giống như bị đám Linh thú kia gây thương tích. ͏ ͏ ͏

Chắc hẳn đã gặp phải Linh thú lợi hại, bởi vì những người này không có vết thương bên ngoài, nhìn qua có thể đoán được, thứ bọn họ gặp phải chắc chắn không phải mạnh bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhị giai Tam giai đều bị chấn nát nội tạng rồi, ít nhất phải Tứ giai trở lên, nhưng mà Tứ giai bình thường không có khả năng làm được đến trình độ này, cho nên ít nhất phải Ngũ giai trở lên. ͏ ͏ ͏

Nhưng Ngũ giai ra tay với bọn họ, không thể nào để bọn họ chạy trốn đơn giản như vậy. ͏ ͏ ͏

Cho nên rất có thể bọn họ vô tình bị tổn thương, vậy thì đẳng cấp phải tăng lên một bậc nữa. ͏ ͏ ͏

Trên dưới Lục giai. ͏ ͏ ͏

Cho nên khả năng lớn nhất chính là, khi những người này đi thăm dò, đúng lúc gặp phải một kẻ mộng du hoặc một con Linh thú cấp sáu mơ ngủ. ͏ ͏ ͏

Bọn họ không khéo gặp phải, cho bên vô tình bị thương. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, sau khi cứu tỉnh hai người, hai cô gái liên tục cảm ơn Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- May nhờ có hai vị Tiên tử cứu giúp, chúng tôi bị một con Linh thú tu vi cao thâm ngộ thương, đối phương ở phía trước cách đây không xa, có lẽ nó còn đang ngủ say. ͏ ͏ ͏

- Có lẽ chúng ta không nên qua đó quấy rầy nó. ͏ ͏ ͏

Nếu mọi người muốn vào sâu hơn, tốt nhất nên đi đường vòng. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Hai người là đệ tử của Bách Linh cốc? ͏ ͏ ͏

Hai người kia gật đầu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi đưa hai người lên. ͏ ͏ ͏

Hai người kia cảm kích nói: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ, Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ở bên cạnh nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, hóa ra hai người này nhận ra chị, chẳng trách lại không hề cảnh giác. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không nói gì, bởi vì lúc này cô mà lên tiếng, chắc chắn sẽ bị bọn họ nghe thấy. ͏ ͏ ͏

Ảnh hưởng đến hình tượng Thánh nữ của cô. ͏ ͏ ͏

Lúc này cô không thể nói những lời kiểu như, vì chị là Thánh nữ, người hâm mộ nhiều, tiếng tăm vang xa, cho nên nhận ra chị mới là bình thường. ͏ ͏ ͏

Lúc rời khỏi chỗ này, bọn họ liên tục cảm ơn, nếu không phải Thánh nữ đột nhiên xuất hiện, rất có thể bọn họ sẽ bỏ mạng ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Bây giờ hai người rất lo lắng cho đám sư tỷ muội khác, chỗ này không an toàn như những gì bọn họ nghĩ. ͏ ͏ ͏

Khắp nơi đều là Linh thú mạnh mẽ, mặc dù đang ngủ say, nhưng mà, rõ ràng là sắp tỉnh lại. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, những chuyện này hai người đều nói hết cho đám Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng. ͏ ͏ ͏

Còn việc đám Tĩnh Nguyệt vào đây bằng cách nào, không ai để ý đến. ͏ ͏ ͏

Nếu Tĩnh Nguyệt không vào, bọn họ đã chết rồi, chẳng lẽ bây giờ lại quan tâm đám Tĩnh Nguyệt vào bằng cách nào sao? ͏ ͏ ͏

Đợi khi đưa hai người kia ra ngoài, Tĩnh Nguyệt khẽ thở dài: ͏ ͏ ͏

- Xem ra ở chỗ này không được an toàn lắm. ͏ ͏ ͏

Hai người vừa bị thương kia, đều có tu vi Tam giai, một người bị thương cũng là Tam giai. ͏ ͏ ͏

Nếu như không cẩn thận, chúng ta cũng rất dễ bị trọng thương. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có chút lo lắng, cũng may có các cô đi cùng, nếu chỉ một mình chồng cô đi, vậy thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm để ý chút nào. ͏ ͏ ͏

Linh thú ngủ say, có mạnh đi chăng nữa, cũng không đả thương hắn được. ͏ ͏ ͏

Sau đó đám người Tĩnh Nguyệt đi về phía không có Linh thú mạnh mẽ kia. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, hình như chỗ này rất lớn, chúng ta làm sao tìm được con rồng kia? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Con rồng kia cũng không nói, có lẽ là dựa vào vận may. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cạn lời: ͏ ͏ ͏

- Vậy nếu mãi vẫn không tìm thấy, có phải chúng ta sẽ phải ở lại chỗ này không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu không, cứ ở chỗ này sinh con trước đi? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn hai người một cái, sau đó nhún vai: ͏ ͏ ͏

- Đừng tưởng thật như vậy, chuyện mang thai đâu dễ dàng, vẫn nên ngoan ngoãn đợi đến lúc tiến tu đi. ͏ ͏ ͏

- Còn việc làm sao tìm được con rồng kia, cứ tùy tiện tìm một con Linh thú có linh trí để hỏi là được rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, theo lời chị nói, có phải sau khi phá giải được thứ trên người em, thì em có thể ẩn cư ở nơi Thánh Địa không tìm thấy? ͏ ͏ ͏

- Như vậy có phải em và chồng mình có thể ở bên nhau mãi mãi không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ như nhìn một kẻ ngốc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, sao chị lại nhìn em như vậy? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn về phía trước, rồi tiếp tục đi thẳng, tiện thể nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì em ngốc, đang sống yên lành, sao phải trốn chui chốn lủi, có lẽ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏