Chương 1014: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1014: Vô Đề

Không phải cô cố ý, cô chỉ muốn cứu con cá kia thôi. ͏ ͏ ͏

Thật sự không phải cô cố ý. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cho dù không phải cô cố ý, thì việc con cá kia muốn giãy giụa để lên bờ là sự thật, nó đang tìm đường sống, còn Thanh Liên, cô lại cảm thấy chính mình đã đẩy con cá kia vào con đường chết. ͏ ͏ ͏

Lúc này cô mới nhớ lại câu nói lúc trước của Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Có đôi khi cứu người chính là đang hại người. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên hoàn toàn không hiểu, vậy cô phải làm thế nào? ͏ ͏ ͏

Làm thế nào mới có thể phân biệt được? ͏ ͏ ͏

Cô không làm được. ͏ ͏ ͏

Sau đó Thanh Liên cố gắng lấy lại tinh thần, rồi tiếp tục bước về phía trước, nhưng mà bây giờ cô đã hoang mang không biết phải làm sao nữa. ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, cô lại nhìn thấy một con rắn, nó đang bị thương. ͏ ͏ ͏

Lần này Thanh Liên cũng không do dự chút nào, cô qua đó chữa trị cho con rắn. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, chỉ bị thương thôi, còn việc đối phương muốn đi đâu thì tùy nó, chắc chắn sẽ không bị cô hại chết. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, con rắn kia đã khôi phục lại. ͏ ͏ ͏

Nó nhìn Thanh Liên một cái, cuối cùng bắt đầu lui về phía sau. ͏ ͏ ͏

Còn Thanh Liên, tất nhiên là nhìn theo nó. ͏ ͏ ͏

Chỉ là con rắn kia không muốn rời khỏi đó ngay, đột nhiên nó quay đầu lại, há cái miệng to như chậu máu cắn về phía Thanh Liên. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên lại sửng sốt, thập chí quên cả việc né tránh. ͏ ͏ ͏

Đợi đến khi cô lấy lại tinh thần, thì phát hiện ra mình không tránh được, bởi vì con rắn này cũng có tu vi. ͏ ͏ ͏

Mình đã cứu con rắn, nhưng nó lại muốn giết mình. ͏ ͏ ͏

Đáng buồn sao? ͏ ͏ ͏

Không đáng buồn, Thanh Liên không cảm thấy đáng buồn, bởi vì đó là chuyện cô muốn làm. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nhìn con rắn, cô không biết con rắn này nghĩ như thế nào. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cô biết mình nghĩ thế nào, trong lòng cô cứu chính là cứu. ͏ ͏ ͏

Đối phương có báo đáp cô hay không, hoặc là quay lại giết cô đều không quan trọng. ͏ ͏ ͏

Bởi vì cô chỉ muốn cứu đối phương. ͏ ͏ ͏

Đây là điều cô muốn làm, chứ không phải tăng thêm phiền toái cho người khác, cũng không làm hại người khác. ͏ ͏ ͏

Có điều cô cảm giác các mình có chút không nghe lời. ͏ ͏ ͏

Rõ ràng có rất nhiều chuyện Thánh nữ sư tỷ đã nói với cô rồi, rõ ràng cô biết có thể chị ấy nói đúng, nhưng mà cô vẫn không nghe. ͏ ͏ ͏

Đúng là tùy hứng, đây có được coi là đang ở trong thời kỳ phản nghịch không? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên không hiểu, khả năng cô cũng không có cơ hội để hiểu, bởi vì cô sắp chết rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà đúng lúc này mày có một tia sáng đột nhiên xuất hiện trên người Thanh Liên, còn con rắn kia trực tiếp bị bắn ngược trở lại. ͏ ͏ ͏

Sau đó một lưỡi đao gió bắn ra cắt nát con rắn. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên sửng sốt, sau đó cô quay đầu nhìn lại tại thì phát hiện ra một đạo hữu với mái tóc rối bù. ͏ ͏ ͏

Có lẽ nào vừa bị thổi đến đây. ͏ ͏ ͏

Lúc cô vừa đến đây, tóc cũng rất rối. ͏ ͏ ͏

- Đa tạ ơn cứu mạng của đạo hữu. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cung kính nói. ͏ ͏ ͏

- Không cần không biết vì sao tiên tử không ra tay giết con rắn này? ͏ ͏ ͏

Lúc này người kia mới sửa sang lại đầu tóc của mình cho ngay ngắn. ͏ ͏ ͏

Còn Thanh Liên nhìn thấy đối phương thì kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- Biên Hải Đao Khách tiền bối? ͏ ͏ ͏

Đúng vậy người bị thổi đến chính là Biên Hải Đao Khách, khi Biên Hải Đao Khách nhìn thấy người mình cứu được là Thanh Liên, hắn cũng sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn không thể hiểu nổi, vì sao người của thánh địa lại có mặt ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Không đúng, nghĩ lại thì, Phá Hiểu cũng ở đây, vậy người thánh địa có mặt ở đây cũng là chuyện rất bình thường. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏

- Hóa ra là Thanh Liên Tiên tử, trùng hợp quá. ͏ ͏ ͏

Thực tế thì Biên Hải Đao Khách cũng không muốn gặp phải người của thánh địa, nếu không quen còn tốt, nếu thân quen, sau này gặp phải Phá Hiểu và vợ hắn, lúc ấy lại xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Giả vờ không quen biết cũng có lúc sẽ lòi ra. ͏ ͏ ͏

Dù sao ai biết được, người này có quen với vợ của Phá Hiểu hay không. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, nếu lỡ Mặc Ngôn nói đúng, Phá Hiểu muốn trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏

Có điều nghĩ lại thì khả năng này không lớn, trong nhóm nhiều tiên tử như vậy, mỗi người đều không kém, nhưng Phá Hiểu không hề có ý tưởng khác lạ nào. ͏ ͏ ͏

Lúc này Thanh Liên lại cất lời: ͏ ͏ ͏

- Thật ra con rắn vừa rồi là do tôi cứu, chỉ là không ngờ nó sẽ sẽ cắn ngược lại mình thôi. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách cười ha ha: ͏ ͏ ͏

- Tiên tử đúng là tốt bụng. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách không hiểu nổi, kiểu người như thế này sao thánh địa có thể yên tâm để cô ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Sau đó Thanh Liên lại kể lại chuyện con cá một lượt, cô hỏi: ͏ ͏ ͏

- Có phải do tôi hại chết con cá kia không? ͏ ͏ ͏

Câu hỏi này Biên Hải Đao Khách không trả lời được, có điều hắn lấy di động ra tag Mặc Ngôn vào, sau đó trực tiếp gửi hết câu chuyện vừa rồi Thanh Liên kể vào trong nhóm. ͏ ͏ ͏

Có điều hắn dùng giả thiết. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn Tiên tử gửi icon khiếp sợ: "Thánh mẫu đao khách, băn khoăn trong lòng đều là giả dối, không phải Trang Tử đã nói không phải cá sao biết cá có vui hay không, nói không chừng nó còn đang ăn mừng đó. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như nó đang nghĩ, nhân loại ngu xuẩn, các ngươi không hiểu cá đại gia đang vui mừng, ta nhảy cho người xem. ͏ ͏ ͏

Hoặc ví dụ như các ngươi hoàn toàn không hiểu rõ điểm tốt của ma tu, càng không hiểu rõ sự lợi hại của Mặc Ngôn Ma tu ta." ͏ ͏ ͏

Sau đó Biên Hải Đao Khách lặp lại nửa câu đầu. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên kinh ngạc sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Thật phải chăng? Nhưng mà vì sao nó bị ăn nó vẫn còn vui mừng? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách lại gửi cho Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏