Chương 1015: Vô Đề
Mặc Ngôn Tiên tử: "Anh thử ở nhà mình mở nhạc nhảy disco thử xem, xem người ở tầng dưới có giết chết anh không? Nếu không thì đến phần mộ sư phụ anh thử xem, trước kia tôi từng làm thử rồi, đứng nhảy disco trước mộ chôn quần áo di vật của mẹ tôi, còn chưa kịp bắt đầu phần mộ đã nổ, thiếu chút nữa tôi cũng bị chôn luôn. ͏ ͏ ͏
May mà sư phụ đến kịp." ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Những người khác: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Biên Hải Đao Khách lại nói nửa câu đầu. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên yên lặng một lát, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Nhảy disco là gì? ͏ ͏ ͏
Thật ra Biên Hải Đao Khách cũng không bất ngờ với câu hỏi này, hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Chính là lúc mọi người vui mừng thì làm ồn ào, gây ra tiếng động quá lớn ảnh hưởng đến người khác. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên đã hiếu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, là bị trừng phạt? Nhưng mà nếu lỡ không phải thì sao? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách chuyển tin. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên tử: "Nếu lỡ? nếu lỡ con cá kia, tự nó muốn chết thì sao? Vốn dĩ người ta muốn chết thành cá khô, bây giờ lại thành cá nát. ͏ ͏ ͏
Nói đến chuyện này mới nhớ, lần trước khi Đan Tuyết ma nữ tắm rửa, tôi còn tặng cho cô ta nửa hồ nước cá thối. ͏ ͏ ͏
Sau đó... A, tôi bận rồi." ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết nhìn về phía Mặc Ngôn, gõ chữ gửi vào trong nhóm: "Sau đó thì sao?" ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn Lục Nguyệt Tuyết, sau đó trưng ra vẻ mặt kiêu ngạo, đánh chữ trả lời: "Sau đó, sau đó ta dìm Đan Tuyết Ma nữ xuống hồ, để cô ta ăn hết cá thối, thanh danh của Mặc Ngôn Ma tu được tạo ra như vậy đó." ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Những người khác: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách lại nói với Thanh Liên nửa câu đầu. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy có phải tôi đã hại nó không thực hiện được nguyện vọng của bản thân? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ, nó còn thích kểu chết sau hơn đó, dù sao nó cũng nhảy lên vui vẻ như vậy mà. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên gật đầu, cuối cùng cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tiền bối đã khuyên nhủ. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần, hơn nữa cũng không cần gọi tôi là tiền bối, cùng lắm tôi chỉ hơn cô vài tuổi thôi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà, tôi mới mười tám. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Ý cô là hắn rất già hả? ͏ ͏ ͏
Được rồi, so với mười tám thì đúng là già hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn còn trẻ như vậy đã Tứ giai, còn là tán tu nữa, không phải do thiên tư của hắn tốt, mà do kỳ ngộ của hắn khi còn nhỏ rất tốt. ͏ ͏ ͏
Không có chút kỳ ngộ sao hắn có thể tu luyện? ͏ ͏ ͏
Sau đó Biên Hải Đao Khách giải thích: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi tôi cũng hỏi một đạo hữu khác mới cho ra kết luận này, cho nên cô không cần cám ơn tôi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách không dám nói là ai, chủ yếu do Mặc Ngôn là ma tu, ai biết được cô nàng Thanh Liên này sẽ nghĩ thế nào. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa lý luận của Mặc Ngôn cũng có chút nhảm nhí. ͏ ͏ ͏
Vẫn nên chỉ nói đến vậy thôi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên gật đầu, sau đó cười nói: ͏ ͏ ͏
- Biên Hải đạo hữu, đúng là người tốt. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Tất cả là do hắn nể mặt Phá Hiểu thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như Tiên Tử không ngại, chúng ta có thể đồng hành, chỗ này rất nhiều nguy hiểm, nghe nói còn có tồn tại mạnh mẽ đang ngủ say. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên gật đầu, đúng là thực lực của cô hơi yếu, có người dẫn mình, cô cũng rất vui. ͏ ͏ ͏
Thật ra trong lòng Biên Hải Đao Khách có chút lo lắng, hắn không biết Thanh Liên là hạng người gì, chỉ sợ lúc sau trông thấy hắn giết quái lại lao ra cứu, lại ngăn cản, vậy thì đúng là buồn nôn. ͏ ͏ ͏
Loại người ấy, vẫn nên nhốt ở thánh địa cả đời mới thích hợp, đối với tất cả mọi người mới tốt. ͏ ͏ ͏
Chỉ là sau đó, Biên Hải Đao Khách lại kinh ngạc, trên đường đi hắn đã giết không ít tiểu quái, đáng yêu cũng có. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà người này không nói một câu nào, càng không ngăn cản hắn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Biên Hải Đao Khách không nén nổi tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiên Tử cảm thấy tôi giết đám động vật nhỏ kia, không có vấn đề gì chứ? ͏ ͏ ͏
Thanh Liên lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Biên Hải đạo hữu không cần để ý đến tôi, bản thân tôi muốn cứu, nhưng mà sẽ không ép người khác phải buông tha cho chúng nó, hoặc là chạy lên cứu. ͏ ͏ ͏
- Không thể áp đặt chuyện này lên người khác, hơn nữa tôi không muốn liên lụy đến đạo hữu đã cứu mình, cho nên đạo hữu muốn làm gì cũng được. ͏ ͏ ͏
- Hoàn toàn không cần kiêng nể tôi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách không hiểu nổi, cô là người thế nào? ͏ ͏ ͏
Hoặc là nên nói, tư tưởng của cô kiểu gì? ͏ ͏ ͏
Thánh Địa đều là quái nhân sao? ͏ ͏ ͏
Không đúng, Thánh nữ vẫn rất bình thường. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Mời đọc: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Dịch FULL) main lưu manh, truyện hài hước ~ ͏ ͏ ͏
Liên hệ: bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để được giảm 30% khi mua full nhé~ ͏ ͏ ͏