Chương 1040: Vô Đề
Chuyện này Giang Tả nghe đám Tô Kỳ nói, hắn không được xem đoạn video ấy. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngược lại hắn đã trông thấy cô ấy chết như thế nào. ͏ ͏ ͏
Thật ra người của Thánh Địa mà Giang Tả quen biết, không phải Thánh nữ, thì là Thánh nữ dự khuyết, hoặc là Thánh nữ tiền nhiệm, cho nên hắn biết được rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏
Khi những người đó thảo luận, cũng không tránh mặt hắn. ͏ ͏ ͏
Ai bảo bà xã của hắn là Thánh nữ dự khuyết chứ. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn cảm thấy mình biết không ít hơn các cô, ai bảo hắn cũng là Thánh nữ dự khuyết. ͏ ͏ ͏
- Đại tiểu thư chết rồi? Rõ ràng đại tiểu thư là người tốt như vậy. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm thất thần. ͏ ͏ ͏
Thật ra khi cô tới nơi này đã được đại tiểu thư trợ giúp rất nhiều, ban đầu cô không mạnh mẽ lắm. ͏ ͏ ͏
Cô không hiểu, vì sao đại tiểu thư không lùi bước. ͏ ͏ ͏
Cô ấy có anh trai, có U Ti, phải là người được bảo vệ an toàn nhất trên đời này chứ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có thời gian để ý đến chuyện Mộc Lâm khiếp sợ, hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Không còn vấn đề gì nữa thì đuổi theo nhanh lên, nhớ rõ, các ngươi không được công kích, đừng làm loạn, cũng đừng để bị phát hiện. ͏ ͏ ͏
- Đến lúc đó ta sẽ truyền tin cho các ngươi. ͏ ͏ ͏
Cửu giai long gật đầu đồng ý. ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ đi về phía Thần Long. ͏ ͏ ͏
Đợi bọn họ đi rồi, Giang Tả mới bước lên hòn đảo. ͏ ͏ ͏
Chỗ này đã bị hắn dùng sét đánh thành một đống đổ nát, có điều giống như có thứ gì đó đã bị đánh ra. ͏ ͏ ͏
Hắn thử cảm nhận, thấy rất nguy hiểm, hơn nữa hình như đã từng gặp ở nơi nào đó rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
- Cô nói đồ vật vô cùng lợi hại kia, tự ẩn nấp sao? Đã được sử dụng chưa? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hỏi Chí Thiện. ͏ ͏ ͏
- Giấu ở một nơi cực kỳ xảo diệu, khi đó có một con rồng rất đáng ghét, vô cùng đáng ghét, nó xin xỏ hết lần này đến lần khác nhưng tôi không cho, vì vậy tôi đã giấu nó ở một nơi nó không bao giờ nghĩ đến. ͏ ͏ ͏
- Ý thức chủ quan nói như thế. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn về phía Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Khi còn sống hình như cô rất nghịch ngợm. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện chìm xuống nước, chỉ hở ra cái đầu, cô thổi bong bóng nói: ͏ ͏ ͏
- Là ý thức chủ quan khi còn sống nghịch ngợm, chúng tôi là kết quả sau khi chết. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cũng không để ý, mà nhìn Chí Ác nói: ͏ ͏ ͏
- Cô ấy muốn bói toán đến khi nào? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết nữa, có điều cô không truyền tin cho đám Thánh nữ kia sao? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Đột nhiên tôi nhớ ra trong đó không có tín hiệu, chẳng qua cô cũng chưa nói ra vị trí chính xác, thà không truyền tin còn hơn. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện tò mò: ͏ ͏ ͏
- Vì sao? Còn nữa, cô đừng rửa chân có được không? Tôi cảm thấy mình đang uống nước rửa chân của cô. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- À, tôi nhớ ra lần trước khi đánh Huyết Yêu, cô nói nếu có thể trở về, sẽ để tôi tùy tiện rửa chân mà. ͏ ͏ ͏
Nói đến chuyện đánh Huyết yêu, Nguyệt Tịch không nhịn được nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cứ có cảm giác tất cả mọi chuyện đều thay đổi hoàn toàn từ sau lần đó, không biết cung điện kia có còn ở đấy nữa hay không. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể trả lời câu hỏi của tôi trước được không? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì khi gặp cực hạn bọn họ cũng không biết, vậy thì con đường của bọn họ có thể mở rộng vô hạn, tuy rằng cũng có khả năng sẽ hẹp lại, nhưng mà với tính cách của A Nguyệt, tôi cảm thấy không hẹp lại được. ͏ ͏ ͏
- Thiên phú khó hiểu kia của Tiểu Cửu, cũng không thể khinh thường. ͏ ͏ ͏
- Vận may của Tiểu Giang, nhìn bề ngoài hình như có chút nghịch thiên. ͏ ͏ ͏
- Thanh Liên thì khó nói, bình thường người tốt không sống lâu, tôi chỉ cần con bé còn sống quay về là tốt rồi. ͏ ͏ ͏
- Thả Thanh Liên ra ngoài, tôi bị Thanh Vân sư muội oán trách, nói con bé sẽ bị hai đứa trẻ kia dạy hư. ͏ ͏ ͏
- Nói cứ như đứa trẻ do tôi dạy ra, vô cùng ngang bướng vậy. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện vẫn phun bong bóng, không nói lời nào. ͏ ͏ ͏
Tình hình thế nào, chẳng lẽ trong lòng cô không tự biết sao? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ đang đi trên đường phố, vừa rồi cô cũng dừng lại xem video của sư tỷ mình rồi, nhưng mà bây giờ đáng tiếc video đã tạm dừng, cũng không biết phải đợi tới khi nào. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn xuống con đường, cô phát hiện ra toàn bộ thành trấn đều bị phong ấn, thời gian cũng dừng lại, đúng là đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Cô là người tu luyện, tất nhiên sẽ suy nghĩ đến nguyên lý phong ấn trong giới tu luyện, tóm lại cô hoàn toàn không nghĩ ra, cũng chưa từng nghe nói đến loại phong ấn này. ͏ ͏ ͏
Đây cũng là một loại trường sinh, vậy cô có thể học theo không? ͏ ͏ ͏
Nếu như tuổi thọ của Giang Tả gần hết, cô phong ấn lại, sau đó khi tìm được cách lại giải phong ấn. ͏ ͏ ͏
Có điều Tô Kỳ chỉ ngẫm nghĩ một lát, rồi nở nụ cười, đương nhiên là cô từ bỏ. ͏ ͏ ͏
Cô chỉ muốn sống cùng chồng mình, không quan tâm thời gian dài hay ngắn, không quan tâm khó khăn đến mức nào, cứ ở bên nhau cả đời là được rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng chôn cùng một huyệt. ͏ ͏ ͏
Trăm năm, nghìn năm, vạn năm, đều như nhau. ͏ ͏ ͏
Vẫn luôn là như vậy. ͏ ͏ ͏
Cho nên, cô sẽ không dùng loại phong ấn tà đạo này. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏