Chương 1041: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1041: Vô Đề

Tô Kỳ đi dọc theo con đường, tuy rằng cô cảm thấy chỗ này không giống bên ngoài lắm, nhưng mà cũng không có gì đặc biệt cả, chỉ có thể coi như nét đẹp ở quốc gia khác thôi. ͏ ͏ ͏

Cô nhìn một lát, mặc dù trong thành có người tu luyện, nhưng mà tu vi cũng không cao lắm, có thể là người tu vi cao cô không nhìn ra được. ͏ ͏ ͏

Cô bay lên giữa không trung, không biết phải đi về phía nào, sau đó cô gọi điện thoại cho Tuyết Ngọc. ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, có chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏

Tuyết Ngọc hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tuyết Ngọc, còn nhớ rõ ý tưởng lần trước của sư tỷ không? Chúng ta thử cộng hưởng xem. ͏ ͏ ͏

Tuyết Ngọc nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà không phải chưa từng thử với cự ly xa sao? Hơn nữa còn bị nam Thánh nữ dự khuyết chặn lại. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không phải, lần này ba người các em cộng hưởng, chị thử một chút xem, chị có thể chặn lại không. ͏ ͏ ͏

Tuyết Ngọc sững sờ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ biết bản thân không giống Tĩnh Nguyệt, cô không có cảm giác nhạy bén như vậy, nhưng mà sau khi cộng hưởng thì khó nói. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng chỉ có ba người, nhưng mà cũng đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc đám người Tuyết Ngọc bắt đầu cộng hưởng, Tô Kỳ đến bên cạnh ấn ký hình chiếc lá, sau đó nhìn chiếc lá khác. ͏ ͏ ͏

Lúc này phiến lá của Tuyết Ngọc, Y Như, Tiểu Tiếu sáng lên, đang cộng hưởng với nhau. ͏ ͏ ͏

Khi cộng hưởng đến trình độ nhất định, quả nhiên Tô Kỳ trông thấy một tia sáng bay nhanh ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ muốn bắt lấy tia sáng này. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, trong nháy mắt tia sáng ấy đã kết nối với lá cây của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tích. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cảm thấy dường như mình đã nhạy cảm hơn rất nhiều, sau đó cô cảm nhận được, có thứ gì đó đang đợi cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không do sự chút nào, lựa chọn chạy đến đó. ͏ ͏ ͏

Ngoài thành thị, ở giữa đạo. ͏ ͏ ͏

Cô vẫn thích trông thấy chuyện giữa Tần Thiên Ngưng và U Ti. ͏ ͏ ͏

Những chuyện có liên quan đến tương lai nhiều khó khăn nguy hiểm gì gì đó, nhìn nhiều không tốt, giống như bản thân sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng vậy. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn muốn đám Thánh nữ các cô hành động cứu vớt thế giới. ͏ ͏ ͏

Nhất là sư tỷ cô, cảm giác rất thua thiệt. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Ở giữa biển rộng mênh mông, Xích Huyết Đồng Tử đang ăn kem, ăn xong cái kem này hắn hết cái để ăn rồi, đúng là phiền toái. ͏ ͏ ͏

Chẳng lẽ thật sự phải cảm ngộ Huyết Hải ngập trời? ͏ ͏ ͏

Cực kỳ tà ác. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Xích Huyết Đồng Tử không quan tâm lắm, nhưng mà làm ma tu ở bên ngoài cũng rất mệt mỏi. ͏ ͏ ͏

Không chừng Mặc Ngôn còn bắt hắn gia nhập ma tu, sau đó còn đòi phí gia nhập của hắn. ͏ ͏ ͏

Nói ra thì, dường như bây giờ hắn đã hoàn toàn đói rách rồi. ͏ ͏ ͏

Ngay khi Xích Huyết Đồng Tử còn đang nghĩ miên ban, đột nhiên trên biển rộng bao la xuất hiện cơn thủy triều cực lớn, sau đó Xích Huyết Đồng Tử trông thấy một con cá vô cùng to lớn. ͏ ͏ ͏

Con cá này há cái miệng khổng lồ của nó ra, không lâu nữa là có thể nuốt hắn vào bụng. ͏ ͏ ͏

- Hôm nay đúng là không may mắn. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cắn hết cái kem còn lại rồi nói. ͏ ͏ ͏

Cùng nhau bị thổi bay ra ngoài, người ta thì đỗ lên đảo, còn hắn lại một mình bơ vơ trên biển. ͏ ͏ ͏

Bơ vơ trên biển còn chưa tính, còn sắp bị cá ăn, đúng là họa vô đơn chí. ͏ ͏ ͏

Nhất là hắn còn không thể tránh được. ͏ ͏ ͏

Nếu như đã không tránh được, Xích Huyết Đồng Tử cũng không định tránh đi, hắn trực tiếp xông vào trong miệng con cá lớn, hy vọng dạ dày của con cá này sẽ không lợi hại, nếu không sẽ bị tiêu hóa mất. ͏ ͏ ͏

Vừa vào trong, Xích Huyết Đồng Tử đã cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng, con cá này lớn quá mức bình thường, cũng may vùng biển này khá lớn, nếu không chưa chắc đã chứa nổi nó. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cố giữ thăng bằng không ngừng rơi xuống, hắn cần phải tìm được nơi đặt chân trong bụng cá, nếu không sẽ bị ngã chết. ͏ ͏ ͏

Một lát sau, Xích Huyết Đồng Tử rơi vào một vũng nước, hắn đạp chân lên mặt nước, nhảy lên cao, sau đó rút kiếm ra chiếu sáng bốn phía xung quanh. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh hắn đã tìm được chỗ sạch sẽ không có nước. ͏ ͏ ͏

Chỉ là có một chuyện khiến hắn rất kinh ngạc, hắn trông thấy một con đường, một con đường xếp bằng đá. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử choáng váng, chuyện gì thế này? ͏ ͏ ͏

Đây không phải là trong bụng cá sao? ͏ ͏ ͏

Con đường tảng đá đều có cả. ͏ ͏ ͏

Sau đó Xích Huyết Đồng Tử bắt đầu bước lên con đường nhỏ, đến nước này rồi, hắn còn có thể làm gì nữa? ͏ ͏ ͏

Vào xem thử chứ sao. ͏ ͏ ͏

Khi hắn giẫm lên trên tảng đá trên con đường nhỏ, hắn phát hiện ra tảng đá bắt đầu phát ra ánh sáng trắng, chiếu sáng hết khu vực xung quanh. ͏ ͏ ͏

Cũng may là không chói mắt. ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Xích Huyết Đồng Tử trông thấy một tấm bia đá, và văn tự cổ đại. ͏ ͏ ͏

Rất đáng tiếc, tông môn nhà hắn không dạy về văn tự cổ đại, dạy nói cũng chưa chắc đúng. ͏ ͏ ͏

Dù sao từ nhỏ đến giờ rất nhiều thứ hắn học sai, mấy vị sư huynh sư tỷ kia, đúng là tàn nhẫn. ͏ ͏ ͏

Cũng may là hắn quen rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Xích Huyết Đồng Tử chụp một tấm ảnh gửi vào trong nhóm, may mà trong này vẫn có tín hiệu. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: "Ai có thể nói cho tôi biết, trên này viết cái gì không?" ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y gửi icon hoảng sợ: "Cậu làm sao vậy? Chết rồi à? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: "...Tôi cảm thấy hình như tôi vẫn đang sống tốt đấy." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: "Nhưng mà trên đó viết là, Quỷ Môn Quan." ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏