Chương 1080: Vô Đề
Trong mắt Thần Long, với kiến thức của Giang Tả, tất nhiên hắn sẽ biết đây là Tâm Chưởng Càn Khôn, cũng biết cách cách phóng thích Tâm Chưởng Càn Khôn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ đã thu được trứng Trường Sinh Long, Giang Tả không định tiếp tục ở lại chỗ này nữa. ͏ ͏ ͏
Nên đến chờ Tô Kỳ xuất quan. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đang định đi, Mặc Ngôn gọi hắn lại: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đại lão, từ từ đã, chờ chúng tôi với. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Lúc này mờ đã cất hết số pháp bảo kia đi rồi, cô mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đại lão, có tiện đường không? ͏ ͏ ͏
- Có thể tiện đường đưa chúng tôi cùng đi ra ngoài không? ͏ ͏ ͏
Đây là chỗ nào hai cô đều không biết, nếu không đi theo Phá Hiểu cùng nhau ra ngoài, có trời mới biết bao giờ bọn họ mới có thể ra ngoài được. ͏ ͏ ͏
Cho nên sau khi Mặc Ngôn nói xong, Lục Nguyệt Tuyết cũng cung kính cúi người một cái. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Thần Long, chuyện này phải xem Thần Long, bởi vì hắn không thuận đường với hai người kia. ͏ ͏ ͏
Thần Long gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Không có vấn đề gì, tổng cộng có bao nhiêu người, để ta đưa các ngươi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết rất vui mừng, sau đó cô gõ một vài chữ. ͏ ͏ ͏
Thần Long nhìn dòng chữ với vẻ mặt choáng váng, sau đó nó nói: ͏ ͏ ͏
- Văn tự cận đại, ta vẫn chưa học. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Lục Nguyệt Tuyết không ngừng cúi người xin lỗi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Hở ra là cúi người, làm tôi có cảm giác cứ như đang tiễn người ta về nơi chín suối vậy. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: "...'' ͏ ͏ ͏
Thần Long cũng rất bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết lập tức không dám cúi người lung tung nữa. ͏ ͏ ͏
Cô cảm thấy vừa rồi mình ra tay vẫn còn nhẹ. ͏ ͏ ͏
Cũng may Thần Long không có vẻ thẹn quá hóa giận. ͏ ͏ ͏
Đi cùng Mặc Ngôn có đôi khi khiến người ta hãi hùng khiếp vía. ͏ ͏ ͏
Sau đó Thần Long nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, chờ ta xem xét một lát, chỉ cần là người xa lạ, ta đều giúp đỡ đưa ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Chuyện này khiến Lục Nguyệt Tuyết vô cùng cảm kích, như vậy chứng tỏ các vị sư tỷ sư muội của cô, đều có thể bình an ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ cô định cúi người, cuối cùng lại đổi thành chắp tay cảm ơn. ͏ ͏ ͏
Tất cả đều là lỗi của Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên lại nói bừa cái gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó Lục Nguyệt Tuyết và Mặc Ngôn được đưa đến cửa ra vào ban đầu, còn Giang Tả, tất nhiên là hắn quay về hòn đảo nhỏ chỗ Tô Kỳ đang ở. ͏ ͏ ͏
Còn đám Cửu giai Long, chắc là ai về nhà nấy rồi. ͏ ͏ ͏
Ai thèm quan tâm bọn chúng làm gì nữa, hiện giờ đã không cần ăn bọn chúng nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả quay lại hòn đảo nhỏ, Tô Kỳ cũng mở mắt ra, cô đã lĩnh hội được hoàn toàn rồi. ͏ ͏ ͏
Đã có lý giải rất sâu về đạo. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà cô lại cảm thấy không có ý nghĩa gì cả. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô tăng cấp cũng không dựa vào thứ này, ví dụ như hiện tại, cô đã 3.4 rồi. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng nguyên nhân thăng cấp có một phần nhỏ là vì thể nghiệm đạo, nhưng mà Tô Kỳ cảm thấy nếu cô muốn thăng cấp chắc chắn sẽ tăng cấp vô cùng nhanh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà muốn thăng cấp thì phải tu luyện, tu luyện thì phải lãng phí rất nhiều thời gian, chuyện đó tương đương với việc một khoảng thời gian dài không được gặp Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Cho nên, cô không muốn thăng cấp. ͏ ͏ ͏
Sau khi Tô Kỳ hoàn toàn tỉnh lại, cô nhìn thấy Tần Thiên Ngưng cũng tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Có Tần Thiên Ngưng ở đây đương nhiên Tiên Linh Phủ chủ cũng ở đây. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏
- Em cảm thấy bản thân đã có thể nghiệm rất sâu về đạo, em sắp Nhập đạo rồi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy vậy, Tô Kỳ kinh ngạc, Tần Thiên Ngưng đã tu luyện mấy vạn năm rồi nhỉ? ͏ ͏ ͏
Cho dù không phải rất lâu, nhưng chắc cũng phải một hai vạn năm chứ? ͏ ͏ ͏
Tốn nhiều thời gian như vậy, thế mà vẫn chưa Nhập đạo? ͏ ͏ ͏
Thật hay giả? ͏ ͏ ͏
Thiên tư kém như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng sư phụ cô chỉ mất mấy trăm năm thôi đã Lục giai rồi, hiện giờ sắp Thất giai. ͏ ͏ ͏
Đấy là còn chưa tính đến sư bá của cô, đó là nhân vật truyền kỳ của Thánh Địa, mấy trăm năm thôi đã Bát giai Vấn đạo. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng cả giới tu luyện này không có mấy người làm được như vậy, nhưng mà kém cũng không kém đến mức mấy vạn năm rồi vẫn ở Thất giai, còn chưa Nhập đạo chứ. ͏ ͏ ͏
Được rồi, thiên tư, tu vi của Tần Thiên Ngưng kém một chút, nhưng mà không thể nghi ngờ là cô ấy không cần trưởng thành, không cần thiên tư tốt. ͏ ͏ ͏
Bởi vì bên cạnh cô ấy có ca ca mạnh nhất giới tu luyện, còn là người trong lòng là người xếp thứ hai nữa. ͏ ͏ ͏
Đúng là không có lúc nào không được bảo vệ. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiên Linh Phủ chủ cất lời: ͏ ͏ ͏
- Ừ, nhanh, có điều không cần phải quá vội vàng, chuyện Nhập đạo có thể để từ từ, đến Bát giai lại cố gắng, có rất nhiều chỗ tốt đối với em. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng quay đầu sang nói: ͏ ͏ ͏
- Không được, em muốn nhanh chóng lên đến Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ chủ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Gần đây hình như em rất muốn lên đến Cửu giai, muốn làm gì sao? ͏ ͏ ͏
Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏
- Bí mật, đến lúc đó anh sẽ biết, đừng hỏi em nữa có hỏi em cũng không nói nói, đến lúc đó chắc chắn em sẽ nói cho anh. ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, đi chuẩn bị trước khi khi rời khỏi nhà, em không muốn chỗ này bị phá hoại. ͏ ͏ ͏
- Chỗ này chính là nhà của chúng ta. ͏ ͏ ͏
- Em muốn lúc nào chỗ này cũng tốt đẹp, chờ sau này chúng ta sẽ còn quay lại. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏