Chương 1081: Vô Đề
Tô Kỳ nhìn hai người kia, cô phát hiện ra bóng dáng của Tần Thiên Ngưng đã biến mất chỉ còn lại một mình Tiên Linh Phủ chủ. ͏ ͏ ͏
Hình ảnh di chuyển rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ phát hiện ra, lúc này cô đang đứng trên bầu trời của Cốc Long uyên. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ chủ cũng đứng trên này, trên người Tiên Linh Phủ chủ có vô số xích sắt, những xích sắt này nối với Cốc Long uyên bên dưới. ͏ ͏ ͏
- Nơi này rất quan trọng với Thiên Ngưng, cô ấy muốn một ngày nào đó sẽ quay lại, cho nên ta đã không ở nơi này, phong ấn hoàn toàn. ͏ ͏ ͏
- Tuy rằng lãng phí rất nhiều lực lượng, nhưng mà đối với ta mà nói, đây là chuyện cần phải làm. ͏ ͏ ͏
- Có điều ta cũng để lại vài thứ ở chỗ này, có thể lấy được hay không, phải xem duyên phận. ͏ ͏ ͏
- Thứ đó quá mức đặc biệt, không có cách nào can thiệp vào. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ chủ nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói gì thêm, dù sao chắc chắn cô cũng không biết thứ đặc biệt kia rốt cuộc là cái gì. ͏ ͏ ͏
Vấn đề này giữ lại cho sư tỷ cô tìm hiểu. ͏ ͏ ͏
Lúc này có một quang cầu ngưng tụ ra từ phong ấn, quang cầu này rơi thẳng vào tay Tiên Linh Phủ chủ, sau đó hắn đưa cho Tô Kỳ rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Ta từng giao dịch với Tiên Sơn, triệu hoán Tiên Minh thuyền, lợi dụng quang cầu này, các ngươi sẽ tìm được Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nhịn được hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sau khi tìm được thì sao? ͏ ͏ ͏
Cô hy vọng mình sẽ nhận được đáp án, nếu không thì ai thèm đi. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh Phủ chủ nói: ͏ ͏ ͏
- Trên Tiên Sơn có một cơ duyên, có thể khiến các ngươi tăng thêm cơ hội triệu hoán bản thể hung thú. ͏ ͏ ͏
- Những chuyện ta có thể giúp đỡ rất có hạn, những chuyện khác chỉ có thể dựa vào bản thân các ngươi thôi. ͏ ͏ ͏
Thế mà lại là cơ hội có thể triệu hoán bản thể của hung thú. ͏ ͏ ͏
Thật ra hình chiếu của hung thú đã rất lợi hại rồi, nếu như có thể triệu hoán được bản thể, vậy chính là đại sát chiêu. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết sẽ tăng thêm thế nào. ͏ ͏ ͏
Có điều, chuyện này đúng là không tệ, có thể nhận. ͏ ͏ ͏
Sau đó giơ tay ra chạm vào quang cầu, trong nháy mắt quang cầu đã chui vào trong ấn ký của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Sau khi quang cầu chui vào trong ấn ký của Tô Kỳ, Tiên Linh Phủ chủ cúi đầu nhìn về phía Cốc Long uyên, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Nhanh chóng trở nên mạnh mẽ đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tiên Linh Phủ chủ biến mất. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ở trong sơn động cũng tỉnh táo lại, mặc dù đối phương vẫn luôn bảo các cô phải trở nên mạnh mẽ, vẫn luôn nói con đường này không dễ đi, nhưng mà hiện giờ Tô Kỳ vẫn chưa cảm thấy gì. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa khái niệm về thời gian của người tu luyện không giống với người bình thường. ͏ ͏ ͏
Khó nói trước cô và chồng mình có thể sống bao lâu, dù sao có thể bình yên vô sự trong một khoảng thời gian ngắn là tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Người cần quan tâm những chuyện kia, là sư tỷ của cô. ͏ ͏ ͏
Sau khi xác định đã hoàn toàn không còn việc gì nữa, Tô Kỳ lại đến trước cửa ra vào động phủ, sau đó cô vung kiếm chém vào cửa động. ͏ ͏ ͏
Trông thấy tia sáng, Tô Kỳ lập tức vui vẻ, cuối cùng cũng ra ngoài được rồi, đã qua lâu như vậy, không biết họ Giang kia có liên lạc với cô hay không. ͏ ͏ ͏
Ở trong sơn động, cô thấy điện thoại không có tín hiệu. ͏ ͏ ͏
May mà cũng không lâu lắm, khả năng họ Giang kia vẫn đang làm việc giúp Thần Long. ͏ ͏ ͏
Có điều lâu như vậy không nghe thấy tin tức gì, cô hơi nhớ Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến điều này, Tô Kỳ lập tức ra khỏi sơn động. ͏ ͏ ͏
Cô phát hiện ra lúc này sắc trời không còn sớm nữa, lại sắp tối rồi. ͏ ͏ ͏
Vừa ra khỏi cửa động, Tô Kỳ đã vội vàng lấy điện thoại ra. ͏ ͏ ͏
Trông thấy điện thoại có tín hiệu, cô định gọi cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Có điều vừa mở nhật ký cuộc gọi ra, cô đột nhiên nghe thấy có tiếng nói truyền đến từ sau lưng mình: ͏ ͏ ͏
- Đang định tìm ai thế? ͏ ͏ ͏
Giọng nói đột ngột phát ra này, đã dọa Tô Kỳ giật mình, cô có tu vi gì? ͏ ͏ ͏
Thế mà có người ở sau lưng mình cũng không cảm nhận được. ͏ ͏ ͏
Nếu người này là địch, không phải hôm nay cô sẽ gặp nguy hiểm sao? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nghe thấy giọng nói này, Tô Kỳ biết ngay là ai, nhưng mà chuyện này không khoa học, sao chồng cô ở ngay sau lưng mà cô cũng không biết? ͏ ͏ ͏
Sau đó cô lập tức quay người lại nhìn người phía sau mình. ͏ ͏ ͏
Khi trông thấy Giang Tả đang đứng tựa lưng vào tường, cô hỏi: ͏ ͏ ͏
- Anh có phải là chồng em không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn xung quanh rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Sao em không cảm nhận được anh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ, anh chỉ là ảo giác? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đi đến bên cạnh Giang Tả, sau đó véo thật mạnh một cái vào eo hắn. ͏ ͏ ͏
A! ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy vô cùng đau. ͏ ͏ ͏
- Buông tay, buông tay. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Anh định ly hôn với em sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lập tức trả lời: ͏ ͏ ͏
- Em nói linh tinh cái gì đấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi ai nói không phải là chồng em ấy nhỉ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ảo giác, chắc chắn là ảo giác. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Hôn em, để đền tội, nhanh lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút khó xử: ͏ ͏ ͏
- Không thích hợp lắm, ahhh, đứt, đứt thịt rồi, đau quá, đau quá. ͏ ͏ ͏
Đúng là đau thật. ͏ ͏ ͏
Giang Tả giữ chặt lấy tay của Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải anh không muốn hôn, mà phía sau còn có người khác. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sửng sốt, sau đó cô nhìn ra sau nói: ͏ ͏ ͏
- Đâu có ai? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Không, không phải người, là rồng, màu đen, màu đen đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại nhìn xuống dưới, cô phát hiện ra đúng là có một con cá chạch màu đen đang ở phía sau, hình như nó cũng đang nhìn cô. ͏ ͏ ͏
Sau đó, trong nháy mắt mặt Tô Kỳ đã chuyển sang màu đỏ. ͏ ͏ ͏
Cô chạy vèo một cái, trốn ra sau lưng Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Xong rồi, cô không còn mặt mũi gặp ai nữa. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏