Chương 1087: Vô Đề
- Dùng không ít con đường mới đến được chỗ này, nhưng mà muốn vào lại không thể được, không thể xông vào chỗ này, bọn họ cũng không mở cửa Bí Cảnh. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói. ͏ ͏ ͏
Chỉ vì một vụ làm ăn đơn giản này, hắn đã tốn quá nhiều sức lực, may mà giá đủ cao. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Nghĩ cách đưa tôi vào, tôi có thể thêm tiền. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Quá nguy hiểm, Bách Linh cốc cũng không dễ trêu vào. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Gấp đôi. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
- Không được đâu, mặc dù Bách Linh cốc chỉ trồng trọt là chính, nhưng mà tôi có tin tức xác thực, bọn họ vô cùng bạo lực. ͏ ͏ ͏
Mặt Đan Tuyết Ma nữ vẫn không thay đổi chút nào: ͏ ͏ ͏
- Gấp ba. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
- Sư muội theo sát tôi. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ kinh ngạc, chỉ là chưa để cô kịp phản ứng, cô đã cảm thấy mình rơi vào trong bóng tối. ͏ ͏ ͏
Nếu người khác nhìn thấy, sẽ phát hiện ra, hai người bọn họ biến mất trong bóng tối. ͏ ͏ ͏
Giống như dung nhập vào trong bóng tối vậy. ͏ ͏ ͏
Đợi đến khi Đan Tuyết Ma nữ trông thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, cô phát hiện ra mình đã vào trong Bách Linh cốc rồi. ͏ ͏ ͏
Cô có chút kinh ngạc, cô nhớ rõ, trước kia sư huynh cô không biết chiêu này. ͏ ͏ ͏
cả người Hắc Bào ma tu đang run rẩy, hắn nói: ͏ ͏ ͏
- May mà Hộ sơn trận pháp ở chỗ này không mạnh lắm, nếu không, đúng là không vào được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Đợi tôi một lát, tôi gọi điện thoại. ͏ ͏ ͏
Sau đó Hắc Bào ma tu đi nghe điện thoại: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, tôi đã lặng yên không một tiếng động tiến vào Bách Linh cốc rồi, phải bỏ ra cái giá không hề nhỏ. ͏ ͏ ͏
Người bên kia điện thoại cũng không kinh ngạc lắm: ͏ ͏ ͏
- Xem ra tin đồn là đúng sự thật, ở trong Thiên Tinh động phủ cậu đã nhận được công pháp lợi hại, muốn bắt cậu lại khó hơn rồi. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu cười nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối nói đùa, với tu vi của tiền bối muốn bắt vãn bối lại, không phải chỉ cần động một ngón tay sao. ͏ ͏ ͏
Đối phương không tiếp lời, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như đã vào rồi, vậy cho cậu vào bí cảnh cũng được, nhưng mà vẫn phải trả phí. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu cười nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tiền bối. ͏ ͏ ͏
- Nhớ kỹ, chỉ một lần này thôi. ͏ ͏ ͏
Sau khi nói xong, đối phương đã cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Hắc Bào ma tu cũng biết, đây là cơ hội khó có được. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Bách Linh cốc còn chưa khống chế được bí cảnh này, thậm chí đã không không chế được, cho nên để người khác đi vào, không phải vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏
Một khi khống chế được, vậy thì nơi đó chính là trọng địa cơ mật. ͏ ͏ ͏
Dù hắn có cố gắng thế nào cũng không thể vào được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Hắc Bào ma tu nói với Đan Tuyết Ma nữ: ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, có thể vào được rồi. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ đã hiểu được đại khái có chuyện gì rồi, cho nên đi theo chân hắn. ͏ ͏ ͏
Còn việc sư huynh của cô đã làm thế nào, cô không có hứng thú. ͏ ͏ ͏
Bây giờ cô chỉ muốn vào trong đó, tìm được Mặc Ngôn, sau đó khiến cô ta hối hận. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua là, khi vừa đi tới sơn công, Đan Tuyết Ma nữ đã đụng phải Mặc Ngôn bảy màu đang chạy thục mạng. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, là Mặc Ngôn bảy màu. ͏ ͏ ͏
Có điều dù Mặc Ngôn trắng hay đen, hay là Mặc Ngôn bày màu, đối với Đan Tuyết Ma nữ mà nói, đúng là niềm vui bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô rút kiếm của mình ra. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lôi một đống đồ trang điểm ra nói: ͏ ͏ ͏
- Ở đây có đồ trang điểm hết hạn, có muốn cho Mặc Ngôn nếm thử không. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ miệng câm như hến, cầm đồ trang điểm trả tiền không nói lời nào. ͏ ͏ ͏
"Bịch", Mặc Ngôn va vào Đan Tuyết Ma nữ. ͏ ͏ ͏
Sau khi sửng sốt, Mặc Ngôn ngẩng đầu lên nhìn, thì phát hiện ra lại là Đan Tuyết Ma nữ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Mặc Ngôn cười nói: ͏ ͏ ͏
- Cô tìm Mặc Ngôn thật sao? Cô ta ở ngay phía sau, tôi là Mặc Ngôn giả, là Mặc Ngôn bảy màu. ͏ ͏ ͏
Gương mặt Đan Tuyết Ma nữ không hề thay đổi: ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn Tiên Tử đúng là lịch sự thanh nhã, thế mà cũng bắt đầu nhuộm tóc rồi, à không, nhuộm toàn thân chứ. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói nhỏ: ͏ ͏ ͏
- Cả nhà cô mới là Mặc Ngôn Tiên Tử, cả nhà cô mới nhuộm toàn thân. ͏ ͏ ͏
Sau đó không dễ nói nữa rồi, Mặc Ngôn chỉ còn thiếu người tìm một chôn quần áo và di vật cho cô ấy nữa thôi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả quay về chỗ Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư bá nói gì với anh thế? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Không tiện nói, bí mật giữa đàn ông với nhau. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ híp mắt lại nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nói về phụ nữ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Dì nhỏ có tính không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hừ một tiếng, sau đó định đi tìm sư phụ cùng với Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Có một số việc cô phải hỏi một chút. ͏ ͏ ͏
Có điều trước khi đi Tô Kỳ còn hỏi thêm: ͏ ͏ ͏
- Không có người phụ nữ nào khác? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không có. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ không quan tâm nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ còn lâu mới để ý đến những chuyện lung tung mà bọn họ thảo luận, chỉ cần không phải thảo luận về người phụ nữ nào khác là được rồi. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng cũng không sao cả, nhưng mà đôi khi chồng cô rảnh rỗi sẽ cố ý chọc giận cô, cứ ép cô phải ra tay, không biết là tật xấu gì nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ tạm biệt Giang Tả, rồi đi cùng Tĩnh Nguyệt và Thanh Liên đi tìm dì nhỏ. ͏ ͏ ͏
Thấy Tô Kỳ đi khỏi, Giang Tả mới buông lỏng, Tô Kỳ điểm nào cũng tốt, chỉ là tính khí không ổn lắm, động cái là lại ra tay với hắn, không đánh hắn thì không chịu được. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết là cái tật xấu vớ vẩn gì nữa. ͏ ͏ ͏
Ban đầu khi ở bên nhau, Tô Kỳ không có tật xấu này, sau đó vài tháng mới bắt đầu có. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết có phải do hắn chiều quá hay không. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cái tật xấu này, hắn còn phải chiều theo cả đời đó. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏