Chương 1088: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1088: Vô Đề

Sau khi Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đi khỏi, Giang Tả nhìn kỹ lại Thánh Thú hồ một lượt, hắn phát hiện ra đúng là chỗ này lớn hơn trước thật. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, viên Long châu kia đang ở ngay dưới đáy hồ. ͏ ͏ ͏

Suy nghĩ một chút, Giang Tả nhớ ra mình chưa động tay động chân với Long châu. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả đi tìm Kiếm Thập Tam, bảo hắn lấy Long châu ra. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lấy sáu viên Long châu ra, Giang Tả phải tốn rất nhiều thời gian, đi dạo qua từng viên Long châu một, rồi hắn thêm rất nhiều phù văn lên trên Long châu, có lẽ như vậy là tạm ổn rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

- Chỉ còn thiếu một viên cuối cùng nữa thôi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn Thánh Thú hồ rồi nhẹ nhàng vung tay lên, viên Long châu đầu tiên lập tức trồi lên khỏi mặt nước, sau đó được Kiếm Thập Tam đặt trước mặt Giang Tả. ͏ ͏ ͏

- Chuẩn bị trước vì Tiểu Huyền Vũ sắp bước vào cánh cửa kia sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hỏi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Không lâu nữa đâu, nếu như tôi đoán không sai, với sự ngu ngốc của con Tiểu Ô Quy kia, chậm nhất cũng trong một hai tháng tới. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó mọi người sẽ phải đối mặt với Thánh thú tứ tộc, thực lực của các anh hoàn toàn chưa đủ. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam chỉ khẽ nói: ͏ ͏ ͏

- Phải không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, có đôi khi không có cách nào vượt qua chênh lệch về cảnh giới cả, với thực lực của Thánh Thú Thủy Tổ, bây giờ anh vẫn chưa đủ sức để đánh một trận. ͏ ͏ ͏

Đúng là Kiếm Thập Tam có vô địch chi tâm, tư thái vô địch, nhưng mà khoảng cách về thực lực vẫn nằm ở đó. ͏ ͏ ͏

So với đẳng cấp của Thánh Thú Thủy Tổ, Bát giai vẫn còn kém rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Ngay cả Giang Tả cũng phải nghĩ sâu tính kỹ. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng không phải cấp thấp, nếu cấp thấp bình thường hắn không sợ, có thể tùy tiện né tránh được đám người kia đuổi giết. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà thực lực như Thánh thú tứ tộc lại không giống như vậy, không có thực lực nhất định, ngay cả trốn cũng không trốn thoát. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không phản bác lại, tu vi cao hơn hắn, hắn không đánh lại được cũng là chuyện bình thường. ͏ ͏ ͏

- Tiểu Huyền Vũ bước ra một bước kia, Thánh thú tứ tộc sẽ làm thế nào? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hỏi. ͏ ͏ ͏

- Anh cứ nói thử xem? ͏ ͏ ͏

Giang Tả vừa nói vừa tiếp tục động tay động chân lên viên Long châu cuối cùng: ͏ ͏ ͏

- Bước ra khỏi hạn chế chủng tộc, là mộng tưởng vô số năm của Thánh thú tứ tộc. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ có người làm được, anh thử nói xem bọn họ sẽ làm thế nào? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Xem ra phải chuẩn bị nhiều một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc này Huyền Vũ cũng chui đầu ra khỏi mặt nước, nó giơ cái đầu rắn lên nói: ͏ ͏ ͏

- Ta có một câu hỏi, ta cảm thấy ta đã quên mất một thứ gì đó, nhưng lại không nhớ ra được là đã quên thứ gì. ͏ ͏ ͏

Có thể nói lại với ta một lần nữa không? ͏ ͏ ͏

Câu hỏi này là đang hỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Huyền Vũ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Quên rồi. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏

- Nói lung tung, lão thất nói người ngu nhất trong nhân loại trí nhớ cũng tốt hơn ta. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, nhưng tại sao ta phải nói cho ngươi biết? Hai lần trước vì muốn nhờ ngươi làm việc giúp, hiện giờ không có việc gì cần đến ngươi, sao ta phải nói cho ngươi biết? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ sửng sốt, nghĩ cũng đúng. ͏ ͏ ͏

Sau đó nói hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vậy ngươi có cần ta làm gì không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Không cần. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nhân loại đúng là đáng ghét, nếu không phải đối phương là đạo lữ của Tô Kỳ, nó đã ra tay rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Huyền Vũ vô cùng mất mác lặn xuống dưới đáy hồ, lúc lặn xuống rồi vẫn cố tỉnh hỏi lại một câu: ͏ ͏ ͏

- Thật sự không có việc gì cần ta làm sao? ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, hiện giờ Giang Tả không có bất kỳ chuyện gì cần Huyền Vũ làm. ͏ ͏ ͏

Việc hắn cần, Huyền Vũ lại không làm được. ͏ ͏ ͏

Cho nên, vì sao hắn phải dạy thêm một lần nữa? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đứng bên cạnh không nói câu nào, nhìn bề ngoài có vẻ không hề kinh ngạc chút nào khi thấy Giang Tả làm như vậy. ͏ ͏ ͏

Sau khi Giang Tả xử lý xong bảy viên Long châu, việc xắp xếp những viên Long châu này thế nào là việc của Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Chuyện này Giang Tả cũng không tiện nhúng tay vào. ͏ ͏ ͏

Cho nên sau khi chào Kiếm Thập Tam một câu, hắn đi ngay đến chỗ ở của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ trời đã tối rồi, đến chỗ của Tô Kỳ ngủ, đúng là hợp tình hợp lý. ͏ ͏ ͏

Nhất là Tô Kỳ còn có chuyện đi tìm dì nhỏ rồi. ͏ ͏ ͏

Hắn đành chịu thiệt thòi một chút, một thân một mình ở nhà trông nhà vậy. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Bên ngoài cấm địa, Nguyệt Tịch bị đám người Tĩnh Nguyệt gọi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- Sao các con về nhanh như vậy? Thần Long đã bảo các con làm gì? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này con cũng không biết, phải để tiểu oán phụ hỏi tiểu Giang mới biết được. ͏ ͏ ͏

- Có điều chúng con tới đây vì muốn bàn bạc với sư phụ một việc. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Có liên quan đến người trong cấm địa? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không cần phải bàn bạc với sư phụ, sư phụ đã thoái vị rồi, những chuyện này đều là chuyện của các con. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Nguyệt Tịch định rời khỏi chỗ này. ͏ ͏ ͏

Nhưng, Tĩnh Nguyệt đã giữ chặt sư phụ nhà mình lại: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, sư bá có chuyện bảo con nói với người. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏