Chương 1090: Vô Đề
Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ nói rất nghiêm túc: ͏ ͏ ͏
- Anh sẽ không xem đâu, bà xã anh sẽ tức giận. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tựa vào người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Bà xã anh rất vui, cho nên đêm nay chúng ta thông đêm nhé. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Anh chỉ là một người bình thường, hơn nữa trước đây chúng ta đâu có thông đêm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ không giống ngày xưa, sắp phải sinh con rồi, bây giờ chúng ta tranh thủ trước. ͏ ͏ ͏
Miễn cho sau này anh lại có ý khác. ͏ ͏ ͏
Giang Tả dùng ngôn từ chính nghĩa nói: ͏ ͏ ͏
- Không đâu, tuyệt đối không thể nào có ý khác. ͏ ͏ ͏
Anh chỉ yêu một mình Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười ôm lấy Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, đêm nay em muốn thưởng cho anh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Làm sao thế? Chán cơ thể của em quá rồi hả? Hay là em đi làm Thánh nữ nhé? Đổi sang cái khác mởi mẻ hơn? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc nhìn Tô Kỳ một cái, sau đó bể bổng cô lên. ͏ ͏ ͏
Rồi bước vào trong phòng. ͏ ͏ ͏
- Không được, anh không quen Tô Kỳ mới, như bây giờ rất hoàn mỹ rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thả Tô Kỳ lên giường nói: ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa, anh có thể chán được sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Đương nhiên, là không thể. ͏ ͏ ͏
Có điều lời nói thông đêm đều là giả dối, Tô Kỳ sẽ không bắt Giang Tả thông đêm thật. ͏ ͏ ͏
Rúc vào trong ngực Giang Tả ngủ, Tô Kỳ vẫn rất thích việc này. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rúc trong ngực Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Gần đây có phải sức khỏe của anh trở nên yếu đi hay không? ͏ ͏ ͏
Khuôn mặt Giang Tả đen xì lại, hắn vừa chiến đấu với Cửu giai lâu như vậy, tuy rằng vết thương gần như khỏi hẳn rồi, nhưng mà khó tránh khỏi sẽ bị suy yếu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em cứ có cảm giác cơ thể anh có chỗ nào đó hơi khác, tuy rằng không phải em ghét bỏ, nhưng mà, khi không ngủ sẽ cảm thấy lo lắng. ͏ ͏ ͏
- Có phải anh bị em vắt kiệt sức rồi? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả chăm chú: ͏ ͏ ͏
- Có phải lúc em không có ở đây, anh đã tự xử rồi không? ͏ ͏ ͏
- Làm vậy rất đau đó... Ư ư. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hề do dự, hắn lấy ngay cái chăn nhét vào trong miệng Tô Kỳ, sau đó kéo Tô Kỳ vào trong lòng mình nói: ͏ ͏ ͏
- Em đừng nói nữa. ͏ ͏ ͏
Lại còn bảo hắn tự xử, hắn hơi muốn đánh nhau với Tô Kỳ rồi. ͏ ͏ ͏
Trong đầu cô nàng này đang nghĩ cái gì thế không biết. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ giật chăn ra nói: ͏ ͏ ͏
- Lần sau anh có thể dùng miệng chặn miệng em lại được không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Nghĩ hay lắm. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, đi ngủ thôi, khi nào về sẽ xử anh tiếp, chắc chắn sẽ có lúc anh phải khóc. ͏ ͏ ͏
- Ở đây, nếu mai không dậy nổi, sư phụ mà sư tỷ lại càm ràm. ͏ ͏ ͏
Hóa ra nguyên nhân là như vậy có phải không? ͏ ͏ ͏
Điều này khiến Giang Tả cảm thấy, ở chỗ này cũng rất tốt. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không phải lúc nào Tô Kỳ cũng quá đáng như vậy, nhưng mà cũng thường xuyên quá đáng. ͏ ͏ ͏
Là một người bình thường, Giang Tả cảm thấy mình đúng là không dễ chịu gì, khoảng thời gian cãi nhau mấy tháng trước vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Có điều nếu so sánh xa một chút. ͏ ͏ ͏
Giống như ở kiếp trước cũng không tốt, Cửu Tịch cũng quá đáng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không nghĩ gì nữa, hắn quay ra ôm Tô Kỳ ngủ. ͏ ͏ ͏
Làn da và dáng người của Tô Kỳ đều đẹp, cảm giác rất thích. ͏ ͏ ͏
Có lẽ người tu luyện đều như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhất là Tiên Tử. ͏ ͏ ͏
Có điều đối với những người khác, Giang Tả không để ý chút nào, tay của hắn chỉ thích cảm giác chạm vào Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏
Đối với những người khác, hắn không có hứng thú, Tô Kỳ không mặc gì nằm ở đây, hắn cũng không dám nghĩ, cũng không dám làm gì. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sáng sớm hôm sau, khi mở mắt dậy, Giang Tả nhìn thấy Tô Kỳ đang nằm trên người hắn, nhìn hắn chăm chú. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Em đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói rất nghiêm túc: ͏ ͏ ͏
- Tối hôm qua anh nói mớ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
Gương mặt Tô Kỳ trở nên lạnh lùng: ͏ ͏ ͏
- Anh gọi tên một người con gái. ͏ ͏ ͏
Giang Tả dùng chăn trùm lên người Tô Kỳ, che chắn bớt cảnh xuân, hắn không dám nhìn nhiều, vừa sáng sớm, sẽ có chút phản ứng. ͏ ͏ ͏
Hoặc là phải nói, quá quyến rũ. ͏ ͏ ͏
- Gọi Tô Kỳ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả thờ ơ đáp lời. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Không phải? Anh còn có thể gọi tên ai? Ngay cả Cửu Tịch cũng không thể nào! ͏ ͏ ͏
Đương nhiên Giang Tả không thể nào gọi Cửu Tịch, hắn cũng không thể gọi tên người con gái nào khác ngoài Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Chuyện này căn bản không tồn tại. ͏ ͏ ͏
Đương hiên, việc hắn có mơ thật hay không vẫn còn khó nói. ͏ ͏ ͏
Với thực lực của hắn, căn bản không thể nào nằm mơ, hắn cũng không có cảm giác mình đã nằm mơ. ͏ ͏ ͏
Có điều dù sao cũng ngủ chung với Tô Kỳ, khó nói trước là có hay không. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà dù có nằm mơ như thế nào, dù có nói mớ như thế nào, nếu như hắn gọi tên một người con gái, vậy chắc chắn là gọi tên Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Không có chuyện ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏