Chương 1091: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1091: Vô Đề

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải Tô Kỳ, cũng không phải Cửu Tịch, mà là Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Kỳ Kỳ? ͏ ͏ ͏

Cái con Đa Linh khuyển kia? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi trên người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Vừa rồi có phải anh đang nghĩ đến chuyện gì không tốt hay không? Là Kỳ Kỳ, Tô Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏

Kỳ Kỳ? ͏ ͏ ͏

Nghĩ như vậy, đúng là có khả năng này. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏

Vừa nói hắn vừa dùng chăn đắp kín người Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Sau đó em mới nhớ ra, trước kia anh đều gọi em là Kỳ Kỳ, bây giờ lại không gọi nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh nhớ là có một vị tiểu thư Tô Kỳ nào đó ra lệnh cưỡng chế không cho anh gọi như thế. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Khi đó còn đang đi học, anh không biết xấu hổ cứ gọi Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, em cũng không dám trả lời. ͏ ͏ ͏

- Nhưng lại sợ em không trả lời, anh sẽ tức giận, cho nên không thể để anh gọi như thế. ͏ ͏ ͏

Bây giờ em đã là vợ anh rồi, tất nhiên là không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn chằm chằm vào ngực Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không còn cảm giác trước kia nữa, trước kia còn chưa lớn như vậy. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Tô Kỳ có mặc váy ngủ, nhưng mà dáng người vẫn hiện rõ mồn một, sức hấp dẫn vô cùng mạnh. ͏ ͏ ͏

Chăn còn che nửa kín nửa hở. ͏ ͏ ͏

Còn hấp dẫn hơn cả không mặc gì. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cầm gối đầu đánh về phía Giang Tả, đương nhiên là cô biết Giang Tả đang nói đến cái gì, sau đó cô nói: ͏ ͏ ͏

- Nói lung tung, trước kia dáng người em cũng vô cùng đẹp rồi, không phải chính anh cũng bị dáng người của em mê hoặc sao? ͏ ͏ ͏

- Sau đó còn theo đuổi em. ͏ ͏ ͏

- Khi đó em còn ngây thơ, chẳng mấy chốc đã bị anh theo đuổi được rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả giữ lấy chiếc gối đầu, sửa lại cho đúng: ͏ ͏ ͏

- Không phải, trước kia hoàn toàn là do anh thích vẻ ngoài xinh đẹp của em, căn bản không để ý những thứ khác. ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa, khi đó chắc hẳn em vẫn màn hình phẳng nhỉ? ͏ ͏ ͏

- Hình như còn vô cùng bằng phẳng. ͏ ͏ ͏

- Vài năm sau mới biến thành thế này, có phải đã tu luyện bí pháp nào không? ͏ ͏ ͏

Nghe thấy Giang Tả nói như thế, Tô Kỳ cầm chiếc gối đầu lên đập lung tung vào Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Của cô có tự nhiên hay không, người khác không biết, chẳng lẽ Giang Tả tiên sinh anh còn không biết sao? ͏ ͏ ͏

Khi trời đã sáng rõ, Giang Tả và Tô Kỳ định ra ngoài tìm đồ ăn sáng. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ sắc mặt Giang Tả trắng bệnh, à, không phải do ngủ nhiều, mà bị đánh thành như vậy. ͏ ͏ ͏

Lại nói, giữa bị đánh và ngủ, thật ra hắn còn bị đánh thường xuyên hơn. ͏ ͏ ͏

Lúc đi học, đúng là thường xuyên bị đánh. ͏ ͏ ͏

Sau khi kết hôn, ngược lại không bị đánh nhiều như vậy nữa. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết vì sao, cho nên Giang Tả lại tò mò hỏi một câu. ͏ ͏ ͏

- Bởi vì phải đi làm, ở công ty chuyện thể diện rất quan trọng, chuyện bị vợ đánh, sao có thể để người khác biết. ͏ ͏ ͏

- Nếu lỡ bị người ta nói này nói nọ, anh khó chịu thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏

- Cho nên, không phải lúc vô cùng nói giận, dùng tình yêu cảm hóa là được rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trả lời. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Trước kia em đánh anh như vậy, không sợ đánh anh chạy mất sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc chắn sẽ không có chuyện đó, bởi vì em ra tay đềU Tiơng đối nhẹ, chủ yếu là em chưa từng cảm thấy anh tức giận. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ buồn bã nói: ͏ ͏ ͏

- Lần đầu tiên em cảm thấy anh thật sự tức giận, là sau khi kết hôn, lúc em thường xuyên phải đi công tác. ͏ ͏ ͏

- Khi đó em thật sự rất sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả im lặng. ͏ ͏ ͏

Lúc đó, hắn cũng rất khó chịu. ͏ ͏ ͏

Hắn vẫn nhớ rõ, khi đó hắn chưa bao giờ biết Tô Kỳ đi làm gì, cả người đều sắp tức điên. ͏ ͏ ͏

Cho nên, nguyên nhân của bi kịch kiếp trước. ͏ ͏ ͏

Là do hắn sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đứng chắn trước mặt Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Lại nghĩ lung tung gì thế? Em cũng không làm chuyện gì có lỗi với anh, không có chút nào cả, anh không thể giận em giống như trước kia nữa. ͏ ͏ ͏

- Khi đó em cảm thấy không ổn chút nào, giống như chúng ta không có cách nào ở bên nhau vậy. ͏ ͏ ͏

- Khiến người ta sợ muốn chết. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ, gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, sẽ không giận nữa đâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mở tròn mắt nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy mỗi ngày em đều lượn lờ trước mắt anh, anh có thể sẽ chán không? Sau đó chủ động bảo em đi làm nhiệm vụ với sư tỷ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Đi thôi, sắp đến tiểu trấn rồi, đi ăn gì đó nào. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Giang Tả trực tiếp cất bước đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức đuổi theo nói: ͏ ͏ ͏

- Anh không trả lời em, chắc chắn là có nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt không biểu cảm: ͏ ͏ ͏

- Là em nói, không phải anh nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Anh dám nói thế, thì anh xong đời luôn, mau nói sẽ không chán. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Sẽ không chán. ͏ ͏ ͏

Anh nhớ rõ em đã từng hỏi anh chuyện kiểu này một lần rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Đâu có, là ảo giác của anh. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ và Giang Tả đi rời khỏi nơi băng tuyết đi về phía thị trấn nhỏ. ͏ ͏ ͏

Nói chung là vừa đi vừa cãi nhau, ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏